Chuyên mục
ý nghĩa

Kiểm soát hành vi trong những trường hợp khó khăn

Đây là 8 mẹo giúp bạn kiểm soát cảm xúc và sự lo lắng trong các tình huống khó khăn

Hãy sống vì hôm nay
Hãy tự đặt cho mình một ràng buộc. Đừng để những thành công, thất bại trong quá khứ hay khó khăn trong tương lai ảnh hưởng tới trạng thái hiện tại.
Đừng để ý những điều nhỏ nhặt
Những điều nhỏ nhặt là những thứ không có nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn so với những điều quan trọng khác. Nếu bạn quá chú ý đến tiểu tiết, bạn sẽ mất đi một cái nhìn toàn diện. Hãy giữ cái nhìn tổng quan, nó sẽ giúp bạn kiểm soát những thứ còn lại.
Chấp nhận những điều hiển nhiên
Trong cuộc sống, sẽ có những lúc tình thế không thể nào làm khác đi được, áp dụng mẹo này sẽ gíup bạn kiểm soát được cảm xúc bản thân. Chấp nhận những điều hiển nhiên, đó là lựa chọn chính xác của bạn.
Quyết định xem bạn nên lo lắng bao nhiêu là vừa và không suy nghĩ vượt qua mức này
Quyết định này thường giúp đầu óc bạn thanh thản, sau đó dễ dàng tìm ra các cách cải thiện tình hình và tiếp tục tiến lên phía trước.
Tạo niềm vui cho người khác.
Kĩ năng này giúp bạn tìm thấy động lực trong cuộc sống . Thật khó để giữ những cảm xúc tiêu cực khi bạn đang làm điều gì đó có ý nghĩa, giúp đỡ người khác.
Biết chấp nhận sự vô ơn
Khi làm việc, bạn có thể phải phục vụ, giúp đỡ nhiều người, một cách tự nhiên, bạn sẽ mong đợi sự biết ơn từ người khác. Nhưng sự mong đợi này thường không được đáp ứng. Bạn nên nghĩ mình thật may mắn, khi người khác biết ơn mình, và đừng phải nản chí nếu người khác vô ơn.
Làm việc thật hăng hái
Sự hăng hái là nguồn năng lượng giúp bạn luôn nỗ lực tiến lên phía trước và đạt được mục đích đề ra. Việc có một cái nhìn tích cực rất hữu ích khi bạn làm việc.
Hãy làm hết sức mình
Thật khó khăn khi bị chỉ trích, đặc biệt khi điều đó ảnh hưởng đến lòng tự trọng của bạn. Một cách để vượt qua là bạn hãy tự hỏi bản thân rằng mình đã làm điều đó hết sức có thể chưa? Nếu câu trả lời là “Rồi”, chẳng việc gì bạn phải dằn vặt bản thân. Nếu không, hãy dũng cảm nhận trách nhiệm, và cố gắng làm tốt hơn ở lần sau.
Chuyên mục
ý nghĩa

Hãy thử một cách khác

“Bạn đang tạo nên chiếc bẫy cho chính mình nếu cứ mãi khóa chặt mình trong một lối suy nghĩ duy nhất mà không thử tìm một cách khác”

Hôm ấy là một ngày cuối tháng bảy bình thường như mọi ngày. Tôi đang ngồi trong một căn phòng yên tĩnh của một khách sạn nhỏ ẩn giữa rừng thông và lắng nghe những âm thanh tuyệt vọng của trận chiến sinh tử đang diễn ra cách chỗ tôi ngồi một vài bước chân.
Đó là một chú ruồi nhỏ đang dốc chút sức lực cuối cùng để vượt qua tấm kính của cửa sổ. Đôi cánh run rẩy như đang kể một câu chuyện bi thảm về chiến lược hành động của nó: Cố gắng hơn nữa.Nhưng chiến lược ấy không hiệu quả.
Những nỗ lực điên cuồng không mang lại chút hy vọng nào. Trớ trêu thay, trận chiến này lại góp phần tạo nên chiếc bẫy cho chính nó.
Càng cố gắn, nó càng mau kiệt sức. Thật vô ích khi chú ruồi cứ nhất định muốn phá vỡ tấm kính bằng chút sức lực nhỏ bé của mình. Vậy mà nó đã đánh cược cả sự sống để đạt được mục tiêu bằng nỗ lực và sự quyết tâm. Cuối cùng, chú ruồi phải chịu số phận bi đát. Nó kiệt sức và gục chết trên bậu cửa.
Chỉ cách mười bước chân thôi, cánh cửa đang rộng mở. Chỉ mất mười giây đồng hồ để bay đến đó, và con vật bé nhỏ này sẽ ra được với thế giới bên ngoài mà nó đang tìm kiếm. Chỉ cần một phần nhỏ sức lực đã bỏ phí, nó đã có thể thoát khỏi chiếc bẫy mà nó tự áp đặt cho mình.
Nếu chú ruồi không khóa chặt mình vào một lối suy nghĩ duy nhất và thử tìm một cách khác, chú đã tìm ra lối thóat một cách dễ dàng.

Cố gắng nhiều hơn nữa không phải lúc nào cũng là giải pháp tất yếu để đạt được thành công. Nó có thể không hứa hẹn cho những gì bạn đang mong muốn đạt được trong cuộc sống. Nhiều khi đó lại là khởi đầu của những vấn đề rắc rối, tồi tệ hơn. Nếu bạn đặt cược mọi hy vọng để tìm thấy một lối thoát duy nhất vào việc cố gắng hết sức trong một mục tiêu hạn hẹp, bạn có thể sẽ phá hủy mội cơ hội khác của mình.

Chuyên mục
nghị lực tự tin ý nghĩa

Xóa bỏ vết sẹo

Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau.
Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Không ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một cô gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Ngay cả mẹ cũng cho rằng chị tôi mới là đứa con gái xinh của bà.
Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi ấy, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: ”Con luôn là đứa con xinh xắn của ba cho dù người khác không nghĩ thế”!
Vâng, tai tôi đã như điếc trước bao lời nhạo báng của lũ bạn cùng lớp. Mắt tôi giả vờ không nhận ra mình khác các bạn như thế nào. Tôi buộc mình không được soi gương. Trong một nền văn hoá mà cái đẹp ngự trị thì ai mà thèm để ý đến đứa con gái xấu xí như tôi. Vết sẹo bên má dìm tôi vào nỗi đau khôn cùng. Tôi nhốt mình trong phòng mặc cho nước mắt tủi hờn lăn dài mỗi khi cả nhà ngồi xem chương trình về sắc đẹp. Dần dà, tôi tập làm quen với sự thật.
Nếu mình không có diễm phúc làm một người con gái xinh xắn, thì ít ra tôi cũng có thể ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc được uốn xoăn hiện đại, cặp kính sát tròng thay cho hai gọng kính cận dày cộm. Tôi chịu khó trang điểm bằng cách quan sát những người phụ nữ xung quanh, vận trang phục phù hợp. Giờ đây, tôi sắp kết hôn. Vết sẹo ấy, một lần nữa lại hiện ra như một thách thức trước cuộc sống mới.
“Dĩ nhiên, thưa ông. Tôi không phải là một người mẫu”, tôi trả lời với giọng phẫn nộ.
Vị bác sĩ thẩm mỹ hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi trìu mến. “Thế thì tại sao cô lại lo lắng về vết sẹo đến thế? Nếu không có lý do nghề nghiệp buộc cô phải tẩy sẹo thì điều gì khiến cô đến đây?”.
Bất giác, vị bác sĩ như đại diện cho tất cả những người đàn ông tôi từng gặp, những người đã từng chế nhạo, giễu cợt và ruồng bỏ tôi, phản bội tôi. Theo thói quen, tôi lại sờ tay lên má. Vết sẹo vẫn hằn trên mặt. Nó như nhắc tôi rằng ngươi là một cô gái xấu. Tự dưng mắt tôi đỏ hoe, cay xè. Người bác sĩ kéo ghế đến bên tôi, ôn tồn bảo:
“Để tôi nói cho biết tôi nhìn thấy gì ở người đối diện. Một cô gái xinh xắn. Không phải một cô gái hoàn hảo mà là một cô gái xinh xắn. Cô biết Laura Hutton chứ? Bà ấy có một khe hở trên hàm răng cửa, Elizabeth Taylor có một vết sẹo nhỏ trên trán”.
Đoạn, ông dừng lại và đưa cho tôi cái gương, tiếp lời: ”Tôi từng tự hỏi tại sao những người phụ nữ nổi tiếng lại có khiếm khuyết và tôi cũng tự tìm ra câu trả lời cho mình. Chính sự không hoàn hảo đó, cái có thể xem như là điểm thua kém của họ lại khiến họ nổi bật hơn mà không hề lẫn lộn với người khác. Và cũng khiến ta nhớ đến cô ấy như một con người bằng xương bằng thịt vì “nhân bất thập toàn mà”! Đừng để ý đến những kẻ xuẩn ngốc chê cười gương mặt cô. Cô dễ thương, xinh xắn vì cô là chính cô. Vẻ đẹp thật sự toả sáng từ bên trong con người cô. Hãy tin lời tôi!“.
Tôi nhìn vào gương. Những lời nói của vị bác sĩ vang mãi bên tai.
Nhiều năm sau đó, tôi trở thành một phụ nữ nổi tiếng rất được mến mộ về diễn thuyết và hùng biện trước hàng trăm người. Tôi biết mình là ai. Khi tôi thay đổi cách nhìn nhận tích cực với chính mình, những người khác cũng buộc phải thay đổi cách nhìn nhận tôi.
Vị bác sĩ không xóa vết sẹo trên mặt tôi. Ông đã xoá đi vết sẹo mặc cảm tư ti trong tâm hồn một cô gái.
Chuyên mục
yêu người

Cho một – nhận hai

Trung thu năm rồi không còn thấy lồng đèn giấy kiếng thắp đèn cầy, mà chỉ có loại đèn thấp sáng bằng pin có nhiều mẫu mã rất đẹp.

Trong sân một ngôi nhà khang trang, đôi vợ chồng trẻ ngồi chơi đèn với cô con gái nhỏ. Cô bé mặc áo đầm rực rỡ và mặt rạng ngời như ánh trăng. Nhìn họ hạnh phúc, tôi chạnh buồn vì cuộc sống tha hương mà đêm nay là trung thu. Chợt phát hiện bên cạnh mình còn một chú bé độ 7-8 tuổi, trên tay là xấp vé số, mắt dán chặt vào chiếc đèn, mặt ngây ra vì ước muốn. Ôi, phải chi tôi có thể mua cho em nhưng với tiền mua đèn, gia đình tôi mua gạo được mấy ngày nên tôi chỉ xót xa giùm chú bé.

Dường như thấy sự hiện diện khá lâu của chúng tôi, người mẹ trẻ nhìn ra. Một thoáng, cô như đọc được tư tưởng của tôi và chú bé. Cô dắt con bước ra và thì thầm “con tặng đèn cho bạn đi rồi ba mẹ chở con đi mua cái khác”. Cô bé trao đèn với nụ cười xinh, còn chú bé lí nhí cảm ơn rồi vội rảo bước, chắc nó sợ cô bé đổi ý sẽ lấy lại đèn.

Người phụ nữ ấy đã tặng một món quà những tới hai người nhận: chú bé nhận đèn – nhận niềm vui, và con gái cô nhận bài học biết yêu thương, san sẻ…

Món quà nhỏ nếu trao đúng lúc sẽ có giá trị rất lớn.

Chuyên mục
ý nghĩa

Khát vọng của nàng Violet

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng.
Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : ” So với chị Hoa Hồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình đuợc làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãn nguyện lắm rồi”.

Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ :
– Chuyện gì xãy ra với con vậy ?
Nàng Violet cất giọng tha thiết :
– Con biết Bà luôn nhân từ và đầy lòng yêu thương. Con cầu xin Bà hãy biến con thành Hoa Hồng !
Bà tiên chăm chú nhìn bông hoa :
– Con có biết mình đang đòi hỏi điều gì không ? Một ngày nào đó con sẽ hối hận đấy.
Nhưng Violet vẫn một mực nài nỉ. Động lòng trước khát khao của nàng, cuối cùng bà tiên đồng ý. Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet, và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi, kiêu hãnh vươn cao với những bông hoa đỏ rực trên cành.
Một hôm, Giông Bão đi qua khu vườn, giật gãy các nhánh cây,làm bật gốc cả những cây cao to. Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão, trừ những lòai hoa nhỏ bé nằm sát mặt đất như Violet.
Bão tan. Bầu trời lại trong xanh. Các nàng Violet vẫy cành hoa tím, vui đùa bên nhau. Một nàng nhìn Hoa Hồng – là Violet ngày nào – thương xót :
– Các bạn nhìn kìa, cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mình đấy !
Nàng Hoa Hồng nằm quật dưới đất, thân hình gãy nát, hoa lá tả tơi, cố gắng dùng chút hơi thở cuối cùng thều thào :
-Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Khi còn là một cành Violet bé nhỏ, đã có những lúc tôi cảm thấy thoải mái và hài lòng với mình. Nhưng khi cứ mãi như vậy tôi chợt thấy mình nhỏ bé, nhàm chán và nhạt nhẽo. Tôi không muốn sống một cuộc đời mà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt, yếu đuối, và khi mùa đông đến sẽ vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa. Hôm nay, tuy sắp phải từ giã các bạn nhưng tôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao. Tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực, dám ngẩng cao nhìn ánh Mặt Trời, nghe đuợc lời thì thầm của chị gió và vui đùa với các chị Sương Mai. Tôi có thể chạm vào nếp áo của Thần Ánh Sáng bằng cánh hồng thơm ngát. Tôi sẽ chết nhưng tôi đã được đi đến tận cùng của khát vọng sống. Tôi đã thực hiện đuợc ứơc mơ của mình. Đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi.
Nói xong, nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùng với nụ cười mãn nguyện trên môi.

Chuyên mục
ý nghĩa

Đứng trước cái chết

Chuyện xưa kể rằng, một hôm có vị vua cùng một đoàn tùy tùng đi thuyền ra biển du ngoạn. Đang lênh đênh trên biển thì sóng gió nổi lên, mưa như trút nước. Con thuyền nhỏ bé không đỡ nổi cơn cuồng nộ đã bị sóng gió đánh cho tơi bời khiến vua quan đều lo sợ. 
Thế nhưng trong đám tùy tùng có một nhân vật đặc biệt, cứ la khóc hoài vì sợ. Vua và các quan nói thế nào người này vẫn cứ la khóc. Bực quá, vua mới ra lệnh ai “dỗ” được người này thì sau khi về triều được vua trọng thưởng. Có một người trong đám tùy tùng nghĩ ra cách là trói nhân vật la khóc này lại rồi quăng xuống biển. Và không lâu sau anh chàng này bị quăng xuống biển thật. 
Khi nằm dưới làn nước biển giá buốt và bị kéo lê, anh chàng mới nhận ra rằng lúc ở trên thuyền dù có mưa to gió lớn, có nguy hiểm nhưng vẫn còn sướng hơn phải bị trói và quăng xuống biển như hiện tại. Thế là anh chàng không la khóc nữa và được kéo lên thuyền. Trong phút giây sống chết ấy, anh nhận ra một điều: những gì của hiện tại nếu mình biết bằng lòng, biết đương đầu với nó thì nó vẫn là điều kiện tốt nhất của mình. 
Chuyên mục
học sinh học tập

Ký ức ngày khai trường

Theo thường lệ, hàng năm ngày 5-9 tất cả các trường trên cả nước đều khai giảng năm học mới. Sáng nay mình ra đường, thấy như thành phố rực rỡ hơn với những tà áo dài, sơ mi áo trắng đến trường. Bỗng lòng mình như vui lên, hát vu vơ bài hát “ngày đầu tiên đi học”. Nhưng rồi cũng chợt bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm xưa, ước gì mình được trở về tuổi thơ, hoặc ít nhất xin được trở lại cách đây vài năm cũng đủ rồi.

Tôi cũng chẳng thể nhớ nỗi 12 cái hè đã qua của mình, mình đã làm gì. Nhưng cảm xúc chung cho ngày khai trường của 12 năm qua, đó là cảm giác phấn khởi, quyết tâm cho một năm học mới.
Ngày còn nhỏ thì thích cặp mới, sách vở bút viết mới, thật là vui thích. Rồi những mùa khai trường đi qua, cảm giác thích thú cũng dần “quen nhờn” trong ta. Đến năm 12, đa số các bạn bè tôi, và cả bản thân tôi cũng cảm thấy ngày khai trường chỉ là “diễn” cho có lệ. Hiện nay hầu hết các trường đều vào học trước khi khai giảng rồi, cái giá trị “thiêng” của ngày khai giảng cũng bị mất đi phần nào.
Nhưng rồi bạn ơi, khi ta đã qua cái thời học sinh, nhìn lại trước đây, bạn sẽ “thèm” lắm cái cảm xúc được ngồi khai giảng. Được gặp lại bạn bè sau một mùa hè vui chơi. Nhìn lại mái trường năm trước được sơn sửa lại chào đón năm học mới, cái thời khắc tiếng trống khai giảng vang lên, bóng bay thả lên để rồi tất cả đều dõi theo bóng bay xem “nó” bay đâu rồi, rồi cười thích thú khi “nó” mắc lại trên cành phượng, trên ban công trường.

Hôm nay là ngày sinh nhật và cũng là ngày khai trường thứ 12 của một người mà mình quen. Chúc những ai sinh ngày 5-9 một sinh nhật thật vui vẻ. Chúc … học thật tốt.