Chuyên mục
cuộc sống ý nghĩa

Nếu … thì …

Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa…
Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn…
Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc…
Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt…
Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn…
Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn…
Nếu bạn khóc…

Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn.
Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt.
Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa.
Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc.
Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió ấm áp của mùa hạ.
Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu lưỡi bạn.
Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú chim hót đón chào một ngày mới.
Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.

Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình.
Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn.

Chuyên mục
cha mẹ cuộc sống

Ngày phụ nữ Việt Nam

Hôm nay ngày 20 tháng 10 – ngày phụ nữ Việt Nam, mình xin chúc tất cả mọi người đều vui vẻ, mạnh khỏe và hạnh phúc

Chúc các bạn gái ngày càng dễ thương hơn 🙂

Chuyên mục
bài học ý nghĩa

Hóa ra thật đơn giản

1. Một người đi tìm việc làm,
đi trên hành lang thuận tay
nhặt mấy tờ giấy rác dưới đất và bỏ vào thùng.
Vị phụ trách tuyển người vô tình nhìn thấy,
thế là anh được nhận vào làm việc.

Hóa ra để được tưởng thưởng thật là đơn giản,
chỉ cần tập tành thói quen tốt là được.

2. Có một cậu bé tập việc trong tiệm sửa xe,
một người khách đem đến chiếc xe đạp hư,
cậu bé không những sửa xe, lại lau chùi xe đẹp như mới,
bạn bè cười nhạo cậu đã làm một việc thừa.
Hai ngày sau, khách đến lấy xe đạp,
liền đón cậu về làm việc trong hãng của ông ta.

Hóa ra để thành công cũng đơn giản,
Hãy chứng tỏ mình thích làm nhiều hơn điều phải làm.

3. Một đứa bé nói với mẹ: “Mẹ, hôm nay mẹ rất đẹp.”
Bà mẹ hỏi : “Tại sao ?”
Bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ không nổi giận.”

Hóa ra sắc đẹp trong mắt người khác cũng đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.
4. Có ông chủ bắt con trai làm việc vất vả ngoài đồng.
Bạn bè nói với ông ta: – “Ông không cần phải bắt con trai
khó nhọc như thế, giống cây này tự nhiên cũng phát triển.
”Ông chủ nói: “ Tôi dạy dỗ con cái chứ đâu phải tôi chăm cây công nghiệp.”

Hóa ra răn dạy con cái rất đơn giản, để chúng nó chịu khổ chút xíu là có thể được.
5. Một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh :
“Làm thế nào tìm được quả bóng rơi vào đám cỏ ?
Một người nói: “Bắt đầu tìm từ trung tâm đám cỏ.”
Người khác nói: “Bắt đầu tìm từ nơi chỗ trũng nhất.”
Kẻ khác lại nói : “Bắt đầu tìm từ điểm cao nhất.”
Đáp án huấn luyện viên đưa ra là : “Làm từng bước, từ đám cỏ đầu này đến đầu kia.”

Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản,
từ số 1 đến số 10 không nhảy vọt là có thể được.

6. Có một cửa hàng đèn thường sáng trưng,
có người hỏi: “Tiệm của anh dùng loại đèn nào vậy, dùng rất bền.”
Chủ cửa hàng nói: “Đèn bị hư hoài đấy chứ, nhưng tôi thay ngay khi nó bị hư thôi.”

Hóa ra để duy trì ánh sáng thật đơn giản, chỉ cần dám thay đổi thôi.
7. Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường:
“Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tôi mà ở.”
Con nhái ở bên đường trả lời: “Tôi quen rồi, dọn nhà làm chi cho vất vả.”
Mấy ngày sau nhái ở bên ruộng đi thăm nhái bên đường,
nó đã bị xe cán chết, xác nằm bẹp dí.

Hóa ra phương pháp an toàn thật đơn giản, tránh xa lười biếng thì có thể được.
8. Có một con gà nhỏ khi phá vỏ trứng để chui ra,
Thấy con rùa đi ngang gánh chiếc mu nặng nề.
Con gà nhỏ quyết định rời bỏ cái vỏ trứng.

Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng thật đơn giản, dẹp bỏ cố chấp thành kiến là có thể được.
9. Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần,
thượng đế cho chúng mỗi đứa một chân đèn,
và dặn lau chùi chúng cho thật bóng sáng,
Một hai ngày trôi qua thượng đế không đến, tất cả các bé đều bỏ cuộc.
Chỉ có một em bé vẫn lau chùi chân đèn sáng bóng
dù cho thượng đế không đến, dù mọi người chê nó dại,
kết quả chỉ có em được trở thành thiên thần.

Hóa ra làm thiên thần thật đơn giản, chỉ cần đem tấm lòng thật thà ra làm là được.
10. Một thanh niên đến xin làm môn đệ một vị thần.
Bỗng có con trâu nghé chui lên từ vũng lầy, toàn thân lấm đầy bùn dơ bẩn
Vị thần nói : “Con tắm rửa cho nó dùm ta.”
Cậu kinh ngạc : “Con đi học chứ đâu đi chăn trâu ?”
Vị thần nói : “Con không chăm chỉ vâng lời, thì làm môn đệ của ta thế nào được.”

Hóa ra biến thành thần thật đơn giản, chỉ cần đem lòng thành thật ra thì có thể được.”
11. Có một đoàn người đãi vàng đi trong sa mạc,
ai nấy bước đi nặng nhọc, chỉ có một người bước đi cách vui vẻ,
người khác hỏi: “Làm sao anh có thể vui vẻ được chứ ?”
Người ấy trả lời: “Bởi vì tôi mang đồ rất ít.”

Hóa ra vui vẻ thật đơn giản, thiếu chút ít thì có thể được.
12. Màu sắc của cuộc sống ở đâu ?
Buổi sáng thức dậy, màu sắc ánh sáng trên mặt, đón tiếp tương lai bằng vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.
Đến buổi trưa, màu sắc ánh sáng trên eo lưng, thẳng lưng để sống hiện tại.
Đến buổi tối, ánh sáng màu sắc trên chân, chân đạp đất làm tốt chính mình.

Hóa ra cuộc sống cũng rất đơn giản,
chỉ cần có thể hiểu được “trân quý, biết đủ, cám ơn”,
thì anh có đầy đủ màu sắc của cuộc sống.

Chúc Bạn luôn nhìn mọi sự thật giản đơn

Chuyên mục
tình yêu

Em yêu anh, phẩy

” Hãy tin vào sự kì diệu của số phận”

Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e… Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện này…

Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.

Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra “V-I-R-G-U-L-E” và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).
Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:
_ Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.
Và cái tên được giữ lại.

Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:
_ Point Virgule!

Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:
_ Dạ, có mặt!

Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu… khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.

Ấy vậy mà… chính chữ ”u” đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?

Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta…. nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.

Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.

Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:
_ Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.
_ Xin cô vui lòng đọc nội dung… Virgule cầm bút và lắp bắp nói.

Cô đọc với giọng run:
_ Je t’aime -virgule – Je t’adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi- point.

(Em yêu anh- ”phẩy”- em thương anh- ”phẩy”- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- “chấm”).

Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại. Cô đọc:
_ Je t’aime- Je t’adore….
_ Không, không!- Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!
Séraphine làm theo:
_ Je t’aime- virgule- Je t’adore- virgule…
_ Lần nữa nhé cô… – Virgule rụt rè.

Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên, Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài… nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì thầm với cô:
_ Anh cũng yêu em, Séraphine.

Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.

Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ…

Chuyên mục
tự tin ý nghĩa

Hẹn hò với chính mình

Nếu có ai đó đáng được bạn yêu thương nhất trên cuộc đời này thì người đó chính là bản thân bạn.

Tôi được dạy từ nhỏ rằng, tôi phải biết yêu thương đồng loại mình, yêu thương đồng hương mình, yêu thương gia đình mình, yêu thương bạn bè mình và yêu thương anh chàng sẽ là chồng mình, tuyệt đối chung thủy và hết lòng.
Tôi chưa bao giờ được dạy, tôi phải yêu thương chính tôi. Càng chưa bao giờ được dạy, tôi phải yêu thương chính tôi như thế nào. Yêu thương chính mình đồng nghĩa với hai từ “ích kỉ”, nó xấu và tôi không muốn mình xấu. Vì vậy, tôi không dám hay chưa bao giờ nghĩ tới việc tôi yêu thương tôi, càng không biết, tôi sẽ yêu thương tôi như thế nào.
Khi tôi vui, cứ như có ai đó đang chọc tôi cười và làm tôi hạnh phúc lắm vậy, xung quanh tôi chẳng có ai, tôi vẫn cười, vẫn vui thế. Tôi làm tôi vui và hạnh phúc chứ không phải ai khác.
Có khi buồn, tôi khóc, tôi tìm đến một nơi chẳng có ai để trút hết nỗi lòng, khóc rồi tôi nhẹ hơn, tôi phấn chấn, ai đã ở bên tôi, chỉ nghe tôi khóc, chỉ nhìn tôi buồn, không phán xét. Tôi luôn ở bên tôi những lúc như vậy.
Khi tôi bị ngã, ngẩng dậy thấy mình còn sống, tôi chạy sang soi gương và sung sướng, nhà vắng hoe, chẳng có ai cả. Ai là người sung sướng nhất khi biết tôi còn sống, ai là người lo nhất cho mạng sống của tôi, ai là người thở phào khi tôi vẫn còn ngẩng đầu dậy được, chính tôi.
Tôi thông minh và tươi tỉnh, chẳng phải ai cũng như vậy được. Tôi học hỏi và lắng nghe, chẳng phải ai cũng có thể làm thế. Tôi lạc quan và chân thành, chẳng phải ai cũng giống như vậy cả. Tôi ngốc nghếch và lì lợm, có phải ai cũng có được điều đó đâu… Tôi đáng để tôi để tôi để ‎‎ ý và lưu tâm lắm chứ.
Tôi quan tâm và chia sẻ, tôi làm bạn của tôi được đấy chứ. Tôi khiến tôi ngạc nhiên, tôi khiến tôi thích thú, tôi khiến tôi phải học hỏi, tôi đáng yêu phải không. Tôi lại còn cam kết sẽ trọn đời bên tôi nữa, vậy còn lí do gì nữa để tôi không đổ chính tôi nào.
Tôi bắt đầu thiết lập những cuộc hèn. Hẹn hò với chính mình!

Chuyên mục
lòng mẹ tình mẹ

Danh ngôn về Mẹ

1/ Nơi ẩn náu yên ổn nhất là lòng mẹ.Florian
2/ Trên môi và trong trái tim em bé: “mẹ chính là tên của thượng đế”Thackeray
3/ Trái tim người mẹ là trường học của đứa con. W. Bacher
4/ Tương lai của con là công trình của mẹ. Napoleon I
5/ Bàn tay đong đưa vành nôi là bàn tay thống trị toàn cầu. W.R.Wllce
6/ Ôi ! tình mẹ , mối tình ko ai quên được. V.Hugo
7/ Lòng mẹ là vực sâu mà dưới đáy luôn có sự khoan dung. Balze.
8/ Không có bà mẹ thì tổ ấm là cái gì? A.Hawthorne
9/ Có vợ là có lời khuyên chí lý , có mẹ vợ là được tiếp đón ân cần nhưng không có gì hơn 1 người mẹ hiền. L.Tolstoi
10/ Sự âu yếm của mẹ , 1 cuộc dạo chơi thú vị , những giờ phút say sưa nghe kể chuyện vui tươi , những điều ấy tác động đến cả 1 đời người . M.Barries
11/ Vũ trụ có nhiều kỳ quan , nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ. Bernard Shaw
12/ Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền. Lamartime
13/ Người mẹ đánh đòn sửa phạt con nhưng chẳng mấy chốc bao con bằng những nụ hôn. Ngạn ngữ Armenia
14/ Tình thương của người mẹ không bị già nua khi năm tháng trôi qua. Tục ngữ Đức
15/ Trái tim người mẹ là kiệt tác của thượng đế. Gretry
16/ Khi tôi ngã ai chạy đến nâng lên, rồi vỗ về bằng câu chuyện thần tiên, hay hôn lên chỗ đau hầu xoa dịu ?. Mẹ tôi Anne Taylor
17/ Lòng người mẹ là vực thẳm mà đáy được trải bằng lòng khoan dung hiền dịu. Honore de balzac
18/ Không ai có được một cái nhìn thấu như người mẹ. Giữa người mẹ và đứa con dường như có một sợi dây bí mật vô hình mà nhờ đó mỗi một sự xao động trong tâm hồn đứa trẻ đều được người mẹ cảm nhận như một nỗi đau trong tim mình và mỗi một thành công của đứa trẻ thì người mẹ cũng thấy đó như là một niềm vui của đời mình. Honore de Balzac
19/ Có một điều đáng lưu tâm là phần lớn các thiên tài đều có những người mẹ tuyệt vời và những gì mà họ tiếp thu được từ người mẹ thì nhiều hơn rất nhiều là từ người cha Bok henri Thomas
20/ Mẹ, người tuyệt diệu nhất của mỗi con người trên thế gian này có được.
21/ Trên đời này, hầu hết những gì là đẹp đều hiện ra như hai, như ba, như hàng tá hay hàng trăm thứ. Nhiều như thể những bông hồng, những buổi hoàng hôn, những cầu vồng, những anh chị, những chú bác cô dì và anh em họ; nhưng trên cả thế giới, ta luôn luôn chỉ có MỘT bà mẹ! Kate Douglas Wiggin (1856-1923), Auteur et éducateur américain
22/ Nghề đẹp nhất, quan trọng nhất trong tất cả mọi nghề, là làm mẹ. Đó là nghề đòi hỏi nhiều tri thức nhất trong lãnh vực khoa học nhân bản. Elizabeth Cady Stanton (1815-1902), Politicienne américaine à l’origine du droit de vote des femmes
23/ Theo kinh nghiệm và nhận xét của tôi, nếu một gia đình còn bền chặt được qua thử thách, thì chín phần mười là nhờ ở người mẹ
24/ Chúa không thể ở khắp mọi nơi, nên Ngài sinh ra người mẹ. Proverbe yiddish
25/ Tôi đã mở mắt ra, tôi đã say mê nhìn mặt mẹ tôi… Tôi bắt đầu cuộc sống như vậy. George Eliot (1819-1880), Romancier britannique

Chuyên mục
ý nghĩa

Vì sao ta sống?

Là niềm vui và hạnh phúc khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai…
Nhiều bạn trẻ thường tự đặt cho mình câu hỏi: “Ta là ai ở giữa cuộc đời rộng lớn này?”, “Ý nghĩa đích thực của cuộc sống là gì?”, “Ta sống vì điều gì?”. Đó là tâm sự quen thuộc của những tâm hồn mới lớn, đôi khi đứng trước cuộc sống rộng lớn và mênh mông, những người trẻ tự thấy mình cô độc, lạc lõng, thậm chí mất phương hướng. Những câu hỏi tưởng chừng ngô nghê ấy, cũng chính là câu hỏi về trách nhiệm, về ý nghĩa của cuộc sống của chính mình.

Nhưng bạn có biết không? Có nhiều điều thật giản dị,câu trả lời đôi khi nằm ngay trong chính câu hỏi. Cuộc sống không phải là một chuỗi những bất ngờ, tự nhiên mà có, cuộc sống là những điều nối tiếp nhau, có nhân có quả, có bắt đầu và có kết thúc. Có bao giờ bạn tựhỏi, bạn có được ngày hôm nay, là nhờ điều gì hay không? Trả lời được câu hỏi đó, bạn sẽ có cho mình câu giải đáp với những thắc mắc tưởng chừng vô tận với cuộc sống…
Bạn này, bạn được nuôi dưỡng lớn khôn, mạnh khỏe như thế này, là nhờ cha bạn đã vất vả mỗi ngày, không quản nắng mưa, lao động cực nhọc để bạn có bát cơm trắng dẻo thơm, được cắp sách vở tới trường học điều hay lẽ phải, được manh áo ấm qua mùa đông giá rét… Vậy thì, bạn hãy nâng niu từng hạt gạo ngọt bùi, học cho thật tốt, thật hay, và đừng quên tâm niệm một lòng – “công cha như núi Thái Sơn”…
Từ nhỏ tới lớn, cả khi khỏe mạnh tươi vui đến khi ốm đau bệnh tật, trái nắng giở trời, mẹ luôn là người nâng niu từng bữa ăn giấc ngủ cho bạn. Mẹ thức khuya dậy sớm, pha cho bạn ly sữa, nấu cho bạn bát mỳ mỗi khi bạn đến kỳ thi chong đèn học bài. Khi bạn gặp thất bại, buồn đau, lo lắng, mẹ luôn ở bên động viên, lắng nghe, an ủi… Vì thế, đừng bao giờ làm đau lòng mẹ, bạn nhé.
Khi bạn gặp khó khăn, những – người – bạn – thật – sự luôn chìa tay ra giúp bạn. Khi bạn có tâm sự, nỗi niềm, bạn bè luôn sẵn sàng sẻ chia. Khi bạn hạnh phúc, bạn bè luôn mỉm cười,chung vui với bạn. Vì thế, bạn hãy luôn thương yêu, luôn mở lòng với những người bạn thân thật thân ấy nhé!
Bạn có nhớ mình vượt qua được những thăng trầm, những hụt hẫng trong cuộc sống bằng cách nào không? Đó chính là vì bạn còn hi vọng vào tương lai, bởi bạn tin rằng “Ngày mai sẽ là một ngày mới” và “sau cơn mưa trời lại sáng”. Vì thế, dù trong bất cứ hòan cảnh nào, bạn cũng đừng đánh mất niềm tin và hi vọng đấy nhé!
Bạn à, bạn có hiểu tôi định nói điều gì với bạn không? Ý nghĩa của cuộc sống nằm ngay trong những giá trị bình thường quanh ta – là tình yêu của mẹ cha, là tình thân của bạn bè, là niềm vui và hạnh phúc khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai… Và điều gì nuôi dưỡng tâm hồn ta, xây đắp nên cuộc sống của chúng ta, thì ta cần, nên và phải sống vì chính những điều đó.

Chuyên mục
Chuyện tình

Thuyền và Bến

Chiều nơi bến sông lộng gió. Mặt sông nhuốm một màu đỏ sẫm bởi ánh hoàng hôn hắt xuống. Những con sóng nhấp nháy, lăn tăn, mải miết đuổi nhau xô vào bờ ì oạp. Xa xa, những cánh buồm như được dát một lớp sơn màu vàng thấp thoáng ẩn hiện… Thùy thả gót chân trần lịm vào lớp phù sa mềm ấm miên man về miền ký ức: “Thuyền sẽ luôn tìm về với Bến đỗ bình yên”…
Vậy mà… Gió ào đến trêu đùa những bông cỏ may tím ngắt rồi vút lên cao. Không gian như vỡ ra tiếng cười khúc khích, trong ngần của hoa và gió…

1 – Chủ nhật nào Thùy cũng về thăm mẹ, ghé lại bến sông và thích thú ngắm nhìn cảnh vật, mây trời. Mọi thứ với Thùy giống như một thói quen. Bước chân cứ tha thẩn, mải mê dọc bờ sông và điểm dừng cuối cùng là nơi ụ đá chìa ra mép nước. Ở đó Thùy có thể trông về nhiều hướng, ngắm nhìn hoàng hôn đang rực lên một màu đỏ ối và nhớ về những ngày đã xa…

Một con thuyền giấy dập dềnh theo sóng rồi táp vào bờ. Thùy cúi xuống và bắt gặp dòng chữ nhòe nước: “Chào Bến! Cho Thuyền làm quen nhé! Đồng ý thì gật đầu”. Thoáng chạnh lòng. Lâu lắm rồi chẳng có ai nhắc với Thùy về Thuyền và Bến nữa. Phải chăng?…

Thùy ngơ ngác kiếm tìm. Xung quanh vắng lặng, trải ra một nỗi buồn mênh mang, sâu thẳm. Tự dưng Thùy cảm thấy cần có một ai đó ở bên để xua đi những đơn côi, rợn ngợp đang choán đầy tâm trí Thùy, nên gật đầu đồng ý.

2 – Suốt cả tuần đi làm, đầu óc Thùy cứ để cả nơi bến sông mà không thôi những mường tượng, lắp ghép về con thuyền bí ẩn. Bằng linh cảm và qua nét chữ, Thùy đoán đó là một người con trai. Người ấy hẳn phải là lãng mạn lắm.

Thùy không thích típ người lãng mạn. Bởi con trai mà lãng mạn thì thường hay ủy mị. Như thế thì không thể là chỗ dựa vững chắc và đáng tin cậy. Nghĩ vậy nhưng Thùy không nén nổi tò mò, vẫn mong ngóng tới ngày cuối tuần để được gặp gỡ với “con thuyền không bến”.

“Chào Bến…. Cuộc trò chuyện nào cũng bắt đầu bằng một câu chào quen thuộc. Con thuyền giấy mang thông điệp cứ đến và đi bí ẩn càng khiến Thùy tò mò. Triền sông ngày sang xuân vẫn mênh mang gió. Lại thêm một mùa hoa xuyến chi về. Bến sông giờ đã khoác lên mình màu áo mới, được dệt bằng hàng ngàn, hàng vạn bông hoa như những vì sao xa rung rinh trong nắng chiều ấm áp.

Thùy rưng rưng nâng trên tay con thuyền chở đầy những chùm hoa trắng, hoa vàng và tự hỏi: “Sao Thuyền lại biết Bến yêu hoa xuyến chi?”. Rồi Thùy tự trả lời: “Cuộc sống có bao điều ngẫu nhiên”.

Ngày xưa, mỗi mùa hoa đến, Tuấn thường tỉ mẩn tết những bông hoa nhỏ xíu làm quà tặng đội đầu cho cô dâu. Hai đứa cùng mơ về một ngày làm đám cưới. Ước nguyện đó giờ đã quá xa xôi.. nhưng mỗi lần nhớ về, mỗi mùa hoa nở bên bến sông, Thùy vẫn không thôi những nhớ nhung và hờn giận…

3 – Ngày làm việc đầu tuần tất bật với công văn và bao kế hoạch. Thùy cầm tập giấy tờ, công văn chuyển lên cho sếp, dừng lại cửa phòng trợ lý, gõ cửa và kiên nhẫn chờ đợi. Đồng nghiệp phòng bên đi qua nói nhắn: “Phong đi công tác rồi em ạ”.

Thùy hờ hững buông ra một tiếng “Vâng” thật khẽ, rồi khập khiễng quay về phòng. Ở cơ quan, Thùy ít trò chuyện với đồng nghiệp khác giới. Đôi khi trong những cuộc vui, Thùy ước ao mình có thể vô tư cười đùa giống như những bạn đồng trang lứa.

Ngoài công việc, hai người hầu như chẳng bao giờ trò chuyện. Trong những lần gặp gỡ, Thùy vẫn cảm nhận được ánh mắt biết nói từ người đồng nghiệp tên Phong, nhưng Thùy cứ lảng tránh. Đôi khi bất chợt Thùy ngang qua và bắt gặp anh đang trầm tư nhìn mình khiến Thùy bối rối. Tuy thế, Thùy vẫn cố giữ cho mình một khoảng cách.

4 – Sau tai nạn giao thông, một bên chân Thùy bị tật. Thùy vật vã với khoảng trống trong lòng ngày một lớn dần lên và rộng hoác, tưởng như có thể nuốt trôi tất cả những va đập của cuộc đời. Cũng có đôi ba chuyến thuyền ngỏ ý muốn về với bến, nhưng con sóng lòng của Thùy chỉ thoáng gợn lên lăn tăn rồi lại phẳng lặng như mặt nước hồ thu.

Thùy vẫn chỉ là một bến bờ nhỏ nhoi nép mình nơi triền sông phẳng lặng… “Đi vắng sao không thông báo gì cả” – Thùy lẩm bẩm một mình, mặc dù biết đó là một lời trách hết sức vô lý. Trong đầu tự dưng liên tưởng đến Thuyền với lời hẹn ngày trở về…

5 – Một cuối tuần nữa lại đến, Thùy trở về bến sông. Mọi khi đến nơi, Thuyền giấy mang bao thông điệp đã dập dềnh chân sóng. Hôm nay thật lạ… Thùy chờ đợi… Rồi lại tự nhủ lòng: “Hay Thuyền đã có Bến nào bình yên hơn?”.

Cảm giác hoang vắng, cô đơn, rợn ngợp cứ trào dâng, khác hẳn với sự quen thuộc mọi lần. Lâu lắm rồi Thùy mới có tâm trạng bồn chồn, mong ngóng. “Chào Bến…”. Một giọng nói trầm ấm như lạ như quen làm Thùy giật thót. Phong cười giòn tan làm xao xác cả chiều nơi bến sông.

“Tặng em…”. Phong chìa ra mấy bức ảnh chụp Thùy thơ thẩn bên hoa xuyến chi, có cả những bức chụp Thùy đang đăm chiêu dõi về phương trời xa trong ánh chiều đỏ ối. Thùy cong môi: “Hứ, chụp lén người khác là vi phạm đấy nhé”.

Phong cười lớn: “Tại em ở trong cảnh anh chụp đấy chứ”. Chiều ấy, tiếng cười đùa, cười nói làm rộn cả nắng chiều nơi bến sông tĩnh lặng.

Đồng nghiệp trong phòng cứ ngỡ ngàng nhìn nhau, thì thầm về sự đổi thay của Thùy. Không còn nét ủ dột, buồn buồn nơi khóe mắt, nụ cười đã trở lại trên khuôn mặt tươi tắn, hồng hào. Rồi họ cũng tìm ra đâu là nguồn cội của sự đổi thay kỳ diệu đó. Họ ghép đôi, bàn tán…

Trong Thùy lại chộn rộn những cảm xúc yêu thương. Tuy thế, Thùy vẫn cố giữ cho mình một khoảng cách. Cho đến một ngày, ranh giới mong manh ấy như vỡ òa khi Phong nói lời yêu dịu dàng bên bến sông.

Ngày Thùy về ra mắt gia đình Phong. Căn nhà cổ kính như nêm kín người. Thùy như con ốc bé nhỏ thu mình thật chặt để tránh đi những ánh nhìn dò xét, những lời bình phẩm vì đôi chân cô không còn lành lặn. Nhận thấy đổi thay trên nét mặt của Thùy, Phong ôm cô thật chặt trong vòng tay vững chãi, dịu êm mà vỗ về: “Với anh, em mãi mãi là bến bờ bình yên nhất”.

Gió bên triền sông thổi dịu dàng, ve vuốt. Mặt sông vẫn lăn tăn những con sóng ru bờ dìu dặt, thầm thì những yêu thương. Ngoài xa, những con thuyền sai hành trình vất vả đang nối đuôi nhau bình yên về bến. Nép mình vào bờ vai anh, Thùy biết trước mắt còn bao điều khó khăn phải vượt qua, nhưng bên Phong, niềm tin về bến bờ hạnh phúc đang chờ cô ở phía trước.

Chuyên mục
Chuyện tình

Ngọn đèn tình yêu

Ngày anh và cô quyết định lấy nhau, hai người vốn dĩ chỉ có hai tay trắng. Căn nhà nhỏ với bốn bức tường gạch là tài sản duy nhất đảm bảo cho cuộc sống mới của họ. Đến chiếc giường cũng là giường đi mượn, chứ đừng nói tới những đồ vật khác.

Rồi cô đem số tiền ít ỏi giành dụm được mua một chiếc đèn nhỏ xinh xắn treo ở chính giữa nhà. Anh hỏi cô vì sao lại vung tiền vào mua một thứ đồ xa xỉ như vậy? Cô khẽ mỉm cười và nói: “Ánh đèn này sẽ soi rõ cho tương lai rạng ngời của hai chúng ta”. Anh nhìn vẻ mặt đắc ý của cô rồi lắc đầu, sao em lại giống như trẻ con khi tin vào những thứ hoang đường như vậy.

Thời gian trôi qua, cuối cùng họ cũng có điều kiện chuyển đến ở khu nhà mới. Cô vì không nỡ vứt chiếc đèn kỷ niệm một thời gian khó, nên dùng giấy gói lại cẩn thận. Lăn lộn một thời gian ở các công ty Nhà nước, anh xin từ chức và ra ngoài tự lập nghiệp. May mắn đã mỉm cười với anh khi kiếm được khoản tiền rất lớn từ một phi vụ làm ăn.

Cũng giống như bao người đàn ông có tiền khác, anh tự tìm cho mình một nữ thư ký xinh đẹp, và rồi rất nhanh, hai người trở thành một cặp tình nhân. Anh tìm mọi lý do để ra ngoài, rồi dần dần cũng chẳng cần một lời giải thích với vợ về việc đi qua đêm không về nhà. Cô biết mọi chuyện xảy ra xung quanh mình. Cô biết sự thay đổi của anh là vì đâu. Cô dùng mọi cách để níu giữ trái tim anh, nhưng đều không có tác dụng.

Hôm đó là ngày sinh nhật của anh. Cô dặn anh bất luận thế nào cũng phải về nhà. Anh ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng lại nghĩ đến cô tình nhân xinh đẹp. Do dự một lúc, anh quyết định đến nơi ở của người tình để đón sinh nhật trước, rồi sẽ về nhà tổ chức sinh nhật sau.

Món quà sinh nhật của người tình là một chiếc thắt lưng đắt tiền. Anh nhận lấy chiếc thắt lưng mà lòng chẳng phấn khởi. Những món đồ thế này đã có quá nhiều. Ở bên người tình đến khuya anh mới chợt nhớ đến lời dặn của vợ, vội vã bắt xe về nhà.

Nhìn từ xa, khu chung cư anh ở đã sớm chìm sâu trong màn đêm, chỉ còn duy nhất một hộ có ánh đèn mập mờ. Đó chính là căn hộ của vợ chồng anh. Trong phút chốc, cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen dậy lên trong lòng anh. Ngày đó, cô vẫn thường ngồi đợi anh về trong ánh đèn như vậy.

Đẩy cửa bước vào, cô đang ngồi bên bàn ăn thịnh soạn với những giọt nước mắt ngắn dài trên gò má, không một chút mệt mỏi. Thấy anh về, cô cũng không có tỏ ý bực tức, chỉ nói: “Thức ăn nguội rồi, em đi hâm nóng lại đây”. Anh không phản ứng gì, lặng lẽ ngồi xuống bên bàn ăn.

Khi mọi thứ chuẩn bị xong, cô lấy ra một hộp giấy, nói là quà sinh nhật dịu dàng đưa tặng anh. Anh mở gói quà và lặng người trước một chiếc đèn được chế tác vô cùng tinh xảo. Cô ngồi bên anh, khẽ nói trong tiếng nấc nghẹn: “Ngày đó nhà mình nghèo, em mua chiếc đèn là vì muốn soi sáng đường anh về nhà. Còn bây giờ, em tặng anh chiếc đèn này, là muốn nói với anh rằng, em mong anh mãi là ngọn đèn sáng trong tim em, sáng mãi cho đến cuộc đời em”. Anh lặng im lắng nghe những điều cô đang nói, cảm thấy hổ thẹn vô cùng trước ánh sáng của ngọn đèn, ánh sáng của lương tâm.
Cuối cùng anh cũng trở về bên cô, sống một cuộc sống hạnh phúc sớm tối có nhau. Bởi lẽ anh hiểu ra rằng, bất kể ngọn đèn có chiếu sáng tương lai của họ hay không, thì ánh sáng đó cũng xuất phát từ sâu thẳm trái tim người vợ yêu anh nhất.

Chuyên mục
Chuyện tình

Hương tình yêu

Có những người con gái nhìn vẻ ngoài rất khô khan lạnh lùng, nhưng thực ra chỉ cần bạn dịu dàng gần bên cô ấy một chút, bạn sẽ thấy đó là một người phụ nữ rất dễ chinh phục, thậm chí là một người phụ nữ hết mực dịu dàng. Và cô là một người con gái như thế.

Anh là một người con trai rất bình thường: tướng mạo bình thường, gia đình bình thường, công việc bình thường và một tương lai cũng bình thường. Nhưng cô yêu anh, cô tin anh sẽ là người đàn ông có thể đem lại hạnh phúc cho mình. Họ yêu nhau hai năm rồi trở thành vợ chồng.

Sau khi lấy chồng, cô dường như lột xác khỏi lớp vỏ lạnh lùng vốn có của mình biến thành một người vợ hiền thục dịu dàng. Từ ngày có cô anh cũng không còn những ngày tháng quần áo lôi thôi cáu bẩn vì lâu ngày không giặt, hay những bữa mì ăn liền đạm bạc qua ngày của mình. Cô luôn chăm chút từng bữa ăn cho anh, ngày ngày giặt sạch sẽ rồi là phẳng phiu những bộ quần áo anh mặc, lúc nào quần áo của anh cũng phảng phất một hương thơm nhè nhẹ thật dễ chịu. Những món ăn cô nấu tuy không phải là cao lương mĩ vị, nhưng mỗi lần anh đi làm về nhìn thấy dáng cô tất bật trong bếp, mùi thức ăn tỏa ra ngào ngạt dưới bàn tay khéo léo của cô, đều khiến lòng anh rưng rưng xúc động… Hạnh phúc của họ vốn dĩ chỉ đơn giản có thế.

Nhưng cuộc sống và công việc với nhiều trắc trở lo toan khiến tâm tính anh cũng dần thay đổi. Anh trở nên khó tính và hay cáu gắt với cô một cách vô cớ. Dù vậy, cô lúc nào cũng nhẹ nhàng và nhẫn nhịn, vẫn ngày ngày cặm cụi lo cho anh từng chiếc áo mặc, từng bữa cơm nóng hổi đợi anh về.

Nhưng đến một ngày sau một cơn giận dữ lôi đình vô cớ của mình, anh buột miệng nói không muốn nhìn thấy cô nữa. Cô bật khóc lặng lẽ thu dọn quần áo ra đi. Nhìn dáng vẻ tiều tụy khắc khổ của cô, trong lòng anh vô cùng hối hận, anh biết mình sai nhưng lời đã nói ra không thể rút lại được nữa. Sự ích kỉ cố hữu của một người đàn ông trong anh chiến thắng, anh không mảy may níu giữ cô lại. Anh biết khi cô bước ra cửa đã khóc rất nhiều, nhưng chân anh như hóa đá, anh đứng chết lặng nhìn theo bóng cô xa dần.

Và rồi anh lại tiếp tục những chuỗi ngày như trước đây, ngày ngày ăn mì ăn liền qua bữa, và mặc những bộ quần áo đã dần cáu bẩn vì không giặt. Có lúc anh cũng đã tự mình giặt quần áo, tìm lại hương thơm trước đây cô đã từng giặt cho anh, nhưng không hiểu vì sao, dù anh vẫn dùng loại bột giặt cô vẫn dùng hàng ngày nhưng anh không thể giặt được những bộ quần áo thơm tho như trước. Anh bắt đầu nhớ đến hương thơm quen thuộc ấy, nhớ những món ăn cô nấu, nhớ ánh mắt dịu dàng của cô, nhớ những buổi tối anh vẫn thường lấy nước ấm bóp chân cho cô…

Anh biết cô sẽ không bao giờ trở về nhà mẹ đẻ, thế rồi anh tìm đến cơ quan cô làm việc. Anh nấp ở một nơi kín đáo và đợi đến khi cô tan sở mới lặng lẽ lén đi theo cô về nhà. Thì ra cô thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô thành phố, một gian nhà mái bằng đơn sơ trong một ngõ khuất nhỏ. Thoáng chần chừ một phút, cuối cùng anh quyết định gõ cửa.

Anh nghĩ rằng, khi nhìn thấy anh có lẽ cô sẽ bật khóc rồi giận dỗi đuổi anh đi không muốn nhìn mặt anh nữa. Nhưng ngược lại với suy nghĩ của anh, thái độ của cô bình tĩnh một cách lạ thường. Anh ngó qua căn phòng cô ở, tất cả gia sản của cô chỉ có một chiếc giường đơn cũ, chăn và ra giường đều là thứ trước đây cô dùng khi học Đại học, thậm chí còn không có đệm, không có chăn bông… Khung cảnh cuộc sống quá đỗi giản dị của cô trước mặt khiến hai mắt anh cay cay. Có lẽ khi xa anh cô đã phải chịu khổ rất nhiều.

Nhưng có một điều anh nhận thấy, căn phòng dù đơn sơ trống trải nhưng vẫn phảng phất đâu đây mùi hương quen thuộc trên người cô, khiến anh cảm thấy dễ chịu và ấm áp một cách lạ thường. Cô mời anh ngồi trên giường… Anh nhìn cô xót xa. Trông cô tiều tụy đi rất nhiều. Anh rụt rè cởi áo khoác rồi đưa cho cô: “Làm sao mà quần áo anh mặc không còn cái mùi thơm trước đây em giặt cho anh nữa. Làm sao bây giờ?”.

Cô khẽ cười nhẹ, liền cầm chiếc áo đứng dậy: “Để em giặt lại cho anh!”. Anh nhìn cô cẩn thận vò sạch sẽ chiếc áo, rồi đổ một ít thứ nước xả vải màu xanh nhạt pha đều trong nước, một mùi hương thơm nhẹ nhẹ nhanh chóng lan ra khắp căn phòng. Anh xúc động từ đằng sau bất ngờ ôm nhẹ cô vào phòng, thầm thì bên tai cô: “Cho anh xin lỗi vì tất cả. Về nhà với anh nhé! Anh không thể thiếu mùi hương của em!”. Cô khẽ bối rối một phút rồi dịu dàng gật đầu, bàn tay cô ướp trên áo anh thơm phức…