Chuyên mục
ước mơ

Cái giá của ước mơ

Tôi sinh ra và lớn lên trong nghèo khó, cùng với sáu anh trai, ba chị em gái. Dù gia đình tôi không có bất cứ tài sản quý giá gì, nhưng lúc nào cũng tràn ngập tình yêu thương và sự quan tâm. Tôi sống hòa đồng với mọi người, năng động trong mọi việc. Tôi luôn nuôi dưỡng cho mình một ước mơ và cố gắng để thực hiện.
Tôi mong muốn được trở thành vận động viên bóng chày. Khi 16 tuổi, tôi đã có thể ném trái bóng chày trúng bất cứ vật gì đang di chuyển trong sân banh với tốc độ 90 dặm/giờ. Tôi thật sự may mắn khi thầy huấn luyện viên không chỉ tin tưởng tôi mà còn dạy tôi biết tin vào chính mình. Thầy chỉ cho tôi thấy sự khác nhau giữa việc có một ước mơ và việc tin vào ước mơ ấy. Và một chuyện xảy ra đã thay đổi hẳn cuộc đời tôi.

Đó là vào mùa hè giữa năm học thứ ba, một người bạn giới thiệu cho tôi công việc làm thêm. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ có cơ hội kiếm tiền – cho những cuộc hẹn hò với bạn gái, mua xe đạp, mua quần áo mới và bắt đầu tiết kiệm để mua nhà cho mẹ tôi. Viễn cảnh thú vị thôi thúc tôi dành lấy ngay cơ hội ấy.

Song, tôi cũng nhận ra rằng mình phải từ bỏ các cuộc chơi bóng chày để làm việc. Điều này làm tôi hơi lo ngại. Tôi tự trấn an mình bằng lời khuyên của mẹ: “Nếu các con đã làm việc gì, các con phải chịu trách nhiệm về điều đó”.

Khi nghe tôi xin phép sẽ thôi không chơi bóng nữa, thầy giận dữ:

– Em còn cả cuộc đời phía trước để làm việc trong khi chỉ có khoảng thời gian ngắn ngủi để chơi bóng. Đừng hoài phí nó.

Tôi cúi gằm mặt, cố tìm lời giải thích về ước mơ mua xe đạp, mua căn nhà mới cho mẹ.

– Em kiếm được bao nhiêu tiền với công việc này? – Thầy hỏi.

– 5 đôla một giờ, thưa thầy – Tôi đáp.

– Thế thì 5 đôla là cái giá cho ước mơ của em phải không?

Câu hỏi bất ngờ và thẳng thắn đó của thầy đã vạch cho tôi thấy rõ sự khác biệt giữa việc đạt một điều trước mắt và việc hướng đến mục tiêu lâu dài. Tôi bừng tỉnh và quyết tâm dốc hết toàn bộ sức lực, ý chí vào các trận đấu bóng chày mùa hè năm đó và tôi đã được Câu lạc bộ Pittsburgh Pirates mời chơi bóng với hợp đồng trị giá 20 ngàn đôla. Tôi cũng góp phần dành cúp vô địch cho trường đại học Arizona. Sau đó, tôi ký hợp đồng trị giá 1,7 triệu đôla với Câu lạc bộ nổi tiếng Denver Broncos và mua cho mẹ tôi căn nhà như tôi hằng mơ ước.

Chuyên mục
giúp người ý nghĩa yêu người

Đời có bất công không?

Thông điệp này đã lâu, nhưng chưa cũ.
Các bạn xem hình ảnh này – các bạn sẻ thấy mình còn hạnh phúc
clip_image001
clip_image002
clip_image003
clip_image004
clip_image005
clip_image006
clip_image007
clip_image008
clip_image009
clip_image010
clip_image011
clip_image012

Chuyên mục
chia sẻ giúp người yêu người

Chia sẻ

Métro của Paris nổi tiếng nhanh và đúng giờ. Đến Paris mà không đi Métro thì quả là một thiếu sót, nhất là trong những ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới, để có thể nghe tiếng reo mừng hát của cả trăm ngàn con tim giới trẻ cùng yêu một Chúa, cùng một đức tin … vang lên từng chặng đường hầm.

Tuy toa tàu nào cũng đầy người, nhưng những người hành khất vẫn có thể chen chân. Có một “cụ Tây trắng mù” cùng với con chó từ cuối tòa đi lên, vừa đi vừa chía đĩa thiếc cũ xin tiền các bạn giới trẻ. Cùng lúc ấy, từ đầu toa, một cô bé xanh gầy, có lẽ là dân “đi bụi” cũng ngả nón xin bạn trẻ trợ giúp.

Các bạn trẻ hành hương đã rộng tay giúp đỡ cà hai. Khi hai người gặp nhau, cô bé né sang một bên, kính cẩn nhường chỗ cho cụ già hành khất và con chó. Các bạn trẻ trố mắt nhìn, vì không ngờ giữa xã hội bon chen này, lại tìm được một cô bé ăn xin lễ phép, biết kính người già, nhường kẻ tàn tật. nhưng họ lại còn kinh ngạc hơn: Cô bé bốc một nắm tiền vừa xin được, chia cho cụ già. cả toa bỗng im lặng … Ồ, cô bé ăn xin mà cũng biết bố thí !

Bạn ơi,

Cô bé đã mở mắt cho các bạn trẻ, không phải bằng lời rao giảng hùng hồn, khôn ngoan, nhưng bằng trái tim mở rộng: “Tuy có đói rách, nhưng cô đã không để tiền bạc làm mù mắt, không nhìn thấy đồng loại đang khổ đau”.

Chuyên mục
niềm vui nỗi buồn

Nụ cười và Nước mắt

Ngày xưa, Nụ Cười và Nước Mắt sống cách xa nhau, họ cùng ở trong một ngôi làng nhỏ,nhưng họ không hề biết sự hiện diện của nhau.

Nước Mắt thì suốt ngày u buồn cô ta khóc suốt mùa xuân cũng như mùa đông, mùa hạ cũng như mùa thu.Dẫu một chuyện nhỏ nhất cũng làm Nước Mắt khóc …suốt một mùa. Còn Nụ Cười thì ngược lại, cô bé vui vẽ và vô tư suốt năm, lúc nào cô bé cũng cười, không có chuyện gì làm cô bé buồn lâu được, khi có ai đó làm cho cô bé rất dau lòng cô bé chỉ một cái nhíu mày, và sau đó sẽ tha thứ và vui cười ngay lập tức.

Một hôm Nụ Cười bắt gặp Nước Mắt đang ngồi khóc cạnh dòng sông, Nụ Cười hỏi: “Sao bạn lại khóc?”.Nước mắt trả lời: “Có một người làm cho mình rất đau lòng, người ấy không yêu thương mình. “Oh vậy ah”, Nụ Cười nói:”Đơn giản thôi bạn ah, vì người ấy không hiểu bạn, cuộc đời còn nhiều thứ phải lo hơn là tình yêu”. Nước Mắt lại khóc:”Mình nghĩ vì mình xấu xí, không đáng yêu, không có nụ cười dễ thương như bạn”. “Oh chẳng sao đâu bạn hãy nhìn xuống dòng sông và nghĩ về người ấy lúc ban đầu xem nào”. Nước Mắt nhìn xuống cô bé không tin vào mắt mình, một người rất dễ thương với nụ cười chân thật nhìn cô, Nước Mắt hỏi:”Ai vậy?”.Nụ Cười trả lời:”Bạn đấy Nước Mắt ạ, vì bạn suốt ngày u buồn nên bạn không biết được mình có một nụ cười tuyệt đến mức nào”

Nước Mắt mừng quá:”Bạn có thể kết bạn với mình không?”. Nụ Cười đáp:”Tất nhiên rồi, mình sẽ dạy cho bạn cười, còn bạn hãy dạy cho mình khóc, khi có ai đó làm mình đau lòng mình muốn khóc một lát để lòng nhẹ nhàng hơn”.

Và từ đó Nụ Cười và Nước Mắt kết bạn thân đi đâu cũng có nhau, họ chia sẽ cho nhau, nâng đỡ nhau đễ đi hết cuộc đời vốn dĩ nhiều đau khổ hơn niềm vui, nhiều giả dối hơn chân thật,nhưng tin rằng nếu họ cùng nhau vượt qua những đau khổ thì cuộc sống trở nên rất giản đơn và nhẹ nhàng.

Chuyên mục
bài học

Tin tưởng

– Tin tưởng là sự cho và nhận. Cho đi càng nhiều, bạn sẽ nhận lại nhiều hơn. Nếu bạn muốn ai đó tin tưởng mình, trước hết phải tin người đó, như tin chính bạn vậy – Người làm cha mẹ sẽ không bao giờ thực sự tin tưởng vào con cái cho đến khi họ thấy rằng con cái đã trưởng thành.
Vậy hãy cho cha mẹ thấy bạn có thể đứng vững trên đôi chân của mình, tự tin bước vào đời.

– Đôi khi có ai đó không tin bạn. Đơn giản bởi vì họ đã rất giống bạn. Trong cuộc sống bạn có thể bị hiểu lầm do hành động của người khác. Đừng cố thanh minh, thời gian rồi sẽ chứng minh tất cả.

– Lòng tin khi đã mất đi thì rất khó có thể lấy lại.Bạn nên cân nhắc mỗi hành động của mình để không phải hối tiếc.

– Bạn không thể bắt ép người khác tin mình, chỉ có thể thuyết phục họ tin bạn bằng hành động cụ thể.

– Tự tin vào bản thân bạn là nền tảng giúp gia đình và bè bạn tin tưởng con người của bạn.

– Với những người từng tổn thương trong quá khứ, việc tin tưởng vào ai khác là điều vô cùng khó khăn. Vì thế bạn nên chuẩn bị sẵn tư tưởng và chứng minh rằng bạn là người mà họ có thể tin tưởng được.

– Lòng tin là yếu tố không thể thiếu trong mọi mối quan hệ bạn bè, gia đình, xã hội, đặc biệt là tình yêu.

– Cuối cùng, lòng tin chính là một món quà. Đừng bao giờ coi nó là một điều hiển nhiên phải có trong mọi mối quan hệ.

Chuyên mục
tình yêu

Chuông gió

Chuông gió được treo ở phòng ngủ của cô chủ, hàng ngày nghe tiếng leng keng của chuông khiến cô chủ như có tinh thần hơn, vui vẻ hơn và thoải mái hơn. Bản thân chuông gió cũng rất vui vì hàng ngày được kêu leng keng, không chỉ vì cô chủ vui mà còn vì mỗi lần chuông kêu như vậy là chuông được gặp gió.

Chuông yêu gió nhiều lắm.Tất cả thế giới của chuông đều xoay quanh gió. Chuông không thích mùa hè vì mùa hè dạo này ngày càng nóng khiến cô chủ không muốn mở cửa vì”có gió cũng chỉ là gió nóng” chuông thì không thấy vậy, gió của mùa hè thật nồng nàn, thật mãnh liệt, gió nóng hơn thường ngày nhưng lại quyến rũ hơn thường ngày, vậy mà chuông chỉ có thể gặp gió vào buổi tối nếu hôm nào trời mát. Vậy nên chuông không thích mùa hè.

Chuông cũng không thích mùa đông vì mùa đông cô chủ thường đóng chặt cửa sổ lại, cả những ô thoáng hay những lỗ hổng mà gió có thể lùa vào đều bị bịt kín. Gió tuy lạnh nhưng đâu có buốt giá, gió có sức hút riêng đó chứ, gió mùa này cũng giống như những chàng trai mà cô chủ hay ngưỡng mộ trên tạp chí vậy, xa xôi, lành lạnh nhưng lại hấp dẫn. Vậy mà chuông chỉ có thể gặp gió một chút những khi mọi người mở cửa ra ngoài, còn đâu chỉ có thể cảm nhận gió ở ngoài xa qua khung cửa sổ.

Gió mùa thu thì lại khác, nó man mát, nhè nhẹ nên cô chủ rất thích gió mùa thu nhưng chuông thì không thích tẹo nào, mùa thu chuông hay được gặp gió nhưng mùa thu gió lại hay đùa giỡn cùng những chiếc lá, đùa giỡn cả làn tóc của cô chủ, cả bông hoa ở trên bàn…gió đáng ghét lắm, đáng ghét lắm!!!

Chuông thì lúc nào cũng nghĩ đến gió nhưng gió thì vẫn vậy, cứ đến rồi đi, đến rồi lại đi. Trong lòng gió liệu chuông đứng ở vị trí thứ mấy, gió có hay nghĩ đến chuông lúc rảnh rỗi không, tại sao lúc không gặp chuông gió chẳng buồn mà vẫn cười đùa cùng những chiếc lá, ngọn cỏ lau hay những chiếc diều và cả những chiếc chong chóng…

Gió là của chuông kia mà, đâu phải ngẫu nhiên mà người ta đặt tên chuông là chuông gió đâu.Trời sinh chuông ra là phải gắn liền với gió rồi. Đối với chuông, gió là phần hồn, là nơi để chứng minh rằng chuông có tồn tại, không có gió chuông không thể lên tiếng cũng giống như tim không thể đập nữa vậy, chuông sẽ vẫn còn đó nhưng sẽ chỉ là một vật vô dụng, một cái vỏ trống rỗng. Gió với chuông quan trọng là vậy đấy. Và chuông muốn gió chỉ là của riêng mình thôi. Nhưng gió đâu có hiểu được tình cảm của chuông, gió vẫn vậy, cứ đến rồi lại đi.

Một ngày, chuông bỗng nảy ra ý định rằng sao chuông không nhốt gió lại, gió sẽ chỉ là của chuông, ở bên chuông suốt đời. Chuông sẽ nhờ anh cửa đóng cửa lại ngay khi gió vào, cỏ thiếu gió vẫn còn đất che chở ,vẫn còn sương để trò chuyện, lá thiếu gió thì vẫn còn những cành cây để ôm lấy, có nắng bao bọc nhưng chuông mà thiếu gió là không còn gì nữa, nghĩ vậy nên chuông càng quyết tâm hơn thực hiện điều này.

Gió đến, chuông lại kêu nhưng lần này không phải cảm giác sung sướng đến ngất ngây khi gặp gió nữa mà chuông chỉ cảm thấy hồi hộp lo lắng. Cửa đóng sầm lại, chưa kịp kêu lên tiếng leng keng của hạnh phúc thì chuông chợt thấy rằng gió đã biến mất, gió đã không tồn tại nữa. Chuông đứng bất động, không hề có gió, chuông không thể kêu. Tại sao vậy, gió không muốn ở bên chuông ư???

Và cửa lại mở, gió lại ùa vào làm chuông rung lên khe khẽ, gió lại ở quanh chuông, gió lại cười với chuông và gió lại đi. Lúc này Chuông chợt hiểu rằng không phải gió không muốn ở bên chuông mà cũng như chuông, gió cần tồn tại và muốn mọi người biết được sự tồn tại của mình. Gió vốn vô hình và không thể nắm bắt, gió phải nhờ đến lá, đến cỏ, đến chong chóng và đến chuông để mọi người có thể biết được là gió có ở trên đời này. Chuông đã quên mất những mùa hè và mùa đông khi cửa đóng lại và gió biến mất, quên rằng gió là anh chàng không bao giờ chịu đứng yên, quên rằng bay bổng và phiêu diêu không ràng buộc là đặc tính của gió và cũng là điều hấp dẫn ở gió. Nếu cố giữ chân gió thì có chăng chỉ là một ngọn gió chết, chỉ là sự tĩnh lặng của không khí.

Gió lại thổi, chuông lại kêu leng keng và gió lại đi đùa giỡn, mơn man quanh những cành cây ngọn cỏ. Lần này chuông không buồn cũng không tức giận, bởi vì chuông đã hiểu gió không là của riêng ai, gió là của tất cả mọi người.Chuông không phải là nơi dừng chân của gió và cũng không điều gì có thể làm gió ngừng đi.

Nhưng chuông cũng nhận ra rằng lúc gió đến bên chuông cùng chuông tạo nên bản hoà ca thì ngọn gió đó là của chuông và khoảnh khắc đó cũng là của chuông, chỉ là của chuông mà thôi. Cảm giác được cùng người mình yêu cảm nhận.

Chuyên mục
tình yêu

Đó mới là Tình Yêu

Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm Tình yêu, mỗi người đều phải tìm thấy ba người trong cuộc đời mình.
– Người thứ nhất là người mình yêu nhất
– Người thứ hai là người yêu mình nhất
– Người thứ ba là người đồng hành suốt cuộc đời ( bạn đời)
Trước tiên mình sẽ gặp người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu, chỉ có hiểu được cảm giác yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất., khi trải qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại.

Thật đáng tiếc, trong cuộc sống & thực tế, cả ba người này thường không cùng một người. Người bạn yêu nhất không chọn bạn, người yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất và người bạn đời không phải là người bạn yêu nhất cũng không phải là người yêu bạn nhất, mà chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất!

Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi??? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình.
– Khi người đó yêu bạn dó là lúc họ thật sự có cảm giác với bạn, nhưng khi họ không yêu bạn thì cũng là lúc họ không còn cảm giác muốn gần gũi bạn, người ấy không thể giả vờ không yêu khi người ấy đang yêu bạn, cũng như người ấy không thể giả vờ yêu khi không còn yêu bạn nữa (ở đây ta không nói đến những người quen sống giả dối..)
– Khi một người không còn yêu mình nữa, muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản thân có còn yêu người ấy nữa hay không? Nếu bạn không còn yêu thì đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy, nếu như bạn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, đừng bao giờ ngăn cản, nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của mình thì có nghĩa là bạn không còn yêu người ấy nữa & nếu bạn đã không còn yêu thì bạn lấy tư cách gì trách cứ người ấy bạc tình???

Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng nhưng không thể đem mặt trăng cất vào hộp, ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn, cũng như bạn yêu một người bạn vẫn có thể có người ấy mà không cần chiếm hữu & hãy để người ấy trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống.

Nếu bạn thật sự yêu một người, bạn phải yêu con người thật của người ấy, yêu mặt tốt cũng như yêu cả những mặt xấu, yêu cái ưu lẫn khuyết điểm của người ấy. Tuyệt đối không nên vì yêu người ấy mà hy vọng người ấy trở thành con người mà mình mong muốn, nếu họ không được như ý mình thì mình không còn yêu nữa.

Khi yêu một người nào đó sẽ không thể nói được nguyên nhân tại sao mình yêu? bạn chỉ biết rằng bất cứ lúc nào, dù tâm trạng ra sao thì bạn cũng đều mong muốn có người ấy bên cạnh bạn, không một yêu cầu…. Xa cách cũng là một thử nghiệm cho Tình yêu, Tình yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Khi yêu, thích nhất là bắt người ấy phải thề, phải hứa??? Tại sao chúng ta lại bắt người đối diện làm như vậy ??? Tất cả chỉ là do ta không tin tưởng đối phương, làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời hoang đất lở, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy. Trong Tình yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ, người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không thể tin điều mình nghe… Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy… Đời đời, kiếp kiếp và mãi mãi vẫn như vậy…

Đó mới là TÌNH YÊU
Chuyên mục
tình yêu

Con lợn bông

Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại.

Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ.

Anh cuối cùng chỉ im lặng. Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.

Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói “Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần”. Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.

Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.

Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.

Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.

Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.

Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa.

Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh.
Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy.

Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.

Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô .

Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.

Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.

Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy.

Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.

Chuyên mục
yêu người

Ăn xin và ăn mày

Buổi trưa. Trời oi bức, nắng như đổ lửa. Nằm dưới cây sấu già, nó thiu thiu ngủ, đầu gối lên cái bọc dúm dó, cũ kỹ, bên cạnh là cái bát sắt hoen gỉ nằm chỏng chơ.

Từ sáng tới giờ chưa có chút gì bỏ bụng, đi xin mãi nó chỉ được một tờ năm trăm đồng mất góc. Đói rũ người. Nó hi vọng giấc ngủ sẽ xua tan cái đói đang cồn cào trong nó, nhưng không được…

Chợt nó giật thót mình khi có bàn chân ai đó giẫm lên người. Đang đói, mệt, nó la toáng lên:
– Mù à? Người ta nằm thế mà giẫm cả lên người!

Đáp lại nó là giọng khản đặc, run run của một bà lão :
– Bà mù…ừ…mù thật cháu ạ…thôi bà đã trót…cho bà xin.

Nó lặng người, từ hai hốc mắt nó có cái gì đó ươn ướt, mặn chát rỉ ra…
– Cháu xin lỗi. Cháu không biết là bà… như thế…
Bà lão ngúc ngoắc đầu như thể chấp nhận. Rồi chiếc nón lá rách lướp tướp, cũ mèm tiếp tục huơ đi huơ lại.

Theo cây gậy tre dò đường, bà dò dẫm bước đi…
– Lạy các ông, các bà…Xin các ông các bà thương xót,nhón tay làm phúc…

Nó vội lần trong bọc, rút ra tờ năm trăm mất góc, gọi với theo:
– Bà ơi!
Bà lão quay đầu lại.
– Cháu xin biếu bà!

Khuôn mặt nhăn nhúm của bà lộ vẻ mừng rỡ. Bà chậm chạp đi về phía nó, chìa nón cạnh cây sấu già chờ đợi … một cơn gió thoảng qua, hanh hao thả từ trên cây sấu vài chiếc lá khô vào nón.

Ngỡ nó bỏ tiền vào, bà đưa tay quờ đi quờ lại trong nón nhưng bàn tay run rẩy nhăn nheo chỉ chạm phải chiếc lá khô giòn. Bà lầm bầm:

– Trời ơi, sao nó lại nỡ lừa cả người mù hả trời!
Bà lão rủa thầm rồi từ từ quay người lại đi tiếp.

Nó ngồi dưới gốc cây, chìa tờ giấy bạc ra vẻ thành khẩn. Chờ mãi mà chẳng thấy bà lão nhận tiền, nó đứng dậy thảng thốt gọi :
– Bà ơi! Cháu biếu bà thật đấy mà…
Chỉ có tiếng lá xào xạc đáp lại.

Nó đứng đó một lúc lâu, suy nghĩ nhưng không hiểu vì sao bà lão không nhận tiền của nó. Nó cúi xuống, cắp cái bọc vào nách, cầm cái bát, với cây gậy lò dò tìm đường thập thững bước đi.

Bóng của nó – một đứa bé mù in trên mặt đường tròn như một đồng tiền vàng.

Chuyên mục
ý thức

Ông cháu và con lừa

Ông lão nhà quê và đứa cháu bàn nhau đem con lừa ra hội chợ bán. Để con lừa khỏi mệt mỏi hầu có thể bán được giá cao, họ buộc chân lừa lại và hai ông cháu khệ nệ gánh con lừa đi.

Đi được một đoạn, người đi đường thấy thế phá ra cười và bảo: “Có con lừa mà không chịu cỡi lại khiêng nó. Sao mà ngu thế!” Ông lão nhận thấy mình ngu thật, vội để con lừa xuống, cởi trói cho nó, và để đứa cháu cỡi lên lưng lừa, còn ông thì đi theo sau.

Một lúc sau, khách bộ hành trông thấy thế, mắng thằng cháu: “Mày là đồ bất hiếu bất mục! Sao lại để Ông mày già yếu thế mà đi bộ Chính mày phải đi bộ mới phải!” Một lần nữa, nghe theo ý khách bộ hành, Ông già leo lên lưng con lừa, đứa cháu bước theo sau.

Đến một đoạn đường khác, ba cô gái đi qua thấy vậy, một cô bảo: “Tội nghiệp thằng bé, phải đi khập khễnh theo sau, trong khi ông già tưởng mình khôn ngoan lại ngồi chễm chệ trên lưng lừa!” Ông già nhận thấy ý kiến đúng, bảo thằng cháu cùng lên ngồi trên lưng lừa.

Rồi một toán người khác đi ngang qua lại phê bình: “Sao lại bắt con lừa đáng thương ấy chở nặng như vậy? Họ không biết thương hại con vật già nua của họ tí nào cả. Ra đến hội chợ thì họ chỉ còn mảnh da lừa để bán!” Một lần nữa, hai ông cháu xuống đi bộ, để con lừa đi thong dong đằng trước.

Vẫn chưa hết, một khách qua đường thấy vậy than rằng: “Sao họ không để con lừa vào lồng kính mà thờ! Họ đi mòn giầy của họ để bảo vệ con lừa. Đúng là ba con lừa!”

Bấy giờ Ông lão mới trả lời: “Vâng, chính tôi là con lừa! Nhưng từ nay về sau, dù người ta khen hay chê tôi, dù người ta nói điều gì hay không nói điều gì, tôi chỉ làm theo đầu óc của tôi mà thôi!”