Chuyên mục
ý nghĩa

Cách để biết sự thật

Một anh học trò nọ nhặt được một viên đá lấp lánh nằm trên đường đi. Anh bèn mang viên đá quý này đến gặp thầy để hỏi về giá trị của nó.
– Thưa thầy, viên đá này có phải là kim cương không ạ?
Dù là một chuyên gia về đá quý nhưng người thầy đã không trả lời câu hỏi của người học trò mà chỉ yêu cầu anh ta:
– Con hãy tự tìm hiểu kiến thức về kim cương đi.
Theo lời thầy, người học trò vào thư viện tìm đọc tất cả các cuốn sách viết về kim cương. Khi quay về, anh chàng đã có một vốn kiến thức kha khá về loại đá quý này. Nhưng đến lúc đó, người thầy bảo:
– Bây giờ ta có thể nói cho con biết rằng viên đá con nhặt được chính là kim cương đấy.
Anh học trò ngạc nhiên hỏi:
– Ồ, sao thầy không cho con biết ngay từ đầu? Chắc thầy có ẩn ý gì phải không ạ?
– Đúng vậy. – Ông thầy trả lời – Ta muốn con học cách kiểm nghiệm mọi thứ rồi hãy tin người. Giờ đây, con đã hiểu rõ về kim cương và con có thể kiểm tra những điều ta vừa nói. Chỉ khi làm được như vậy con mới trở thành người thầy của chính mình.
Không ai biết rõ sự thật hơn bản thân bạn.
Chuyên mục
bài học

Điều đáng quan tâm

Một công ty nọ chuyên sản xuất và kinh doanh thức ăn dành cho các chú cún. Như mọi lần, buổi họp tổng kết cuối năm diễn ra thật sôi động. Các trưởng phòng tranh nhau khen ngợi đội ngũ nhân viên của mình cũng như trình bày các kế hoạch quảng cáo và ý tưởng tiếp cận khách hàng độc đáo.
Cuối cùng, vị chủ tịch bước lên phát biểu kết thúc buổi họp.
Ông nói:
– Chúng ta đã nghe rất nhiều kế hoạch và chiến lược tuyệt vời để chuẩn bị cho năm mới từ tất cả các phòng ban. Tuy vậy, tôi chỉ có một thắc mắc nhỏ muốn nhờ các bạn giải đáp. Nếu chúng ta có chương trình quảng cáo độc đáo nhất, chiến lược tiếp thị tốt nhất, lực lượng kinh doanh tài ba nhất, vậy thì tại sao doanh số của chúng ta lại thấp nhất trong tất cả các công ty kinh doanh mặt hàng này?
Không khí buổi họp chùng xuống, cả căn phòng chìm trong im lặng. Cuối cùng, một giọng nói yếu ớt của ai đó từ cuối phòng cất lên.
“Vì các chú chó chẳng hề thích loại thức ăn mà chúng ta sản xuất ra!”
Để thành công trong việc kinh doanh bất kỳ mặt hàng nào, điều tiên quyết chính là chất lượng của sản phẩm.
Chuyên mục
gia đình

Tình nghĩa vợ chồng

Sau 11 năm chung sống, cặp vợ chồng nọ mới sinh được một cậu con trai kháu khỉnh. Từ khi ra đời, chú bé trở thành niềm hạnh phúc cho cả gia đình.
Khi chú bé lên 2 tuổi, một buổi sáng nọ, trước khi đi làm, người chồng trông thấy một lọ thuốc không đậy nắp ở trên bàn. Vì đã muộn giờ đi làm nên anh dặn vợ đóng nắp chai lại và cất vào tủ. Quá bận rộn với việc bếp núc, người vợ quên mất lời dặn của chồng. Đứa bé thấy chai thuốc trên bàn nên đã mon men lại gần. Màu sắc của lọ thuốc rất hấp dẫn nên chú bé đã cho cả lọ thuốc vào miệng. Thật không may, đó là loại thuốc có tác dụng rất mạnh chỉ dành cho người lớn uống với liều lượng thấp và cậu bé đã bị trúng độc. Người mẹ vội vàng mang con đến bệnh viện nhưng đã quá muộn, cậu bé đã qua đời.
Người vợ rụng rời tay chân. Khi người chồng chạy đến bệnh viện thì đứa con trai đã chết. Anh nhìn vợ và thốt lên: “Anh thương em lắm!”
Phản ứng của người chồng trong tình huống ấy thật đáng khen. Vì sao anh có thể hành động được như vậy? Anh hiểu rằng con trai mình đã chết và chẳng còn cách nào để con sống lại, dù anh có trách cứ vợ bao nhiêu chăng nữa. Bản thân vợ anh cũng đã mất đứa con yêu và đang rất cần tình yêu thương và sự cảm thông của chồng. Nếu tất cả chúng ta đều suy nghĩ và làm được như người chồng trong câu chuyện này thì thế giới quanh ta sẽ tốt đẹp biết bao nhiêu!
Chuyên mục
bài học

Sống để hưởng thụ hay để cống hiến

Có anh chàng nọ làm việc tại ngân hàng. Hàng ngày, anh ta có nhiệm vụ đếm các tờ bạc rồi cột chúng lại theo xấp. Càng ngày, khát khao giàu có càng trở nên mãnh liệt trong anh.
Tuy nhiên, vì là người lương thiện nên anh không muốn làm giàu bằng cách bất chính. Cuối cùng, anh quyết định mua vé số và đợi chờ thần tài mỉm cười với mình. Anh thường đi chùa cúng vái và cầu nguyện để được trúng giải độc đắc. Anh ta chờ mãi nhưng buồn thay, ngay cả giải khuyến khích anh ta cũng chưa bao giờ trúng. Buồn cho thân phận, anh ta chỉ biết oán trách ông trời đã không nghe thấy lời nguyện cầu của mình.
Một sáng nọ, anh chàng thức dậy và quá đỗi kinh ngạc: Ngay trước cửa nhà anh có một bao tiền toàn mệnh giá 500 rupi. Vậy là chỉ qua một đêm, anh chàng đã trở thành triệu phú.
Vô cùng vui sướng, anh chàng lấy ra 500 rupi đưa cho vợ và bảo:
– Hôm nay chúng ta hãy ăn sáng thật sang. Em không cần nấu nướng gì đâu; hãy gọi nhà hàng mang thức ăn tới.
Trong khi vợ đi gọi điểm tâm, anh chàng ngồi xuống lấy giấy ra viết thư xin nghỉ việc. Thế nhưng hơn một giờ đồng hồ sau vợ anh mới trở về và báo rằng tất cả nhà hàng trong thành phố đều đã đóng cửa. Con trai anh – được giao nhiệm vụ mang thư xin nghỉ việc – cũng quay về và nói rằng cả giám đốc lẫn người trợ lý cùng tất cả nhân viên ở đó đều không đến sở làm ngày hôm ấy…
Tất cả mọi người trong thị trấn từ chủ nhà hàng cho đến giám đốc ngân hàng, trợ lý và toàn bộ nhân viên ngân hàng đều nhận được túi tiền đầy đồng 500 rupi giống như anh chàng nọ. Vì vậy, chẳng còn ai muốn làm việc nữa.
Ai cũng muốn được hưởng thụ nhiều hơn cống hiến. Điều này trở thành một trong những nguyên nhân khiến xã hội trì trệ.
Chuyên mục
yêu thương

Giá trị của tình yêu

Ở Weisberg – một thị trấn nhỏ ở Đức – có một ngọn tháp cổ mang tên “Trái tim người phụ nữ”. Chuyện kể rằng ngày xưa, khi quân đội của Hoàng đế Conard II tấn công và bao vây thị trấn này, vị tướng lĩnh canh giữ pháo đài đã đồng ý đồng hàng với điều kiện phụ nữ trong thị trấn được phép ra khỏi thành và mang theo nhưng món đồ quý báu nhất của họ.

Vì nghĩ rằng những người đàn bà ở đây sẽ mang theo trang sức hoặc đồ vật mà họ yêu thích nhất nên Hoàng đế Conard II đã đồng ý. Thế nhưng sau đó, vị Hoàng đế đã hết sức ngạc nhiên khi chứng kiến những phụ nữ ở đây lần lượt rời khỏi thành và một người thân – có thể là chồng con, anh em hoặc người yêu trên lưng mình.
Không ai có thể đo lường được tình yêu và đức hy sinh của người phụ nữ. Trong những lúc khó khăn và hiểm nguy nhất, họ có thể hy sinh cả bản thân mình cho người ma họ yêu thương.
Chuyên mục
tha thứ ý nghĩa

Bài học làm người: Sự tha thứ

Một lỗi lầm nhỏ được tha thứ đã trở thành kỷ niệm đẹp trong đời người. Đây dường như cũng là bài học cuộc sống quý giá mà mỗi cá nhân cần học.
43 năm là thời gian quá dài để có thể nhớ tên của một người mà ta chí tình cờ gặp gỡ. Song, tôi không bao giờ quên tên một bà lão khách hàng hồi tôi đi giao báo ở Marinette, Wisconsin (Mỹ), khi ấy tôi mới 12 tuổi. Vâng, dường như chỉ mới hôm qua bà đã dạy tôi bài học về sự tha thứ mà tôi muốn một ngày nào đó sẽ kể lại.
Vào một buổi chiều thứ bảy vô công rồi nghề, tôi và một đứa bạn ngồi ở góc rất kín đáo trong vườn nhà bà lão và ném đá lên mái nhà của bà. Mục tiêu của trò chơi là quan sát những hòn đá lăn thành chùm xuống mái nhà rồi bắn xuống vườn như những ngôi sao chổi từ trên trời rơi xuống. Tôi tìm thấy một viên đá nhẵn thín và lia nó đi. Vì quá trơn nên hòn đá tuột khỏi tay tôi và bay thẳng về hướng của sổ phía sau nhà bà lão. Cửa kính vỡ vụn. Chúng tôi chạy trốn khỏi vườn nhà bà nhanh hơn bất cứ ngôi sao chổi nào chúng tôi đã tạo ra từ mái nhà bà trong buổi chiều hôm đó.

Tối đầu tiên, nỗi sợ hãi bị bắt đã lấn át cả sự lo lắng cho bà lão với cái cửa sổ bị vỡ. Song, vài ngày sau đó, khi chắc chắn rằng mình không bị phát hiện, tôi bắt đầu thấy hối hận. Bà vẫn đón tôi bằng nụ cười thường lệ mỗi khi tôi giao báo, nhưng tôi không còn cảm thấy tự nhiên mỗi khi gặp bà nữa.

Tôi quyết tâm tiết kiệm tiền giao báo và trong vòng ba tuần tôi đã có 7 USD, theo ước tính đủ để trả cho việc chữa cái cửa. Tôi bỏ tiền vào một phong bì kèm theo một lá thư, trong đó nói rằng tôi rất ân hận vì đã làm vỡ cửa sổ nhà bà và mong là với số tiền này bà có thể thay cửa mới.

Đợi đến khi trời tối tôi lẻn đến nhà bà và luồn chiếc phong bì qua khe cửa. Tôi thấy vô cùng nhẹ nhõm và nóng lòng chờ đợi đến khi tôi lại có thế nhìn thẳng vào mắt bà.

Hôm sau, khi đưa báo tôi đáp trả lại nụ cười ấm áp của bà. Bà cảm ơn tôi và bảo: “Bà cho cháu cái này. Đó là một gói bánh quy. Tôi cảm ơn bà, tiếp tục lên đường và lấy bánh ra ăn. Sau vài chiếc bánh, tôi sờ thấy một chiếc phong bì, mở nó ra, tôi vô cùng choáng váng, bên trong bì thư ấy là 7 USD và một tờ giấy với dòng chữ. “Bà rất tự hào về cháu!”…

Chuyên mục
ý nghĩa

Món quà đặc biệt cho người yêu quý

Vợ chồng Jimmy Carter nhiều lần hục hặc với nhau chỉ vì chuyện giờ giấc. Xuất thân là một quân nhân, việc đúng giờ đã trở thành bản tính của của Carter. Trong khi đó, dù cũng rất coi trọng chuyện đúng giờ nhưng Rosalyn, vợ ông, không chính xác đến từng giây từng phút như chồng. Chính vì vậy, trong suốt 38 năm, chuyên trễ hẹn trở thành nguyên nhân chính trong những lần bất hoà giữa hai người.
Ngày 18 tháng 8 năm 1984, Carter thức dậy sớm để viết nốt bài diễn văn của mình. Như thường lệ, ông bật đài lên nghe tin tức và nhờ đó mà ông nhớ ra hôm ấy chính là sinh nhật của vợ. Thế nhưng ngay lúc ấy, ông chưa có quà cho vợ và cũng không còn thời gian để mua quà nữa. Bất chợt, ông nghĩ ra một món quà đặc biệt để tặng vợ.
Ông lấy ra một tờ giấy và viết vào đấy:
“Mừng sinh nhật em, Rosalyn! Để minh chứng tình yêu của anh đối với em, anh sẽ không bao giờ càm ràm em về bất kỳ sự trễ nải nào nữa”.
Ông ký tên, bỏ bức thư vào phong bao và đặt lên đó một nụ hôn. Cho đến hôm nay, ông vẫn giữ lời hứa của mình và đó là một trong những món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà Rosalyn, vợ ông, đã nhận được trong đời.
Hãy sáng tạo trong mọi tình huống bằng những cách suy nghĩ khác thường của mình. Bạn đã bao giờ nghĩ đến việc chuẩn bị một món quà sinh nhật sáng tạo và độc đáo cho người mình yêu thương như cách của tổng thống Carter chưa?
Chuyên mục
nghị lực ý chí

Công cụ của quỷ dữ

Một người đàn ông nọ có một giấc mơ rất thú vị. Ông mơ thấy mình đến dự một buổi tiệc triển lãm của quỷ Satan ở địa ngục. Ông rất thích thú khi được nhìn ngắm những công cụ mà lũ quỷ đã dùng để dụ dỗ con người đi vào con đường tội lỗi. Những công cụ này gồm Nóng giận, Hiểm độc, Thù hận, Ghen tỵ, Lừa dối, Nhục dục,…
Đến giữa phòng, ông trong thấy một công cụ trong mòn nhẵn có vẻ vô hại được đặt trên một tấm vải nhung đỏ thầm và được trưng bày trong lồng kính đặc biệt. Ông quay sang hỏi con quỷ đang đứng gần xem đó là vật gì.
– Công cụ đó là sự Nhụt chí! – Con quỷ trả lời.
– Sao nó lại được trưng bày đặc biệt như vậy? – Người đàn ông hỏi. – Tôi thấy nó vô hại và tầm thường so với những công cụ khác kia mà.
Con quỷ nở một nụ cười tinh quái rồi trả lời:
“Công cụ đó chính là sự thành công của nhà quỷ chúng tôi. Trông nó thật vô hại nhưng nếu biết cách sử dụng, nó có thể khiến một ông thánh thành kẻ tầm thường!“.
Sự nhụt chí có thể khiến con người từ bỏ mọi nỗ lực đạt được mục tiêu của đời mình. Hãy nghỉ đến câu chuyện này mỗi khi bạn cảm thấy sự nhụt chí. Hãy ngẫm xem liệu có phải lũ quỷ đang dùng công cụ này để đạt được mục tiêu của chúng hay không. Và bạn có thể xem người sử dụng công cụ này để làm giảm nhiệt huyết của người khác cũng giống như loài quỷ dữ vậy.
Chuyên mục
bài học

Học từ những thất bại

Khi tìm chất liệu cho sợi dây tóc bóng đèn, Edison đã tiến hành hơn 2000 thí nghiệm khác nhau nhưng tất cả đều thất bại. Quá mỏi mệt, phụ tá của ông than vãn: “Ôi, mọi việc làm của chúng ta đều vô ích! Cuối cùng chúng ta cũng chẳng có được một thứ gì cả.”

Nghe thế, Edison mỉm cười: “ Sao lại nói chúng ta chẳng được điều gì. Chẳng phải là bây giờ chúng ta đã biết rằng không thể sử dụng 2000 chất liệu đó để làm dây tóc bóng đèn hay sao?
Chuyên mục
yêu người

Bài học cuộc sống: Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.