Chuyên mục
tình yêu

Tình yêu như rubic 6 mặt

Tình yêu cũng giống như khi bạn chơi với một khối rubic nhiều sắc màu nhưng cực khó nhằn…

# 1: Cầm nó lên, nhìn, tự nói với bản thân: “Làm thế nào mà chơi cái này được?! Quá khó”.

Điều cấm kị nhất chính là chưa lâm trận đã định rút lui. Anh chàng nào mà chỉ nhìn các nàng thôi đã đâm ra sợ đủ thứ, từ sợ nàng từ chối cho đến sợ con gái sớm nắng chiều mưa thì coi như xong.

Nếu bạn cứ khăng khăng nói với chính mình “Tôi không tài nào mà làm được đâu” thì 99,9% là… bạn đúng. Hãy cho bản thân một khởi đầu, bạn chỉ có thể biết rằng khối rubic khó nhằn đến đâu khi bạn thực sự bắt đầu xoay vòng với nó.

# 2: Không nghĩ ngợi, bắt tay vào. Xoay lung tung, thử đủ hướng, đủ chiều, đủ màu. Rồi… vứt.

Điều thứ 2 khiến bạn thành kẻ thua cuộc trong tình cảm là không nắm rõ tình hình “địch – ta”. Nếu cứ liều mạng làm quen với đối phương, tấn công trên mọi mặt trận và bằng đủ mọi phương cách, thì cơ hội thành công của bạn nhiều khi cũng bằng với lúc bạn… chẳng làm gì cả.

Rubic tuy cực khó nhưng cũng có những nguyên tắc nhất định của nó. Để tránh làm mình rối trí mà rốt cục chẳng được gì, tốt nhất hãy điều nghiên trước tình hình của đối phương rồi hẵng chọn phương cách tấn công.

Đừng vội vã, hãy cứ từ từ kiên nhẫn…

# 3: Rất chịu khó… trong vài phút đầu. Sau đó chán.

Rõ ràng là có chịu khó nghiêm túc thực hiện chiến thuật nhất định. Nhưng khi gặp chướng ngại hay mất nhiều thời gian mà vẫn chẳng nhận được tín hiệu tốt từ đối phương là bỏ cuộc ngay. Kiểu yêu này khiến bạn một là mất đi nhiều cơ hội tốt mà lẽ ra bạn sẽ có được nếu kiên nhẫn hơn, hai là… ế đến già!

Người chơi rubic thuần thục sẽ hiểu được một nguyên tắc là nếu chơi mà trong đầu luôn chỉ nghĩ “khi nào xong nhỉ, sắp xong chưa nhỉ” thì tức là bạn sẽ chẳng bao giờ xong.

# 4: Chơi rubic không cần IQ cao

Hàng ngàn người trên đời chơi được rubic không phải vì tất cả họ đều thông minh, mà là họ biết vận dụng kinh nghiệm đã có được của kẻ khác. Hãy ngó nghiêng xem lý do vì sao những “chiến binh” đi trước bạn lại thất bại với nàng/ chàng?

Có thể bạn sẽ học được rất nhiều thứ từ đó đấy, hoặc ít nhất cũng là không để mình phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn nào, ví dụ như nàng dị ứng phấn hoa mà ngày nào bạn cũng ký gửi một bó hoa sang nhà người ta thì xem như vừa hỏng chuyện vừa phí của.

# 5: Rubic là sáng tạo

Người ta chơi rubic theo rất nhiều cách, thích nhất là tự mình tìm những cách xoay nhanh hơn, dễ nhớ hơn. Với tình yêu cũng thế, đừng dắt nó đi qua 365 ngày được nhân bản từ một ngày. Hãy sáng tạo đi, làm những trò mới đi, thử những chiêu mới đi. Bởi vì điều ấy cũng sẽ giúp chính bạn không bị “món yêu” này làm cho ngán đến tận cổ.

Tốt nhất là để tình yêu được rèn luyện…

# 6: Khi đã thành công với khối rubic, người ta sẽ… xáo lại từ đầu

Khi chơi thành công rubic, người ta sẽ không đem nó đi “lồng kính” mà thậm chí ngay lập tức còn xáo trộn nó để làm lại từ đầu. Đó là cách để thử thách.

Vậy nên, đừng cố nâng người yêu như nâng trứng, đem đối phương nhốt vô tủ kính để ngày ngày kính yêu và tôn thờ. Tốt nhất là để tình yêu được rèn luyện. Đừng xem tranh cãi hay bất đồng là điểm kết thúc, mà hãy xem nó như cơ hội để hai người có thể hiểu và gần nhau hơn.

Cũng như người biết chơi rubic luôn tự hào dù có “sóng gió” (bị ai đó cố tình xáo trộn) đến mức nào đi nữa, thì ta cũng biết cách đưa nó về vị trí cũ một cách hoàn hảo. Bạn sẽ “nắm người yêu” trong lòng bàn tay như vậy chứ?

Chuyên mục
cuộc sống

Tản mạn tháng 5

Thời gian xoay vần với bảy thứ trong một tuần, cuộc sống con người quay như chong chóng. Cũng may, người ta nhận lương mỗi tháng một lần. Âu cũng là giúp con người ta nhớ ngày, nhớ tháng. Tháng Năm lững thững bò về như kẻ xa quê về thăm nhà không báo trước. Mang theo hơi nắng nóng của mùa Hè vùng nhiệt đới.
Tháng Năm khởi đầu cho cuộc đại trình diễn về thời trang. Là khoảng thời gian cho nam thanh, nữ tú khoe quần áo mới.
Mấy cô gái trẻ, đi xe đẹp, mặc quần trễ, áo lửng lưng chừng eo. Những chiếc áo bắt đầu ngắn hơn, mỏng hơn, màu mè hơn, hờ hững vướng trên bờ vai tròn lẳn. Điểm nhẹ nhàng bởi những sợi tóc được kéo duỗi, suôn và thẳng, đen và vàng. Nửa Hàn, nửa Việt.
Áo tháng Năm mặc không che hết thân, để trắng ngần làn da con gái.
Mấy chị lao công, đội nón, mang găng, mặt trùm kín mít. Cố trốn tránh bụi và khói xe.
Một vài fan hip-hop bắt đầu liều lĩnh mặc những chiếc quần bò, đũng quần nằm ngang đầu gối. Chiếc đai quần không thắt lưng vắt vẻo ở đỉnh mông, bao kẻ đi đường dán mắt dõi trông, để có cùng suy nghĩ là tại mần răng mà cái quần không rớt?
Mấy quán cóc đầu phố, bỏ cái lò nướng ngô, thi nhau quay nước mía.
Quán thịt chó cho nhân viên nghỉ bớt, mấy cửa hàng bia hơi bắt đầu đưa những chiếc bàn nhựa ra chiếm lấy vỉa hè.
Mấy cậu bé choai choai, trèo cây hái trộm phượng tặng bạn gái. Những vết xướt còn đọng nguyên trên vai áo.
Lũ công chức trẻ về nhà muộn hơn cả tiếng, vì phải la cà thăm mấy quán bia. Mấy cụ già í ới hẹn nhau, Hè đến rồi sáng mai dậy đi bộ sớm hơn ba mươi phút.
Lũ trẻ đánh giày cất hòm gỗ với bàn chải, với hộp xi. Sáng sớm mai, chưa kịp ngồi ăn sáng đã thấy bao người mời mua báo.
Những chiếc xe cà tàng, chất đầy cơm hộp, chạy hết công suất đưa cơm tới đám công sở. Những kẻ vốn quen ngồi với chiếc điều hòa chạy hết công suất nên ăn cơm cũng không muốn ra ngoài. Tranh thủ trong lúc ngồi chờ, vào mạng đọc bài xem Hè năm nay liệu có còn bị cúp điện?
Đêm tháng Năm, người Hà thành bắt đầu dạo phố. Xe máy chạy đầy đường vẽ nên những ánh sáng loằng ngoằng, loang lổ. Người ta chợt quên mất rằng, xăng đã gần hai mươi hai ngàn đồng một lít.
Cả thiên hạ thong thả chạy xe hít khí trời, để mặc mấy anh lính công an đi nghĩa vụ đứng đếm người qua lại.
Gần mười hai giờ đêm, trời bắt đầu dịu mát. Đất nước vào Hè.


(blog.yume.vn)
Chuyên mục
cuộc sống

Lắng nghe và cảm nhận

Có người bảo rằng có vui, có buồn, có đau khổ, có hạnh phúc mới là cuộc sống, nếu không cuộc đời này sẽ vô vị. Thế mà tại sao ta lại sợ, sợ yên bình để rồi sóng gió, sợ hạnh phúc để rồi khổ đau, sợ vui để rồi buồn…

Người ta bảo quẳng gánh lo âu đi mà vui sống, ta cũng muốn thế biết bao nhưng tại sao không thoát ra được cảm giác này. Đôi lúc sợ chính con người tiêu cực trong ta, dường như ta đòi hỏi quá nhiều từ mọi thứ thì phải, không gì hoàn hảo, không một ai hoàn hảo, thế mà ta vẫn đang hoài tìm sự hoàn hảo đó thôi… Rắc rối là một người bạn sẽ theo ta suốt cuộc đời, giờ có lẽ ta cần phải học cách sống, cách yêu thương, cách cảm nhận cuộc đời đầy thú vị này vậy, sẽ khó khăn nhưng sẽ bắt đầu từ những gì nhỏ nhặt nhất:
… chỉ đơn giản là mỉm cười khi thấy niềm vui len lỏi
… mỉm cười dịu dàng cả khi một ai đó làm tổn thương ta vì họ đã dạy ta biết thêm một cung bậc của cuộc đời
… hạnh phúc khi nhìn thấy những giọt sương ban mai, khi được đi dưới mưa để cảm nhận sự mát lành đôi khi buốt giá của những giọt nước
… cảm nhận làn gió nhẹ nhàng làm xao xuyến từng cành cây ngọn cỏ
… là nhiều nhiều điều nữa dù là mong manh, dễ vỡ…
Muốn thời gian dừng lại, vạn vật dừng lại, muốn sự tĩnh lặng tuyệt đối, và mò mẫm mở từng nút thắt trong sự rối bời.. Không biết đến bao giờ nhưng cũng có thể là không bao giờ tháo gỡ được sự rối bời đó nhưng ta vẫn muốn tiếp tục cần mẫn thực hiện để tồn tại.
Phải chăng là quy luật của cuộc sống, càng trưởng thành người ta càng sống trong trách nhiệm. Bỗng sợ những bước chân của thời gian và lại muốn mình mãi trẻ thơ, ngây dại, hồn nhiên như trang giấy trắng, không vấy mực bởi những lỗi lầm, không nặng gánh lo toan, không mất mát, không u sầu… Phải chăng ta muốn quá nhiều để rồi thất vọng vì không đạt được.

Suốt cuộc đời mỗi con người sẽ có những khoảnh khắc như thế này, rắc rối là một người bạn khiến ta mạnh mẽ hơn trong bão dông của cuộc đời, điều quan trọng là ta có đủ nghị lực để đương đầu với nó hay không?

Theo Cyworld

Chuyên mục
học sinh

Mong ước kỷ niệm xưa

Chuyên mục
bài học ý nghĩa

Con cá và cần câu

Câu chuyện “Con cá và cần câu” là câu chuyện ngụ ngôn xưa, tùy từng giai đoạn nó được chế tác thành phiên bản mới, mang ý nghĩa của thời đại. Từ phiên bản cũ đề cao công cụ, rồi đề cao phương pháp, phiên bản mới đề cao thái độ sống – như là yếu tố khởi đầu cho số phận.

Câu chuyện kể rằng A đi câu cá, trên đường về gặp một người ăn xin sắp chết đói. A thương tình nên bắt trong giỏ cá của mình vừa đi câu về cho người ăn xin một con cá. Người ăn xin đã nướng ăn và thoát được cơn đói. A về rất vui, gặp bạn mình là B kể lại câu chuyện mình đã làm được một việc thiện. B lắc đầu bảo rằng A làm như vậy là không chắc tốt. ”Không chỉ cho cá, cậu nên cho người ăn xin cần câu để anh ta tự mình đi câu kiếm sống. không tin, ngày mai cậu đi qua sẽ thấy người ăn xin đó vẫn bị cơn đói hành hạ” – B nói.

Ngày hôm sau A rủ B cùng đi câu. Khi trở về, quả như lời B nói, hai anh em gặp lại người ăn xin đang nằm lả bên vệ đường. A lại cho người ăn xin cá và B cho người ăn xin cần câu. A và B trở về trong tâm trạng vui vẻ vì đã làm được việc thiện. Trên đường về A và B gặp C. Cả A và B hào hứng kể lại câu chuyện trên cho C nghe. C lắc đầu nói: “Các cậu làm vậy chưa chắc đủ. Cho người ăn xin cần câu rồi nếu không chỉ cho anh ta phương pháp câu thì chưa chắc anh ta câu được cá. Có thể ngày mai trở lại các cậu sẽ thấy người ăn xin vẫn bị đói”

Ngày hôm sau A rủ B rủ C cùng đi câu. Khi trở về, quả như lời C nói, ba anh em gặp lại người ăn xin đang nằm còng queo, quắp chiếc cần câu lả bên vệ đường. A lại cho người ăn xin cá và B sửa lại cần câu, C giảng giải tỉ mỉ phương pháp câu cá, từ mắc mồi câu đến phương pháp câu từng loại cá…v.vThế rồi cả ba trở về trong tâm trạng đầy hưng phấn, tin chắc tư nay người ăn xin sẽ không sợ đói nữa. Khi ba người về gặp D, cả ba hào hứng kể lại câu chuyện người ăn xin. D ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nghi hoặc:” Các cậu đã làm đúng, thế nhưng tớ nghĩ chưa đủ. Tớ chỉ sợ thiếu một điều có lẽ còn quang trọng hơn đó là các cậu chưa chỉ cho anh ta thái độ sống tích cực, phù hợp. Chỉ e rằng anh ta chỉ lo bản thân trước mắt, không lo đến lâu dài,”tích dốc phòng cơ” khi mùa hạn tới không có cá để câu; thậm chí có khi anh ta còn có thái độ tiêu cực, không chịu đi câu, lại trở về với nghề ăn xin”.

Cả A,B và C không tin lắm vào lời D, nhưng để kiểm tra, ngày hôm sau nữa, A,B và C cùng rủ D đi câu. Không ngờ rằng, trên đường về nhà,cả bốn anh em gặp người ăn xin ngày nọ trở về với nghề cũ của mình. A, B và C kéo D lại bảo D chỉ cho người ăn xin thái độ sống.
D ngần ngại:”Thái độ sống phải đào luyện thường xuyên nhờ sự định hướng, tác động của gia đình, nhà trường và xã hội, không thể ngày một ngày hai mà có được”…

Phiên bản tân trang câu chuyện ngụ ngôn trên nghe có vẻ giản dị nhưng thật sâu sắc. Câu chuyện cốt yếu đem lại khẳng định về tầm quang trọng của thái độ sống. Hóa ra công cụ, phương pháp điều quan trọng nhưng thái độ sống là điều quan trọng hơn cả. Có khi thái độ sống là khởi điểm cho châm ngôn của người xưa, là cái nhân cho kết quả số phận mỗi người: “Thái độ thúc đẩy suy nghĩ, suy nghĩ thúc đẩy hành động, hành động tạo nên thói quen, thói quen tạo nên tính cách, tính cách tạo nên số phận”.

Chuyên mục
nghị lực tình thương ý nghĩa

Những lá thư không được trả lời

Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ. Nhưng ông vẫn còn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.

Suốt những ngày nằm viện, ông rất cô đơn vì ông không còn người thân hay họ hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ. Ông như bị tách khỏi thế giới.

Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định: Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải dù rất khó khăn. Nhưng ông biết viết thư cho ai bây giờ? Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông? Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.

Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài. Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.

Ông viết mỗi tuần hai lá thư. Việc này lấy của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn ông vào những lá thư, tất cả kinh nghiệm của cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng. Rất nhiều lần ông muốn ngừng viết, vì không bao giờ ông biết những lá thư của ông có ích cho ai hay không. Nhưng vì việc viết thư đã thành thói quen nên ông vẫn tiếp tục viết.

Rồi đến một ngày kia ông, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng loại giấy nhà tù, do chính người quản giáo viết. Bức thư viết rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng như sau:

“Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được. Vì những lá thư của ông được chuyền từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông.”

Chuyên mục
bài học

Vàng ròng và đồng thau

Ngày xửa ngày xưa, bên Ai cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông:
“Thưa ngài, tôi không biết tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc theo một cách giống nhau và luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng lẽ không cần chưng diện một chút, không phải để khoe khoang, nhưng còn vì mục đích khác nữa chứ, thưa ngài ?”

Nhà hiền triết chỉ cười và cởi chiếc nhẫn ở tay ra, trao cho chàng trai và nói: “Này anh bạn trẻ, ta sẽ trả lời câu hỏi của cậu, nhưng trước tiên câu phải giúp ta việc này đã. Hãy cầm lấy chiếc nhẫn này và đi đến khu chợ bên kia đường, cậu hãy đổi nó lấy một đồng vàng”.

Cầm chiếc nhẫn đen đúa của Zun-Nun trên tay, chàng thanh niên tỏ vẻ nghi ngại: “Một đồng vàng? Tôi không chắc là chiếc nhẫn có thể bán được với giá đó”.

“Thử trước đã chàng trai, ai biết được điều gì sẽ xảy ra ?”. Chàng trai trẻ phóng nhanh ra chợ. Anh ta đem chiếc nhẫn vào hàng tơ lụa, rau cải, thịt cá và rất nhiều nơi khác. Nhưng sự thực là không ai đồng ý trả cho anh ta với cái giá đó. Anh ta quay về gặp Zun-Nun và nói: “Thưa ngài, không một ai đồng ý bỏ ra một số tiền nhiều hơn một đồng bạc để mua chiếc nhẫn này cả”.

Với một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt trầm tĩnh, nhà hiền triết đáp lời: “Bây giờ anh hãy ra tiệm vàng ở cuối đường, đưa chiếc nhẫn này cho ông chủ. Đừng yêu cầu giá bán, chỉ lắng nghe xem ông ta trả giá bao nhiêu”.

Chàng thanh niên đi đến tiệm vàng theo yêu cầu và sau đó quay về với vẻ mặt khác hẳn. Anh ta nói: “Thưa ngài, những lái buôn ở chợ không biết giá trị của chiếc nhẫn này, người chủ tiệm vàng đã đồng ý mua chiếc nhẫn này với giá một ngàn đồng vàng, và giá trị thật của nó thậm chí còn lớn hơn nhiều”.

Zun-Nun mỉm cười và ôn tồn nói: “Đó là câu trả lời cho câu hỏi của anh. Không thể đánh giá con người mà chỉ dựa vào cách ăn mặc bên ngoài. Những người lái buôn ở chợ định giá theo kiểu đó. Nhưng những nhà buôn vàng thì không như thế. Vàng và đá quý luôn tồn tại bên trong mỗi con người, chỉ có thể được nhận ra và xác định giá trị nếu anh có thể nhìn thấu tâm hồn”.

Cần có con tim để nhìn vào cả một quá trình dài lâu. Chúng ta không thể ngang nhiên đánh giá người khác chỉ dựa vào những lời lẽ và cách cư xử trong một lúc nào đó. Nhiều lúc cái ta nghĩ là vàng thì hóa ra là đồng thau, những thứ ta tưởng là đồng thau thì lại chính là vàng thật”.

Chuyên mục
bài học ý nghĩa

Nên nói hay không?

Thời Hi Lạp cổ đại, Socrates là một nhân vật nổi tiếng về sự thông thái và rất được kính trọng. Một ngày kia, một người quen của nhà triết học gặp ông và nói:
– Ngài có biết tôi vừa nghe được chuyện gì về bạn của ngài không?
– Hãy đợi một chút – Socrates đáp.

– Trước khi nói với tôi về chuyện đó, tôi muốn ông cùng tôi thử nghiệm chuyện này. Đây được gọi là bài thử nghiệm sàng lọc ba bước.
– Thử nghiệm sàng lọc?
– Đúng – Socrates tiếp tục
– Bước đầu tiên là sự thật. Ông có thể đoán chắc rằng những gì ông nói ra hoàn toàn là sự thật?
– Không – người đàn ông đáp,
– Thật ra tôi chỉ được nghe…
– Được rồi – Socrates nói
– Vậy bây giờ qua bước thứ hai nhé, sàng lọc về lòng tốt. Những điều ông sắp nói về bạn tôi là điều tốt chứ?
– Không, mà ngược lại…
Socrates tiếp tục:
– Như vậy ông dự định nói một điều không tốt về bạn tôi, nhưng ông lại không chắc rằng điều đó có phải là sự thật hay không. Bây giờ là bước cuối cùng: sự hữu ích. Những gì ông sắp nói về người bạn của tôi có mang lại lợi ích gì không?
– Không, thật sự là không.
– Vậy thì …- Socrates kết luận
– Những gì ông muốn nói với tôi không phải là sự thật, không là điều tốt và cũng không có ích gì, vậy thì tại sao ông lại muốn nói ra? 

Chuyên mục
bài học

Ai là người thợ may giỏi nhất?

Có 3 người thợ may, mỗi người mở một cửa hiệu trên cùng một con đường. Mỗi người đều muốn thu hút nhiều khách hàng cho mình.

Người thợ may thứ nhất treo lên một tấm bảng hiệu lớn, trên đó viết: “Tôi là người thợ may giỏi nhất tỉnh”.

Khi người thợ may thứ hai nhìn thấy tấm biển, ông muốn chơi trội hơn nên làm một tấm biển hiệu lớn hơn, với dòng chữ: “Tôi là người thợ may giỏi nhất nước”.
Người thợ may thứ ba nghĩ: Mình có nên nói rằng mình là người thợ giỏi nhất thế giới không nhỉ? ông ta suy xét vấn đề này trong một thời gian rất dài, sau đó ông chỉ đưa ra một bảng hiệu rất nhỏ. Nhưng tấm bảng hiệu nhỏ ấy đã thu hút rất nhiều khách hàng trên con đường đó đến cửa hiệu của mình, và làm cho 2 cửa hiệu kia vắng teo.

Tấm bảng hiệu của người thợ may thứ ba đã viết gì? Trên đó chỉ viết: “Tôi là người thợ may giỏi nhất trên con đường này”.

Chuyên mục
ý nghĩa

Hạt giống tâm hồn

Ở vương quốc xa xôi nọ có một vị vua đã già muốn tìm người kế vị. Thay vì chỉ định một trong số cận thần và các con của mình, nhà vua quyết định sẽ chọn cách khác. Ngài cho gọi các hoàng tử vào cung và nói:

– Các con của ta, đã đến lúc ta phải nhường ngôi cho một vị hoàng đế xứng đáng nhất. Ngày hôm nay, ta sẽ đưa cho các con mỗi người một hạt giống đặc biệt. Ta muốn các con ươm mầm và tưới nước cho nó hàng ngày. Một năm sau các con hãy quay trở lại đây và cho ta xem thành quả của mình.


Nghe lời vua cha nói, các hoàng tử vô cùng bất ngờ. Ling – một trong số các hoàng tử vui vẻ cầm hạt giống trở về nhà. Chàng thích thú kể cho mẹ nghe về lời yêu cầu của vua cha, mẹ Ling giúp chàng kiếm một chiếc chậu, xới đất, và ươm mầm hạt giống. Hàng ngày, chàng hoàng tử bé nhỏ chăm chỉ tưới nước, chờ đợi hạt giống nảy mầm. 3 tuần trôi qua, các hoàng tử đã bắt đầu bàn tán sôi nổi về những cái cây đang lớn, nhưng hạt giống của Ling không hề thay đổi.

Thời gian cứ thế trôi qua, 3 tuần, 4 tuần rồi 5 tuần… vẫn là chiếc chậu đất trống không. Sáu tháng trôi qua không hề có 1 cái cây nào trong chậu đất của Ling trong khi các hoàng tử khác đều đã trồng được những cái cây khoẻ mạnh, to lớn. Ngày qua ngày Ling lặng lẽ chờ đợi phép màu sẽ đến với hạt giống của chàng.

Cuối cùng thời hạn 1 năm đã đến, các hoàng tử đều háo hức mang chậu cây của mình đến khoe với vua cha. Hoàng tử Ling rất lưỡng lự, chàng không hề muốn đến gặp nhà vua với một chiếc chậu trống không như vậy. Thấy Ling ủ dột, mất ăn mất ngủ, mẹ Ling khuyên chàng hãy nói thật với vua cha về cái hạt giống của mình. Nghe những lời mẹ nói, lòng Ling bỗng nhiên thắt lại, chàng lặng lẽ mang chiếc chậu trống không đến cung điện.

Vừa đến nơi, chàng choáng ngợp khi rất nhiều chậu cây xinh đẹp với đủ các hình dáng và kích cỡ đang tranh nhau khoe sắc rực rỡ. Trông thấy Ling đặt chiếc chậu trống không xuống sàn, các hoàng tử đều cười ồ lên chế nhạo.

Rồi nhà vua bước vào cung điện, ông nhìn xung quanh một hồi rồi nói :

– Các con yêu quí của ta, quả là những chậu cây xinh đẹp. Ngày hôm nay ta sẽ chọn ra một hoàng đế xứng đáng nhất.

Bỗng nhiên, ánh mặt nhà vua dừng lại ở Ling – chàng hoàng tử bé nhỏ đứng nép cuối phòng với chiếc chậu trống. Vua yêu cầu quân lính mời chàng lên phía trước. Ling vô cùng hoảng sợ, chàng run run bước đi và nghĩ nhà vua có thể sẽ giận dữ và chém đầu chàng vì không tuân lệnh.

Khi Ling bước lên phía trước, vua cha nói:

– Hỡi các thần dân, ta tuyên bố hoàng đế mới của vương quốc là Ling.

Quá bất ngờ, Ling không thể tin đó là sự thật. Thậm chí chàng còn không thể trồng được hạt giống thì làm sao có thể trở thành hoàng đế?

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, nhà vua khẽ mỉm cười và nói:

– Một năm trước ta đã cho các con mỗi người một hạt giống, và yêu cầu các con mang cho ta xem thành quả của các con sau một năm. Nhưng tất cả các hạt giống ta trao cho các con đều đã luộc chín nên không thể trồng được nữa. Tất cả các con, trừ Ling, đều mang đến cho ta những chậu cây rực rỡ. Khi biết rằng hạt giống không nảy mầm, các con đã thay thế hạt giống của ta bằng hạt giống khác. Ling là người duy nhất dũng cảm và chân thực mang đến cho ta chiếc chậu với chính hạt giống ta trao. Bởi vậy, Ling mới là người duy nhất xứng đáng với ngôi vua.