Chuyên mục
tình yêu

Bạn sẽ làm gì nếu gặp lại ‘người xưa’?

Tôi không hỏi bạn sẽ làm gì nếu gặp lại người yêu cũ, tôi thích dùng ‘người xưa’, nghe nó có vẻ nhẹ nhàng hơn. Dùng từ cũ tôi cứ liên tưởng tới một cái gì sẽ đem vứt bỏ. Tình yêu không bao giờ đáng bị đối xử như thế, dù nó xấu hay đẹp, lành lặn hay tan nát.


Bạn sẽ phản ứng thế nào nếu gặp lại người xưa? Lờ đi coi như không quen biết? Gật đầu chào rồi tránh ra chỗ khác? Hay tiến tới bắt tay hỏi thăm như những người bạn xã giao bình thường?
Có lẽ mỗi người sẽ chọn cho mình một phản ứng khác nhau, nhưng có lẽ không ai dám chắc đến lúc vô tình gặp lại liệu mình có cư xử đúng như thế không.
Dù sao cũng là người mình từng một thời thương yêu, dù giờ đã hết, đã làm lơ thậm chí là hận, con tim sẽ có phản ứng riêng của nó. Nó sẽ sắp xếp từng con người, từng câu chuyện vào mỗi ngăn riêng mà nó thích. Lý trí khó mà can thiệp vào được.

Gặp lại người xưa cũng như đang mở ra một ngăn kéo cũ. Có thể những kỷ niệm xưa ùa về để ta thấy xót xa về một quãng thời gian, về một thời tuổi trẻ. Có thể ta sẽ mỉm cười vì tính bồng bột và trẻ con của hai đứa lúc đó. Hoặc cũng có thể ta nghiến răng nghiến lợi vì hận, không hiểu sao ta từng có thể yêu một người như thế.

Nhưng rồi sau đó thì sao? Cuộc sống bận rộn với đủ thứ áp lực sẽ cuốn ta đi? Yêu thì sao? Hận thì sao? Không phải mọi thứ đều đã là quá khứ rồi sao?

Bỗng nhớ từng đọc một câu:

Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa

Khi đó còn trẻ, bản thân tôi từng tức tối cho người yêu hiện tại. Nhưng giờ, khi đã có gia đình, có cuộc sống riêng lại suy nghĩ khác khi đọc lại hai câu thơ này. Ừ thì cứ coi như mình trong vai cô người yêu hiện tại đi. Chẳng phải mình đang thắng thế đó sao? Mình đang nắm được người mình yêu đó sao? Trái tim cũng là máu là thịt, cũng có lúc nó đập theo một chu kỳ của riêng nó.
Người đáng thương ở đây là cái người đang thấy mình “Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa” kia kìa. Người không biết nắm giữ hạnh phúc hiện tại, không biết trân trọng tình cảm mình đang có chẳng phải đáng thương lắm sao?

Gặp lại người xưa, để nhớ về một thời yêu và được yêu, một thời bồng bột, trẻ con… luôn muốn khẳng định mình, luôn muốn chứng tỏ mình là người mạnh mẽ. Gặp lại người xưa để thấy giờ mình đã khác. Gặp lại người xưa để thấy yêu thương trôi ngang mình, thấy một phần nào đó ngủ vùi trong mình được đánh thức dậy. Không tốt cũng chẳng xấu, thấy thanh thản lạ lùng.

Gặp lại người xưa tôi sẽ tiến tới bắt tay và chào hỏi như hai người bạn cùng khoá lâu không gặp. Có thể tôi sẽ làm thế, nếu trái tim bướng bỉnh của tôi cùng nhịp đập và chịu sự điều khiển của tôi. Còn bạn, gặp lại người xưa bạn sẽ làm gì?

Chuyên mục
trẻ thơ

Những trò chơi mùa hạ gọi ký ức tuổi thơ

Hè về, ai từng lớn trên lưng trâu, dậy thì với đòng lúa… sẽ không quên tuổi thơ tắm dưới cơn mưa rào, ăn kem mút 2 hào ngọt lịm.

trẻ em tha hồ chân trần chạy nhảy khắp đường làng

Trong ký ức tuổi thơ của nhiều người, mùa gặt còn được gọi là mùa vui bởi đó cũng là thời điểm nghỉ hè. Kỳ nghỉ kéo dài 3 tháng từ tháng 6 đến hết tháng 8, để đầu tháng 9 tựu trường. Tạm gác lại sách vở với tiếng trống trường, trẻ em tha hồ chân trần chạy nhảy khắp đường làng, ngõ xóm đầy rơm rạ thơm nồng.

Ai bảo chăn trâu là khổ?

Những đứa trẻ lớn lên trên lưng trâu thường thuộc nằm lòng câu thơ của Giang Nam “Ai bảo chăn trâu là khổ?/ Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao” (Quê hương).

Quê hương nào cũng có một dòng sông của tuổi thơ

Quê hương nào cũng có một dòng sông của tuổi thơ. Chiều chiều thả trâu trên bến nước, lũ trẻ cởi trần thích thú nhảy ùm từ bờ đê, lan can cầu xuống sông, ngụp lặn đến đỏ ngầu mắt, mặt trời tắt hẳn nắng mới chịu trở về nhà.

mùa tắm mưa của lũ trẻ

Mùa hạ với những cơn mưa rào cũng là mùa tắm mưa của lũ trẻ. Quần áo ướt đẫm, đứa nào đứa nấy cười giòn tan trong cơn mưa chiều. Nước mưa trong lành, mát lạnh làm con đường đất ở quê trở nên nhão nhoẹt. Trẻ con tha hồ “trượt patin”, rồi chạy ra mảnh ruộng săm sắp nước đi tìm bắt cá rô đồng.

mặt ruộng khô cong trở thành sân bóng

Mảnh ruộng còn trơ gốc rạ, mặt ruộng khô cong trở thành sân bóng cho lũ trẻ so tài.

Cây rơm bên góc vườn là nơi chơi trốn tìm lý tưởng

Cây rơm bên góc vườn là nơi chơi trốn tìm lý tưởng của những cậu bé tuổi 9-10.

chuẩn bị cho một mùa tựu trường mới

Nghỉ hè nhưng nhiều cậu học trò chăm chỉ vẫn không quên sách vở để chuẩn bị cho một mùa tựu trường mới.

kem mút

Que kem mút 2 hào là món quà xa xỉ đối với trẻ. Kem 3 hào có thêm một hạt nho đỏ chót, ngọt lịm ở cuối que.

Kẹo kéo

Kẹo kéo ngọt lịm, quấn quanh que tre hấp dẫn chẳng kém gì kem mút. Trẻ con ngày xưa rất chăm chỉ đi nhặt ve chai, để dành lông gà, lông vịt để đổi lấy kẹo.

làm diều

Tháng 6 là mùa thả diều. Tuổi thơ nghèo khó không có tiền sắm những chiếc diều sặc sỡ, lũ trẻ dùng vở học sinh đã viết hết, bìa bao xi măng và khung tre để làm diều giấy. Cánh diều dán bằng cơm nguội, có gắn những thanh sáo gặp gió chiều thổi vi vu vẫn bay rất cao, rất xa.

thả diều

Quê hương là con diều biếc. Tuổi thơ con thả trên đồng…(Quê hương – Đỗ Trung Quân).

đi vợt châu chấu

Lúa chín rộ cũng là mùa châu chấu, muồm muỗm béo ngậy sinh sôi. Với vợt tự chế, lũ trẻ đi vợt châu chấu và biến chúng thành món “tôm bay” hấp dẫn trong ngày hè.

Phương Hòa
Ảnh sưu tầm