Chuyên mục
niềm tin yêu người

Niềm tin, cho và nhận

Con người ta khi sống cần lắm những lòng tin:
Lòng tin vào giá trị bản thân
Lòng tin vào những người xung quanh
Lòng tin trên đời này còn rất nhiều người tốt
Lòng tin vào những giá trị cao đẹp của đời
Lòng tin vào câu nói “khi cánh cửa này đóng lại với bạn thì có một cánh cửa khác đang mở ra”
Lòng tin khi tự mình nhủ thầm “ Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”
Lòng tin rằng mình không đơn độc trong cuộc đời này
…..
Nhưng khi gặp ông, tôi quyết định bổ sung thêm một câu nữa : Con người ta khi sống cần lắm 1 người nhắc mình “khi sống cần lắm những lòng tin “
Hôm ấy là một buổi trưa nóng bức ở ngã tư. Tôi thấy một ông lão bán vé số mất cả 2 chân phải di chuyển trên cái ghế gỗ khi xe tôi dừng đèn đỏ. Ông không mời tôi mua vé số. Tôi rất lấy làm lạ.
Nhìn xắp vé số trên tay mà tôi ngao ngán thay cho ông. Khi tôi nói với ông bán cho tôi 5 vé, tôi thấy nét mặt ông từ từ giãn ra. “ Cô là người đầu tiên sáng giờ mua 5 vé đó. Sáng giờ tôi bán rất chậm. Chúc cô may mắn nha”
Lúc đó tôi mới biết chắc trước tôi đã có rất nhiều người từ chối mua. Đối với một người bán vé số việc từ chối mua là đều hết sức bình thường mà ông lão thễu não đến mức không buồn mời khách mua nữa như vậy thì chắc sáng giờ tình hình rất bi quan.
Với năm mươi ngàn đó tôi có thể giúp ông nhiều hơn thế nhưng tôi biết đều đó sẽ làm cho ông cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng. Nhưng tôi vui vì ngoài việc giúp ông bán được 5 tờ vé ra, tôi đã giúp ông thay đổi suy nghĩ “Hôm nay là 1 ngày tồi tệ “. Làm được một việc tốt làm cho con người ta cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Đó có phải là hạnh phúc nhân đôi ?!
Có thể chuyện này làm bạn nhớ tới câu chuyện khác:
Một con ngựa bị mắc kẹt trong 1 cái hố. 1 con ngựa khác cứ nói với nó rằng cái hố đó sâu lắm, khó leo lên lắm, nó không thể nào thoát ra được đâu, hãy bỏ cuộc đi. Hôm đó con ngựa đó không thể leo lên được. Nhưng khi qua ngày hôm sau khi có một con ngựa khác đến nói với nó “ cái hố đó sâu nhưng tôi tin là cậu có thể leo lên được” và nó đã leo lên được thật.
Một hành động, một lời nói hay đơn giản chỉ là một ánh mắt có thể tiếp thêm sức mạnh và cũng chính nó có thể lấy hết sức sống của người khác.
Bạn thật may mắn nếu bên bạn luôn có nguồn động viên giúp bạn “ leo lên những cái hố” trên đường đời . Và nhớ giúp những chú ngựa khác bạn nhé. Vì ” cho ” là ” nhận ” mà.
Nhưng nếu như bạn gặp chú ngựa xấu cứ nói với bạn rằng” cái hố đó sâu lắm, không leo lên được đâu” thì đừng vội nhục chí vì tôi nghĩ đều quan trọng nhất vẫn là bạn phải có lòng tin vào bản thân mình. Tất nhiên rồi.

hanh_hoang28
Chuyên mục
tình cha yêu thương

Nắm tay Con

Một cô bé và cha đi ngang qua một cây cầu. Cha hơi sợ và hỏi cô con gái nhỏ:
” Con yêu, hãy nắm lấy tay cha để con khỏi rơi xuống sông”

Cô bé đáp: ” Không! Cha ơi! Cha nắm tay con đi!”

” Như vậy thì khác gì đâu con?”- Người cha lúng túng hỏi.

” Rất khác đó cha!”- Cô bé đáp.” Nếu con nắm tay cha và có điều gì đó xảy ra với con, rất có thể là con sẽ thả tay cha ra. Nhưng nếu Cha nắm tay con, con biết là cho dù điều gì xảy ra, Cha cũng sẽ không bao giờ buông tay con ra”.

Thế đó! trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng vậy. Cốt lõi của niềm tin không phải nằm trong sự ràng buộc, mà trong sự gắn kết đầy tình thương mến.

Vì thế, hãy nắm tay người mà bạn yêu thương hơn là mong đợi họ nắm lấy tay bạn.

*Có những thứ không thể nhưng yêu thương là có thể !!!…


Chuyên mục
tình yêu

Giá như

– Giá như cái ngày đó anh đừng gọi điện

Giá như cái ngày đó anh đừng thổ lộ hết ra với em…rằng : anh yêu em nhiều lắm ! rằng anh sẽ bù đắp hạnh phúc cho em… rằng anh sẽ thay đổi quy luật vốn có của mối tình đầu..
Click here to enlarge

Hoặc chỉ cần giá như ngày đó em đừng quá vội vàng nhận lời…và cứ bước về phía anh trong niềm hạnh phúc ngập tràn

Giá như em nhìn lại mình và hoàn cảnh gia đình mình đi đã…..với anh, với gia đình anh..em hoàn toàn ở một thế giới quá bé nhỏ

Giá như em nhận ra trong đôi mắt anh sự yếu đuối, vẻ buồn buồn khó hiểu cũng khiến mọi thứ có thể dễ dàng thay đổi..

Nhưng

Làm gì có ” giá như” đâu…vì mọi chuyễn đã xảy ra hết rồi….đã qua nhưng lại không thể qua được…vì từng phút, từng giờ, từng ngày nó vẫn ám ảnh em..

Anh thích gì nhỉ? anh thích số 9, anh thích ăn na, ăn hồng xiêm, anh thích được về quê sống một cuộc sống êm ả thanh bình, nơi có thể nhìn ra cánh đồng trải dài thảm lúa, nơi có anh và một mái ấm hạnh phúc…

Em cũng thích vậy..chỉ tiếc rằng giờ thì mãi mãi mái ấm đó chỉ có một trong hai đứa mình..

Anh đã quên hết ?? hay cố tình quên đi tất cả những lời hứa đó, anh vẽ nên tương lai hạnh phúc cho em rồi vô tình hay cố ý xóa nó đi trong im lặng…

Một năm kết thúc, cuối năm cũng là lúc em cần một sự dứt khoát cho chính em..
Gặp anh…vẫn cái vẻ lạnh lùng đó…nhưng lời nói của anh tàn nhẫn hơn..
“Vì gia đình mà anh rời xa em ư??? không phải…mà là vì anh..vì anh suy xét lại tình cảm dành cho em..không có lý do nào là rõ ràng cho mọi chuyện..??”

Em chấp nhận để kết thúc một năm và khép lại một chuyện tình buồn…

Em sẽ không quên hay đúng ra là không thể quên vì với em anh luôn là mối tình đầu đẹp đẽ trong sáng nhất.

Em sẽ vẫn ra công viên, một mình dạo quanh bờ hồ để đếm xem vòng hồ là mấy bước chân mình như anh và em vẫn đã từng đi

Em vẫn sẽ quàng chiếc khăn và đeo đôi găng tay xinh xắn anh tặng khi mùa đông tới

Em vẫn sẽ nghe bài hát đó–bài hát anh từng hát cho em hàng ngày mỗi khi màn đêm xuống…một mình..nhớ anh.

Mùa xuân đến, valentine đến, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn…và em sẽ vẫn yêu anh dù anh thờ ơ hay tàn nhẫn…

Em vẫn sẽ đứng ở một góc khuất để dõi theo anh dù anh có biết điều đó hay không??

Em đã từng cố hận anh vì anh làm trái tim em băng giá với mọi tình cảm xung quanh… Nhưng em không cố được???

Cầu mong anh luôn được bình an và hạnh phúc !!

Chuyên mục
tình yêu

Chiếc xe Bus kế tiếp

Bạn biết đấy, tình yêu giống như ai đó đang chờ xe bus. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: ”Hừm, xe đầy rồi… chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy”.

Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: “Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!”. Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.

Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: “Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau”.

Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe bus tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!

Như vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe bus có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe bus này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.

Các bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm. Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe bus không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.

Có ai dám nói rằng cuộc đời là công bằng… Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe bus này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống. Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.

Nhưng đừng vội… Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe bus chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ. Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.

Lời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe bus mong ước. Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn. Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy đi bộ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy. Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe bus nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe bus mà họ đã chọn.

Còn thêm một điều nữa… đôi khi việc chọn một chiếc xe bus quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.

Vẫn còn một chiếc xe bus mà tôi quên không nói với bạn – chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.

Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.
Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.

Chuyên mục
tình yêu ý nghĩa

Người luôn bên Gió

Mỗi người được sinh ra đều có ý nghĩa ai cũng có một nửa cho riêng mình vì thế đừng nản có thể bạn chưa tìm được mà thôi.

Hãy nhìn ra xung quanh, hãy học cách cảm thông, học cách chia sẻ với mọi người, biết yêu thương và quý trọng những gì mình đang có, tôi muốn bạn hãy lắng nghe và suy nghĩ…

Gió lang thang, lang thang qua từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình thích, có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió quá…

Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn.

Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa thì Lá cây cũng đâu phải của Gió. Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.

Và Gió cô đơn.

Gió hỏi ông trời: “Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn tôi thì không? Tại sao lại như vậy?”

– Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay sao? – Ông trời trả lời.

– Vậy chẳng lẽ không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được một người như thế?

– Người đó có thể không có màu sắc, nhưng không hề vô hình, có thể dịu dàng nhưng không yên lặng, có thể quá nhẹ nhàng, nhưng không phải là không cảm thấy được. Nếu ngươi biết để ý, biết cảm thông, biết chia sẻ, biết lắng nghe, biết quý trọng những điều mình đang có, ngươi sẽ nhìn thấy người mà mình cần tìm.

Và Gió làm theo lời Ông trời nói. Gió để ý, Gió lắng nghe, Gió học cách cảm thông, cả chia sẻ với mọi người nữa. Gió cố gắng, Gió đã làm thật nhiều. Cuối cùng, Gió cũng thấy được người mình cần tìm.

Thật bất ngờ, người đó đã luôn ở bên cạnh Gió, những khi khó khăn, cũng như khi hạnh phúc, những lúc Gió vui vẻ hát ca, cũng như khi Gió lạnh lùng, giận dữ. Người đó đã luôn đi cùng Gió, đến những thảo nguyên bao la, lên núi cao, hay xuống biển rộng… Dù Gió có đi đến đâu thì người đó vẫn bên Gió. Vậy mà bao lâu nay Gió đã không nhận ra điều đó.

Và cuối cùng thì bạn có biết người đã luôn ở bên Gió là ai không?

Chuyên mục
ý nghĩa

Vì một ước nguyện cao cả

Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo, cả hai đang ở độ tuổi 17, trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai, kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa, trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau, rồi hôm sau họ chia tay nhau.

Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua, cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: “Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn”.

Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ: “Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại, nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy, con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật, con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ”.

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai, bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen, bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: “Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá, nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không…”

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để “Vì một ước nguyện cao cả…”

Chuyên mục
ý nghĩa

Vì sao mây lại có hình dạng như những tán cây?

Chuyện ở khu vườn nhỏ, một cái cây đem lòng yêu mến một đám mây mà chẳng dám nói ra, bởi trong mắt cây: đám mây kia sao mà lạnh lùng , xa xôi quá .

Ngày ngày câ,y chỉ biết lặng lẽ chờ mây xuất hiện nơi chân trời , vui mừng vẫy lá khi mây ngang qua rồi lại buồn rầu trông bóng mây mờ dần mỗi khi ngày dần tắt Thời gian dần trôi ,bấy giờ trời đã sang thu,mặc cho cây ngóng trông , khu vườn nhỏ càng ngày càng vắng bóng mây bay qua.Cây cứ đợi chờ ,cứ mỏi mòn dõi về phía chân trời mà chẳng nhận ra mình ngày càng khô héo. Cây ước rằng, dù chỉ 1 lần nữa thôi được gặp lại mây, cây sẽ nhờ gió nói với mây cây yêu mây biết nhường nào…

Thời gian lại trôi .. một chiều cuối thu, trước khi những ánh nắng cuối cùng kịp tắt, cây chợt nhận ra mây ở phía cuối trời..Những cái lá héo khô chẳng thể reo vui, nhưng cây mừng biết bao khi biết mây gần lắm. Đêm đó trời mưa to , cây thao thức chẳng thể nào ngủ được, hình như ý nghĩ sẽ được gặp mây khiến cây như thêm sức sống , cây mong sao sớm đến ngày mai …

Mặt trời đã lên cao mà cây vẫn ko thấy mây đâu, bao đợi chờ , hi vọng, bao vui mừng bỗng chốc trở thành tuyệt vọng , đau khổ, cây trách mây sao quá độc ác vô tình .Ngày lại dần qua , hi vọng mong manh sẽ được gặp lại mây dần tan biến , nỗi đau của cây cũng vơi dần . Bên cạnh cây giờ đây còn có đất . Đất yêu cây , đất ôm cây vào lòng , cùng cây trải qua cả mùa đông giá rét , Đất cho cây cảm giác đc yêu thương , đc che chở , sẻ chia … rồi cái gì phải đến đã đến – Một cuối đông cây nhận lời yêu đất , cả hai nguyện sẽ trọn đời sống bên nhau … dường như hạnh phúc đã tìm đến với cây dẫu muộn màng …

Mùa xuân đến , khu vườn nhỏ xôn xao với những câu chuyện gió mang về …

Chuyện rằng có một đám mây đem lòng yêu mến một cái cây , mây tự ti mình tật nguyền chẳng có nổi một hình hài cố định , cũng chẳng thể nào gần cây chăm xóc đc cho cây nên đã tự bắt mình ko đc nói yêu cây .Mây cứ lặng lẽ yêu cây theo cách riêng của mình : mây vươn mình che nắng cho cây , gom nhặt những hạt mưa để tưới mát cho cây … nhưng những ngày êm đẹp của mây dần đi qua khi trời vào thu.Trời khô hanh khiến mây phải đi xa hơn để tìm mưa , con đường cứ xa dần mà cây ngày càng khô héo khiến mây thêm đau khổ … Và một ngày cuối thu , khi mây biết chẳng thể tìm đc mưa nữa mây đã hoá mình vào một cơn mưa …

Ngày nay nếu một lần bước qua khu vườn nhỏ bạn sẽ thấy một cái cây khô ở phía góc vườn .Có một điều lạ là xung quanh chẳng hề có một dây leo nào bám đc lên thây cây đó .Đồn rằng khi nghe gió kể chuyện cây đã tự héo khô để đc mang theo hơi nước lên trời – cây muốn giữ một phần của mây cho tới khi chết , Đất cũng đau khổ giấu mình dưới cỏ tháng ngày ôm xác cây , ko cho bất cứ một cây leo nào đến sống . Và còn một điều này nữa , bây gìơ bạn đã biết vì sao mây lại có hình dạng như những tán cây chưa !?

Chuyên mục
cuộc sống tình yêu

Sông và Núi

Ngày xưa ở 1 khu rừng nọ có 1 ngọn núi và 1 con sông nhỏ yêu nhau, cuộc sống của chúng cứ êm đềm trôi qua cho tới 1 ngày kia… mây đen không biết từ đâu bay đến … rồi cả khu rừng ngập trong những cơn mưa tưởng chừng như không dứt. Núi vững chắc là vậy mà giờ đây run rẩy cố gắng giữ lấy từng hòn đá, viên sỏi khỏi những hạt mưa độc ác vồ lấy trực vứt xuống lòng sông.

Mưa vẫn cứ rơi… con sông nhỏ thấy lòng ngày càng nặng nề, mệt mỏi, dẫu cố gắng thế nào nó cũng không thể ngăn được dòng nước ngày càng ngầu đục, những con sóng hung dữ thôi không xô vào sườn núi yêu thương… Núi ngày một hao mòn, lòng sông ngày càng trĩu nặng… một ngày… mang theo nỗi đau phải rời xa ngọn núi – sông lặng lẽ ra đi …

Rời khỏi khu rừng, sông hướng về phía Đông – nơi sáng sáng mặt trời xuất hiện. Nó cắm đầu chẩy miết mong sao thoát được nỗi đau, nỗi nhớ trong lòng. Nó chảy mãi … chảy mãi …

Thời gian trôi qua, một ngày mỏi mệt, nó dừng lại và bất chợt nhìn lại phía sau. Nó kinh hãi nhận ra những nơi nó đi qua, cảnh vật thật hoang tàn,những cành cây ngọn cỏ yếu ớt van xin , những con người đau khổ vì mất nhà cửa , mất người thân nguyền rủa nó đã tạo ra lũ lụt…Để chạy trốn nỗi đau, nó đã vô tình gây ra biết bao nhiêu nỗi đau khác.

Nó lại lao đi, tránh xa, những cánh đồng, những nhà cửa ruộng vườn… nó khiếp sợ khi thoáng thấy bóng con người… con đường của nó ngày càng tối và hoang vắng…

Sông cứ chảy mãi như thế cho đến 1 ngày, nó buộc phải dừng lại bởi 1 con lạch nhỏ chắn ngang đường. Con lạch hỏi nó:

– Sông đi đâu mà vội vã thế?

-Tôi đang chạy trốn nỗi đau và sự hối hận

– Tại sao lại phải chạy trốn trong khi anh có thể vứt bỏ nó ?

– Làm gì có nơi nào đủ lớn để có thể chứa nổi nỗi đau trong lòng tôi được

Nói đoạn sông kể cho con lạch nghe câu chuyện của mình…

– Tôi biết có một chỗ đấy , nếu tin anh hãy đi theo tôi

Sông vốn không tin lời con lạch nhưng cũng ko thể cuốn phăng nó để tiếp tục đi nên đành nghe lời, nó hoà mình vào con lạch nhỏ, bất chợt… MẶN CHÁT! Sông lùi lại…

– Cái gì thế?

– Biển đấy, đây là nơi chứa mọi nỗi đau trên đời, anh cứ trút hết những nỗi đau của mình vào đó đi, nó chẳng thấm gì đâu vì biển rộng lắm….

Chuyên mục
bài học cuộc sống

Muối và Nước

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn. 

Một lần khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ. 
– Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi. 
Lập tức chàng trai làm theo rồi uống thử. 
– Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời. 
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước. Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi. 
– Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử. 

Người thầy chậm rãi nói: “Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đi. Mỗi người sẽ hoà tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích”.

Chuyên mục
tình yêu

Đừng rời bỏ người bạn yêu

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.

Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: “Paul, anh không được bỏ cuộc… hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần… được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em… đừng nhắm mắt, anh… mở mắt ra nào và hãy gọi tên em…”

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: “Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức.”

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.