Chuyên mục
gia đình ý nghĩa

Những bàn tay

Người cha bị tan nạn lao động,mất hết cả hai bàn tay. Mọi sinh hoạt cá nhân của ông giờ phải dựa vào vợ và hai con,một trai và một gái. Cô con gái lên 10 và cậu con trai lên 8.


Một buổi tối, trong lúc người cha đang ngồi xem tivi thì cậu con trai sà vào lòng ông. Vừa xoa vào phần còn lại hai cánh tay của người cha,cậu con trai vừa nói với giọng tha thiết: “Bàn tay trước đây cha đã từng ôm ấp, nâng niu chúng con, đã từng kiếm tiền để nuôi nấng chúng con giờ không còn nữa. Con thương cha quá.”
Người cha cúi xuống,hôn nhẹ lên đầu con khẽ nói: “Đừng buồn, con trai yêu quý của cha!Cho dù cha mất hai bàn tay này, nhưng cha vẫn còn sáu cánh tay khác”.
Cậu con trai giương cặp mắt nhìn cha lộ vẻ ngạc nhiên. Nở một nụ cười đôn hậu, người cha nói với con bằng giọng trìu mến: “Để cha nói rõ cho con nghe! Này nhé, hai bàn tay luôn chăm sóc cho cha từng tí; giặt giũ cho cha từng cái áo đến chiếc quần; luôn nấu nướng những món ăn mà cha thích; đấm lưng xoa bóp cho cha những khi cha nhức.”

Dứt lời người cha cúi xuống hôn vào trán người con trai và hỏi nhỏ: “Vậy có phải cha có tới sáu bàn tay khác không, hả con? Và tất cả sáu bàn tay này đều chăm chút cho cha như chính bàn tay của cha!”

Cậu bé không trả lời, chỉ chím cười và khẽ gật đầu, rồi tiếp tục xoa vào phần còn lại của hai cánh tay của người cha.
Chuyên mục
niềm vui

Chìa khóa của niềm vui

Tác giả chuyên mục nổi tiếng, Sydney Harries, và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo. Người bạn mua xong, rất lịch sự nói lời “cám ơn”, nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, một tiếng cũng không mở miệng. 
Hai người rời quầy báo, tiếp tục đi về phía trước. Sydney Harries hỏi: “Ông chủ đó, thái độ kỳ quái quá, phải không?” 
Anh bạn nói: “Cứ mỗi buổi tối, là anh ta đều như vậy cả!”. 
Sydney Harries lại hỏi tiếp: “Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ?” 
Người bạn trả lời: “Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ?” 

++++++++++

Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui, mà ngược lại, mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. 
Trong tâm của mỗi người, đều có “chìa khóa của niềm vui”, nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ, mà đem giao cho người khác cầm giữ. 
Một phụ nữ than phiền trách móc: “Tôi sống rất buồn khổ, vì chồng tôi thường vắng nhà!”. Người vợ nầy đã đem chìa khóa niềm vui của mình đặt vào tay người chồng của mình! 
Một người mẹ nói: “Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!”. Người mẹ nầy đã trao chìa khóa niềm vui của mình vào tay người con trai của mình! 
Một vị trung niên của một công ty kia, thở dài nói: “Công ty không thăng chức cho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút,…!”. Ông nầy lại đem chìa khóa niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ. 
Bà cụ kia than thở: “Con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ thế!”. Một thanh niên trẻ, từ tiệm sách bước ra, la lên: “Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét!”. Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để cho người khác chế ngự tình cảm của mình. 
Lúc chúng ta cho phép người khác điều khiển và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, vì thế, đối với tình huống hiện tại, chúng ta không có phương pháp nào khác, nên chúng ta trách móc và căm giận. Và việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta. 
Khi chúng ta bắt đầu trách móc người khác, chúng ta cũng đồng thời truyền tải một yêu cầu là: “Tôi khổ như vậy là do anh/ chị/ con …và anh/ chị/ con… phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này!”. Lúc đó, chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung quanh và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui.
Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ người nào đó xếp đặt và chi phối mình. 
Những người như thế, làm người khác không muốn tiếp xúc, gần gũi. Lý do là nhìn họ, người ta thấy sợ vì chỉ nghe trách móc, hờn giận. 
Nhưng, một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui, mà ngược lại, mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. 
Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình, không đổ lỗi cho người khác, biết làm chủ xúc cảm và biết tạo, cũng như giữ được niềm vui cho chính mình. Như thế, trong cuộc sống và công việc hằng ngày, người đó sẽ thảnh thơi,vui vẻ, không bị áp lực từ người khác. 
Chìa khóa niềm vui của bạn ở đâu rồi? 
Đang nằm trong tay người khác phải không? 
Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!!! 
Chúc mọi người đều giữ được chìa khoá niềm vui của mình!

Chuyên mục
ý nghĩa

Nguyên tắc của sự trống rỗng


Cố giữ thì sẽ không thể cho đi. Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới…
Bạn có thói quen cất giữ những đồ vật vô ích, khi nghĩ rằng một ngày nào đó, bạn sẽ có thể cần đến chúng ?

Bạn có thói quen cất kỹ tiền bạc và không tiêu xài đến nó, bởi vì bạn nghĩ rằng bạn có thể thiếu thốn trong tương lai ?

Bạn có thói quen để dành những quần áo, những đôi giày, những bàn ghế, những đồ gia dụng mà bạn đã không sử dụng từ lâu rồi ?

Và trong tâm hồn bạn, bạn có thói quen lưu giữ những lời trách mắng, những mối thù hận, những nỗi buồn, những nỗi sợ hãi và cả nhiều thứ khác nữa ? 

Bạn ơi, đừng làm như thế nhé ! Bạn đang đi ngược lại sự giàu sang rồi đấy !

Bạn cần phải dọn chỗ, cần dành một khoảng trống để cho phép những sự việc mới mẻ sẽ đến trong đời bạn nữa chứ.

Bạn cần phải vứt bỏ những thứ vô ích đang hiện diện trong bạn và nơi cuộc đời bạn để sự giàu sang còn có thể tìm đến nữa chứ.

Sức mạnh của sự trống rỗng đó là một sức mạnh sẽ thu hút và lôi kéo tất cả mọi thứ bạn mong ước.

Chừng nào bạn còn níu giữ những món đồ, ấp ủ những tình cảm quá xưa cũ và vô ích, khi đó bạn sẽ chẳng có chỗ cho những cơ may.

Của cải tiền bạc cần phải được lưu chuyển…

Hãy giốc sạch những ngăn kéo, dọn trống mấy cái tủ đứng, các phân xưởng, nhà xe… Hãy cho đi những gì bạn không còn sử dụng nữa…

Thái độ cất giữ một đống những thứ vô ích đang trói buộc đời bạn ở trần gian này đấy.

Không phải những vật dụng mà bạn cất giữ làm cuộc đời bạn đình trệ… nhưng chính là thái độ bo bo cất giữ…

Khi chúng ta cất giữ, chúng ta dự liệu tới lúc mình có thể bị túng thiếu…

Chúng ta cứ nghĩ biết đâu mai này mình sẽ cần đến những thứ ấy, và khi đó mình sẽ lôi chúng ra mà dùng.

Và như thế, bạn đã nạp vào đầu óc mình, vào cuộc đời mình hai thông điệp:

Một là bạn không còn tin tưởng vào tương lai. Hai là bạn cho rằng những điều mới mẻ và hay ho nhất sẽ không dành cho mình đâu.

Chính vì lẽ đó, bạn tự an ủi bằng cách cất giữ những thứ cũ kỹ vô ích.

Bạn hãy loại bỏ đi những thứ đã phai màu và mất độ bóng…

Hãy để những gì là mới mẻ bước vào nhà bạn, ùa vào tâm hồn bạn…

Vì thế, sau khi đọc xong bài này…
Đừng cất giữ nó, nhưng hãy chuyển ngay đi cho người khác…

Ước gì sự giàu sang và bình an sẽ đến với bạn thật nhanh chóng…

Nguyên tác “LE PRINCIPE DU VIDE !” của JOSEPH NEWTON
Bản dịch LÊ ANH HIỀN, Sàigòn 6.2010
Chuyên mục
tình bạn

Đôi mắt và Tình bạn

Bạn có biết mối quan hệ giữa đôi mắt không? Chúng nhấp nháy cùng nhau, chúng di chuyển cùng nhau, chúng khóc cùng nhau, chúng cùng nhìn mọi thứ và chúng ngủ với nhau – Nhưng chúng không bao giờ nhìn thấy nhau. Đó gọi là Tình bạn. Khát vọng của bạn chính là động cơ, động cơ của bạn chính là lòng tin, lòng tin của bạn chính là sự yên vui, sự yên vui đó là cái đích của bạn, cái đích đó là thiên đường của bạn. Sống hết lòng vì bạn bè.

BjnNy - Ý Nhi
Chuyên mục
ý nghĩa

Nhắm mắt

Tại sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc, khi cầu nguyện, khi tưởng tượng và khi hôn nhau!? Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thế gian không thể nhìn thấy bằng mắt mà phải cảm nhận bằng con tim và cả tâm hồn. Khi đọc xong thì đừng ngại ngần mà gửi tin nhắn này đi. Nếu không gửi thì chẳng có điều gì tồi tệ xảy đến với bạn cả. Nhưng nếu bạn gửi…thì sẽ có ai đó mỉm cười.

Mèo nhắm mắt dễ thương


Chuyên mục
công việc ý nghĩa

Những trái banh cuộc đời

Nhà banh



Cuộc đời như những trái banh. Sức khỏe là trái banh bằng sắt. Gia đình là trái banh bằng thuỷ tinh. Sự nghiệp là trái banh bằng cao su. Khi trái banh bằng sắt rớt xuống, nó nằm im và không bao giờ lên lại. Sức khỏe cũng vậy, khi đã mất đi thì chẳng bao giờ có lại được. Trái banh bằng thuỷ tinh khi rớt xuống thì vỡ tan tành, Gia đình cũng vậy, khi đã tan vỡ thì làm sao mà hàn gắn lại được. Còn sự nghiệp chỉ là trái banh bằng cao su, nó rớt xuống rồi sẻ nảy lên lại, thậm chí còn cao hơn trước nữa…

Chuyên mục
yêu thương

Bản năng yêu thương

Một người đàn ông phát hiện ra con bò cạp đang chơi vơi trong nước. Ông ta quyết định đưa tay ra cứu nó nhưng chính con bò cạp đó lại cắn ông ta. Vẫn cố gắng vớt con bò cạp ra khỏi nước, người đàn ông đó lại bị cắn nữa. Một người khuyên ông không nên cứu nó nữa. Nhưng người đàn ông trả lời rằng: “Bản năng tự nhiên của bò cạp là cắn. Bản năng tự nhiên của tôi là yêu thương. Vậy tại sao tôi phải từ bỏ bản năng yêu thương chỉ vì bản tính tự nhiên của bò cạp?”. Vì thế xin đừng từ bỏ tình yêu, đừng đánh mất lòng tốt, sự hào hiệp của chính bạn, ngay cả khi những người bạn xung quanh có làm bạn đau lòng…đó cũng là thông điệp của tình yêu mà Kinh Thánh Kitô Giáo muốn nhắn nhủ loài người.


Chuyên mục
tình yêu

Tin nhắn gửi nhầm

Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: “Em nhớ anh!” Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.


Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động…

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: “Em đang ở đâu thế?” “Em đang trên xe buýt”. “Bao giờ anh về đến nhà?” “10 phút nữa”.

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.



Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.

Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất…

Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: “Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở… Em đến ngay nhé!” Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: “Anh… Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?” Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: “Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi”. Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!


Chuyên mục
ý nghĩa

Hãy nhìn đời như một ly cocktail!



Cuộc sống ngon lành như một ly cocktail vậy, đấy là khi bạn biết pha chế và thưởng thức nó.

1. Mỗi người chỉ có một cơ thể của riêng mình. Bạn có thể làm gì tùy thích với nó nhưng nên nhớ rằng nó là thứ duy nhất thực sự của bạn và ở bên bạn cho đến cuối cuộc đời. Vì thế hãy đối xử tử tế với nó.

2. Không có điều gì trong cuộc sống mà không hàm chứa trong đó những bài học. Có lúc bạn sẽ vô cùng thích thú nhưng cũng có lúc bạn sẽ thấy chán phèo và có những bài học khiến bạn đau. Nhưng hãy hiểu rằng điều quan trọng là bạn rút được gì sau những bài học đó.

3. “Kia” không bao giờ tốt bằng “đây”. Khi những cái “kia” trở thành cái “đây” của bạn, bạn sẽ dễ dàng để mắt tới những cái “kia” khác vì nghĩ rằng nó có vẻ tốt hơn cái “đây” bạn đang có. Nên học cách bằng lòng với chính mình vì đôi khi thực chất những cái “kia” không thể bằng những cái “đây” được.

4. Tự bạn sẽ quyết định cuộc sống của mình. Bạn sẽ có những công cụ và nguyên liệu cần thiết nhưng pha chế nó như thế nào là nhờ chính đôi tay trái tim và khối óc của bạn. Vì vậy đừng trông chờ vào may mắn mà hãy chú ý đến chính bản thân mình đi.

5. Bạn sẽ quên tất cả những điều tôi nói ở trên. Thật đấy, cũng không cần thiết phải nhớ quá nhiều như vậy. hãy cứ nhìn đời như một ly cocktail đủ mọi hương vị và màu sắc. Chua vẫn có thể làm cho ngọt. Ngọt vẫn có thể làm cho đằm. Không một bartender nào có thể pha một ly cocktail thật tuyệt ngay từ lần đầu tiên. Và chắc chắn là bạn sẽ luôn có đủ nghị lực, niềm tin và lạc quan để pha ly cocktail cho mình chứ.

Chuyên mục
yêu người yêu thương

Yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại

Sau kỳ thi tốt nghiệp Đại học, tôi quyết định “nào ta vi vu một chút”. Trên đường đi, tôi bỗng nhiên muốn dừng lại ở một thị trấn nhỏ để tạt vào chuỗi cửa hàng Một Đôla mua… kẹo. Đã gọi là vi vu mà!

Ôm xong một đống kẹo, đến khi ra quầy tính tiền, tôi mới nhận ra rằng mình chỉ có 7 đôla và thẻ tín dụng. Trong khi số kẹo tôimua có giá là 7,28 đôla. Trong khi tôi đang loay hoay rút thẻ ra thì người phụ nữ đứng cạnh tôi cười, xua xua tay, rồi chỉ vào chị ta. Cô bán hàng bảo chị ấy bảo sẽ thanh toán giùm tôi 28 xu.

Tôi không biết tại sao chị ấy không nói mà chỉ cười. Vì người dân ở đây ít lời, hay họ coi giúp một người qua đường là chuyện quá bình thường, không cần phải nói, hay… chị ấy không thể nói chuyện được. Nhưng tôi cũng rối rít cảm ơn.
Khi lái xe ra ngoài, tôi chợt nhìn thấy một phụ nữ trung niên ăn mặc sơ sài, tay cầm tấm biển ghi: “Bị kẹt lại – cần tiền để trở về Michigan”. Trong một khoảnh khắc, chợt mắt tôi và mắt chị ta gặp nhau.

Tôi lái đến trạm xăng gần nhất, giải thích cho người bán hàng rằng tôi muốn giúp một phụ nữ bị kẹt lại ở đây, nhưng không có tiền mặt. Tôi muốn anh ấy bán xăng cho tôi, tôi trả bằng thẻ tín dụng, nhưng tôi không lấy xăng mà chỉ lấy hoá đơn. Rồi tôi sẽ đưa hoá đơn cho người phụ nữ đó, chị ấy sẽ mang tới đây, đổi thành tiền. Người bán hàng có thể dùng cái hoá đơn đó để bán xăng cho ai đó đến sau tôi và muốn mua xăng với số tiền tương đương.

Người bán hàng đã phải phì cười vì “cách giúp đỡ của em thật lằng nhằng và phiền phức”, nhưng anh ấy khẳng định là sẵn sàng tham gia. Có thể bạn cũng cười tôi y như vậy. Cái cô gái đoảng vị đến mức lên đường vi vu mà quên cả mang theo tiền, 28 xu cũng phải nhờ người khác trả hộ, vậy mà cô ta đang nghĩ ra một phương cách lằng nhằng và phiền phức để giúp đỡ một phụ nữ không quen biết.
Nhưng bạn biết không, đó là bởi vì tôi nhớ tới chuyện năm tôi 13 tuổi, một mùa đông lạnh buốt, tôi không có cách nào đi về nhà được vì tuyết rơi nhiều nên xe bus không chạy, trong khi trường lại ở quá xa nhà. Khi tôi đứng co ro ở bến xe bus, một anh thanh niên xa lạ đạp xe qua, có vẻ rất vội, nhưng vẫn dừng lại và cởi áo khoác của anh ấy đưa cho tôi.

Tôi cũng nhớ lần lái xe đầu tiên đi ra ngoại ô và bị lạc đường, xe bị thủng lốp, và không có lốp dự trữ. Tôi đứng bên đường, hoàn toàn tuyệt vọng cho đến khi có một người dừng lại, hỏi han rồi phóng đi mua một cái lốp xe đúng loại về, và xắn tay áo lắp giúp tôi. Anh ấy nhất định không nhận tiền công hay tiền xăng xe, chỉ nhận đúng tiền cái lốp xe, và cũng không cho tôi biết tên hay địa chỉ.

Và mới mấy phút trước, một phụ nữ hào phóng tặng tôi niềm vui được mang toàn bộ món kẹo yêu thích lên đường. Còn bây giờ, hẳn là đã đến lượt tôi!

Giúp đỡ một người là bạn không chỉ giúp người ấy đâu, bạn đang giúp nhiều người khác nữa trong tương lai bằng đôi bàn tay của người mà bạn giúp đỡ hôm nay đấy!