Chuyên mục
bài học đối xử giúp người nhân quả niềm vui nụ cười thầy cô tình cha yêu người

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại.

Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn khi người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”

Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

(Sưu tầm)

Chuyên mục
công việc đối xử học sinh học tập thầy cô trách nhiệm

hãy cho biết tên của bà lao công trong trường ta?

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào quá khó, vì tôi vốn là cô học trò thông minh! Duy chỉ có câu hỏi cuối cùng làm tôi bật ngửa người: Chị hãy cho biết tên của bà lao công trong trường ta?

Trời đất ạ! Bà lao công thì có liên quan gì tới chuyện đỡ đẻ và chăm sóc sản phụ kia chứ? Ngày nào tôi chẳng gặp bà. Bà ấy già lắm rồi, chẳng biết là 60 hay đã 70 tuổi. Mặt nhăn nheo, dáng vẻ khắc khổ, bà hầu như không bao giờ nói tiếng nào, suốt ngày chỉ cắm cúi cầm giẻ, cầm chổi lau nhà. Nhiều khi cả bọn chúng tôi vừa bô bô tán chuyện vừa đi trên hành lang, không thèm tránh lối cho bà lão đang còng lưng lau sàn nhà. Trông bà lão vội vàng né sang một bên, có lúc lòng tôi cũng cảm thấy hơi nao nao.

Một lần nọ, mải chạy, một cô bạn tôi vấp té đánh đổ bịch sữa đang uống dở ra sàn. Bà lão tội nghiệp vội lắp bắp: “Các cô để đấy cho già. Các cô vội, cứ làm việc của mình đi. Đây là việc của già mà!”.

Chỉ có thế thôi thì làm sao tôi biết họ và tên của bà? Mà có biết cũng chẳng để làm gì. Bà ấy chẳng qua chỉ như cái bóng âm thầm bên lề cuộc sống sôi động đang cuốn hút lũ sinh viên ồn ào chúng tôi. Tôi quyết định để trống câu trả lời. Cũng không có gì là quan trọng. Miễn tôi trả lời xuất sắc những câu hỏi liên quan tới chuyên môn là được.

Vài ngày sau, vị giáo sư trả lại bài kiểm tra. Ông chậm rãi nói:

“Đa số các em đều viết được. Nhưng tôi lo ngại rằng nếu cứ cái đà này khi tốt nghiệp lớp ta sẽ cho ra trường toàn là những… người máy. Đó sẽ là một thảm họa!”

Phía dưới, lũ học trò chúng tôi lao xao, không hiểu thầy muốn nói gì.

“Nghề của các em là chăm sóc, giúp đỡ những người phụ nữ trong những giờ phút đau đớn nhất và cũng là hạnh phúc nhất trong đời. Các em là thiên thần hộ mệnh cho những sinh linh mới. Nỗi đau của họ cũng phải là nỗi đau của chính các em

Nghề nghiệp của các em cần những con người nhạy cảm, biết quan tâm, nâng đỡ số phận của mọi người, dù họ là mệnh phụ phu nhân, một ngôi sao hay chỉ là một bà quét rác. Một bà lão cần mẫn phục vụ các em năm này qua năm khác mà các em cũng không thèm biết tên, không biết hoàn cảnh của bà ấy là một điều đáng để các em cần suy nghĩ. Vì thế, thầy cho rằng toàn bộ số bài kiểm tra của lớp ta đều không đạt yêu cầu”.

Một bài học nhớ đời đối với tôi! Sau này, tôi dò hỏi và biết được tên của bà lão là Dorothy. Bà đã làm việc ở đây gần nửa thế kỷ, từ lúc còn con gái. Hai người con trai của bà đã hy sinh trong chiến tranh. Bà ấy có quyền nghỉ hưu nhưng vẫn xin ở lại làm việc không lương.

Trong cuộc sống ngày càng tất bật, hãy dành cho một một ít thời gian để quan tâm đến những người xung quanh, đừng biến mình thành người máy các bạn nhé!
(Sưu tầm)

Chuyên mục
cố gắng đức tin khó khăn nghị lực Thiên Chúa ý chí

Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai rất lười biếng. Anh ta luôn muốn tìm cách kiếm sống dễ dàng hơn để nuôi bản thân. Một ngày nọ khi anh ta đang tìm thứ gì đó để ăn thì thấy một trang trại trồng cây ăn quả…

Anh ta nhìn quanh và không thấy ai trông giữ trang trại nên quyết định sẽ ăn trộm một vài quả. Nhưng ngay khi anh ta trèo lên cây thì người nông dân đã nhìn thấy và chạy đến để bắt anh. Chàng trai lười biếng nhìn thấy người nông dân cầm gậy chạy đến thì sợ quá liền chạy trốn vào khu rừng gần đó.

Sau một khoảng thời gian loanh quanh trong khu rừng thì bỗng nhiên anh nhìn thấy một cảnh tượng “kỳ lạ”. Có một con cáo đang chơi đùa một mình. Nó chỉ có hai chân nhưng vẫn bò trên mặt đất một cách hạnh phúc. Chàng trai lười biếng nghĩ: “Làm sao con cáo này có thể sống trong tình trạng như vậy?! Nó không thể chạy, làm thế nào nó có thể tự kiếm ăn hoặc sống sót trước sự đe dọa của các con động vật khác?”

Đột nhiên, anh thấy một con sư tử tiến về phía con cáo với một miếng thịt trong miệng. Tất cả các con động vật quanh đó đều bỏ chạy và chàng trai lười biếng cũng trèo lên cây để tự bảo vệ mình. Nhưng con cáo vẫn ở đó, nó không có khả năng chạy bằng hai chân. Tuy nhiên, những gì xảy ra tiếp theo khiến chàng trai lười biếng vô cùng ngạc nhiên. Con sư tử đã để lại một miếng thịt cho con cáo!

Chàng trai lười biếng cảm thấy hạnh phúc khi thấy “sự an bài của Chúa”. Anh ta nghĩ rằng Chúa là người tạo ra tất cả nên hẳn là luôn có một sự an bài nào đó để chăm sóc cho những gì Người đã tạo ra. Anh cảm thấy rằng chắc Chúa cũng phải có sự an bài nào đó cho mình. Vì vậy, anh ta rời khỏi khu rừng và tìm một chỗ bên vệ đường để ngồi chờ ai đó cũng mang đồ ăn cho mình…

Thời gian trôi qua, chàng trai lười biếng vẫn tiếp tục ngồi nhìn con đường để chờ đợi thức ăn. Anh ta đợi ở đó 2 ngày mà vẫn không có ai mang thức ăn cho! Cuối cùng anh không thể chịu đựng được cơn đói và rời đi.

Anh ta gặp một nhà hiền triết già trên đường đi. Anh kể mọi chuyện xảy ra với nhà hiền triết. Nhà hiền triết cho anh ta một ít thức ăn và nước uống. Sau khi ăn xong, chàng trai lười biếng hỏi nhà hiền triết: “Ôi nhà thông thái, Chúa đã tỏ lòng thương xót đối với con cáo què quặt, nhưng tại sao Chúa lại tàn nhẫn với tôi như vậy?”

Nhà hiền triết già đáp lại với nụ cười: “Đúng là Đức Sáng thế có sự an bài cho mỗi người. Cậu rõ ràng cũng là một phần trong sự an bài của Người. Nhưng con trai, cậu đã hiểu sai điểm hóa của Người. Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử.”

Theo Moral Story
Ngọc Chi biên dịch

Chuyên mục
cuộc sống ứng xử

9 điều làm cuộc sống của bạn trở nên dễ dàng hơn

Nhiều người vẫn nói rằng cuộc sống này thật quá khó khăn, hàng ngày bạn phải đối mặt với bao nhiêu thứ khiến bạn mệt mỏi, chán nản… Cuộc sống luôn là chuỗi vòng quay không ngừng, nó vẫn luôn diễn ra dù bạn muốn hay không.

Tuy nhiên, vẫn còn có một số mẹo nhỏ sẽ khiến bạn cảm thấy cuộc sống không quá khó khăn như bạn nghĩ.

Hãy thực hiện những điều này thường xuyên, bạn sẽ cảm thấy hóa ra để có cuộc sống dễ dàng, đơn giản cũng không quá khó.

1. Hãy mỉm cười

(Ảnh: Thạch Thanh Bình)


Mỉm cười thật lòng từ trong tim sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn. Chất dẫn truyền thần kinh gọi là endorphin (một chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ có tác dụng tạo cảm xúc tích cực, cải thiện tâm trạng, giảm đau…) sẽ được tạo ra khi bạn mỉm cười, giúp bạn cảm thấy vui vẻ hơn, giảm căng thẳng rất nhiều. Hơn nữa, nụ cười luôn luôn làm chúng ta xích lại gần nhau hơn bất kỳ phương thức nào khác.

2. Học hỏi

Không ngừng học hỏi sẽ khiến khả năng thích ứng của bạn được đề cao lên. Có thể một lúc nào đó bạn cần phải thay đổi công việc, thì việc học hỏi cái mới sẽ giúp ích rất nhiều cho bạn, sẽ đem đến cho bạn những tri thức cũng như cơ hội phát triển. Thêm vào đó, tinh thần học hỏi còn giúp bạn tập trung và tìm ra được mục đích trong cuộc sống của mình.

3. Biết cách tự điều chỉnh
Trong thời đại dễ dàng thay đổi như hiện nay, thì việc thích ứng theo xu hướng là khá cần thiết. Khi bạn biết cách điều chỉnh cho phù hợp với hoàn cảnh xung quanh sẽ giúp bạn cải thiện các mối quan hệ với bạn bè và đồng nghiệp.

4. Thấu hiểu

Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để có thể thấu hiểu cho họ, dùng những tiêu chuẩn tương tự để hiểu người khác cũng như khi bạn kỳ vọng những gì từ họ. Thấu hiểu sẽ giúp bạn có thêm nhiều bạn bè hơn.

5. Khoan dung

Nên hiểu rằng, quan điểm của bản thân không phải lúc nào cũng đúng hoàn toàn. Thế nên hãy bỏ qua những bất đồng nhỏ, hãy khoan dung hơn với những người xung quanh, để cho cuộc sống của bạn trở nên trọn vẹn hơn.

6. Cảm kích
Nếu bạn tự tin vào bản thân mình thì bạn càng phải tôn trọng giá trị của người khác. Sự hỗ trợ và khích lệ của bạn đối với mọi người sẽ mang đến hạnh phúc cho họ và cả cho bản thân bạn.

7. Nhún nhường

Hãy biết giới hạn của mình, đừng tranh đấu để chiến thắng trong mọi hoàn cảnh. Khi bạn lùi một bước bạn sẽ cảm thấy được sự bình yên và càng tự chủ hơn trong tâm hồn cũng như trong cuộc sống của mình.

8. Hãy là người tốt và làm việc tốt
Hãy luôn luôn tin rằng người tốt, làm việc tốt sẽ mang đến cho bạn một cuộc sống tốt đẹp dễ dàng hơn. Đừng nghi ngờ người khác, giúp đỡ người khác một cách không vụ lợi thì chắc chắn rằng bạn sẽ được hồi đáp hơn cả như vậy, bạn sẽ gặp được những người tốt hơn đến với bạn.

9. Biết ơn

Hãy biết ơn về những gì người khác đã làm cho bạn, cám ơn họ đã giúp đỡ bạn. Hãy cảm ơn cả những người đã làm tổn thương bạn, vì họ đã giúp bạn trở nên mạnh mẽ hơn.

Minh Nguyệt

Chuyên mục
Chưa được phân loại

Lo lắng quá có thể khiến bạn sớm đi gặp “Thần Chết”

Một buổi sáng, một người đàn ông gặp Thần Chết trong thành phố.

Ông ta hỏi Thần Chết: “Ngài đang làm gì trong thành phố của tôi vậy?”

“Ta sẽ lấy đi mạng sống của 100 người trong thành phố này.” – Thần Chết trả lời.

“Thật là tồi tệ!” – Người đàn ông nói.

“Đúng thế” – Thần Chết đồng ý – “Nhưng đó là công việc của ta và ta phải làm thôi”.

Người đàn ông nhanh chóng loan báo cho mọi người trong thành phố về kế hoạch của Thần Chết.

Nhưng khi tối đến, người đàn ông kia gặp lại Thần Chết với một câu hỏi lớn:

“Thần nói với tôi là lấy đi cuộc sống của 100 người, vậy sao lại có tới 1000 người qua đời trong ngày hôm nay?”.

“Ta vẫn giữ lời của mình đó chứ” – Thần Chết trả lời – “Ta chỉ lấy đi sinh mạng của 100 người, và lo lắng đã lấy đi cuộc sống của số người còn lại”.

Theo Chicken Soup for the Soul

Chuyên mục
lạc quan

Dù sao thì gà gáy cũng chỉ mỗi ngày một lần, còn lũ muỗi kia lúc nào cũng vo ve

Một hôm, chúa tể rừng xanh sư tử tìm đến Chúa Trời nói: “Con rất cảm ơn ngài đã ban cho con một cơ thể cường tráng, sức mạn vô địch, khiến cho con có đủ khả năng để thống trị cả rừng sâu.”

Chúa Trời nghe vậy thì mỉm cười hỏi: “Nhưng đây không phải là mục đích đưa con đến đây gặp ta hôm nay phải không? Xem ra dường như con đang vì chuyện gì đó mà cảm thấy bế tắc, phiền lòng?”

Sư tử hắng giọng thật nhẹ rồi nói: “Chúa Trời, người thật hiểu con! Hôm nay con đến đây tìm người, thực sự là có chuyện cần cầu cứu.

Cho dù khả năng của con quả thực vượt xa những loài vật khác trong rừng nhưng hằng ngày, mỗi khi nghe tiếng gà gáy, con lại bị tiếng gáy đó làm cho giật mình tỉnh giấc.

Con khẩn cầu Chúa Trời hãy ban cho con thêm một sức mạnh để con không bị tiếng gà gáy làm cho tỉnh giấc nữa ạ.”

Chúa Trời cười đáp: “Hãy đi tìm voi đi, nó sẽ cho con một câu trả lời khiến con thỏa mãn.”

Sư tử vui mừng, vội vã chạy đến ven hồ tìm voi. Còn chưa thấy bóng dáng voi đâu, sư tử đã nghe thấy tiếng chân voi giậm xuống đất, phát ra tiếng kêu thình thịch. Sư tử vội vàng chạy đến chỗ voi, xem ra nó đang rất tức giận tìm cách giấu chân đi.

“Sao anh giận dữ quá vậy?” – sư tử hỏi.

Voi lại ra sức vẫy vẫy tai, nói như gầm lên: “Có con muỗi oắt con đáng ghét muốn khoan tai tôi ra rồi đây, hại tôi ngứa muốn chết.”

Sư tử ra về, thầm nghĩ: “Con voi to xác như thế, vậy mà vẫn sợ một con muỗi bé tí, vậy thì mình có gì mà phải oán thán nhỉ? Dù sao thì gà gáy cũng chỉ mỗi ngày một lần, còn lũ muỗi kia lúc nào cũng vo ve quanh con voi, nghĩ như vậy thì mình còn may mắn hơn voi nhiều.”

Sư tử vừa đi, vừa quay đầu nhìn lại, vẫn thấy voi đang ra sức giấu chân đi cho muỗi khỏi đốt.

Nó lại nghĩ: “Chúa Trời bảo mình đến gặp voi, mục đích là cho mình chứng kiến cảnh ngộ của voi, từ đó muốn nói cho mình biết rằng, ai cũng có thể gặp chuyện phiền phức và Chúa Trời không thể giúp đỡ tất cả mọi người.

Nếu đã như vậy, vậy thì mình chỉ còn biết dựa vào bản thân mình mà thôi. Từ giờ trở đi, khi gà gáy, mình sẽ xem như nó đang báo thức, nhắc mình đã đến giờ dậy, nghĩ như thế, tiếng gà gáy xem ra còn mang lại ích lợi cho mình.”

Chuyên mục
tình cha

Nhận ra con trai thất lạc, ông bố giàu có chưa nhận ngay mà làm 1 việc giúp được con cả đời

Một ngày nọ, có một người cha dẫn con trai đi chơi. Trong khi vui đùa, cậu bé không may đi quá xa và bị lạc mất bố. Sau đó, dù nỗ lực tìm con nhưng ông bố đã không thành công, cậu bé trở thành trẻ mồ côi, sống cảnh vất vưởng, đi xin ăn để kiếm ăn qua ngày.

Nhiều năm trôi qua, cậu bé ngày nào đã lớn, nhưng vẫn là một người ăn xin, đi hết vùng nọ sang vùng kia, không ở cố định một chỗ nào.

Trong khi đó, nhờ lao động chăm chỉ, ông bố đã trở thành một người vô cùng giàu có. Do quá thương nhớ con trai, ông không sinh thêm đứa con nào, còn thường phái người đi khắp nơi dò la tung tích, ngày đêm mong ngóng được gặp lại cậu con trai đáng thương của mình.

Có lẽ nhờ sự thành tâm nên Trời Phật đã cho họ có cơ hội gặp lại nhau.

Một hôm, khi đang đi ăn xin, do mệt quá nên cậu con trai đã ngồi phịch xuống ngay trước một cánh cổng lớn. Không ngờ đó lại chính là nhà cha mẹ mình, cậu thanh niên ngước lên và tự bẩm lẩm: “Không biết chủ nhà này có phải là vua không? Ông ta thật giàu có biết bao“.

Khi bước ra cổng, người đàn ông nhận ra ngay con trai mình. Dù nhiều năm trôi qua, nhưng những đường nét trên gương mặt cậu không hề thay đổi, chỉ là cậu đã lớn hơn mà thôi. Vui mừng đến nghẹn ngào, ông đứng sững lại, bảo người hầu đưa cậu bé đến gần hơn để nhìn cho rõ.

Tuy nhiên, cậu con trai lại hiểu lầm rằng mình sắp bị bắt giữ, vừa la hét vừa khóc: “Tôi đã làm sai chuyện gì? Sao các người lại bắt giữ tôi?”

Vì quá sợ hãi, cho rằng người đàn ông giàu có sẽ giết mình, cậu thanh niên đã ngất xỉu, khiến người đàn ông buộc phải cho người dùng nước hất vào mặt để cậu ta tỉnh lại.

Người cha chứng kiến cảnh tượng này, suy nghĩ một hồi, cho rằng đây chưa phải là thời điểm thích hợp để cha con nhận ra nhau, nên đã nghĩ ra một kế hoạch.

Ông phái 2 người hầu tới nói với chàng thanh niên, lúc này đã tỉnh, rằng có muốn làm việc ở đây không, họ sẽ trả tiền gấp đôi so với chỗ khác. Đang lúc đói khát, gặp được cơ may này đúng là khó chối từ, chàng thanh niên đồng ý ngay lập tức rồi bắt tay vào công việc.

Mỗi ngày, để có cơm ăn, áo mặc và một chỗ ở tử tế, cậu ta đều cùng những người khác cuốc đất, phát quang cỏ dại rồi gieo hạt, trồng cây, làm việc cho người đàn ông giàu có, cũng chính là cha mình. Cậu làm việc rất chăm chỉ, khiến cha cậu vô cùng hài lòng.

Thời gian trôi đi một năm, rồi hai năm, giờ đây mối quan hệ giữa họ ngày càng được cải thiện. Người đàn ông đặt cho cậu một cái tên, còn gọi cậu là con trai nữa. Tuy nhiên, chàng thanh niên luôn biết thân biết phận, vẫn làm việc chăm chỉ, và không bao giờ đòi hỏi gì nhiều.

Một ngày kia, người cha đã có tuổi, trở nên ốm yếu. Ông biết mình sẽ không còn sống được bao lâu. Ông liền gọi hết những người thân và người làm trong nhà lại, rồi tuyên bố: “Đây là con trai của tôi, con trai ruột của tôi.

Khi tôi dắt nó đi chơi ở một thành phố khác, nó đã bị lạc. Sau bao năm lăn lộn giữa dòng đời, nó đã quay trở về. Giờ đây, nó đã học được cách làm việc, nó đã chứng minh được năng lực và có thể quản lý tài sản do tôi để lại, nó xứng đáng được nhận tất cả những gì là của mình“.

Cậu con trai nghe được những lời này thì quỳ sụp xuống, vui mừng ôm lấy cha mình, lần đầu tiên cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong đời. Cậu đã nghĩ: “Mình chưa bao giờ dám mơ đến vận may này. Nó đến thật bất ngờ”.

Chuyên mục
công việc

9 thói quen nào giúp phát triển năng lực tập trung

1. Duy trì một tư thế nghiêm chỉnh. Ngôn ngữ cơ thể của bạn kiểm soát cách bạn cảm nhận và ngược lại.

2. Thiết lập một hệ thống thưởng phạt. Sau x phút tập trung, bạn sẽ có y phút giải lao.

3. Sống một cuộc đời thú vị. Rất khó để tập hợp sức mạnh ý chí nếu bạn sống một cuộc đời nhạt nhẽo.

4. Loại bỏ những thứ khiến bạn xao nhãng. Khó mà làm được việc khi xung quanh có quá nhiều thứ hấp dẫn sự chú ý của bạn.

5. Càng cảm thấy thư giãn lại càng dễ tập trung. Hãy làm những việc khiến bạn cảm thấy ít áp lực.

6. Tạo ra một thời gian biểu. Nó sẽ giữ bạn đi đúng hướng và tránh bối rối không biết phải làm gì.

7. Tập thiền. Càng nhận thức rõ về tâm tư tình cảm của mình càng tốt.

8. Chăm sóc sức khỏe. Ăn, ngủ và tập tành điều độ sẽ gia tăng hiệu suất làm việc.

9. Hãy kiên nhẫn. Đừng nản lòng nếu bạn vẫn không thể tập trung ngay sau khi đọc những điều này. Sẽ cần có thời gian.