Chuyên mục
yêu người yêu thương

Nhu cầu đặc biệt

Khoảng 2 tuần sau lễ khai giảng, lớp tôi nhận thêm một họ sinh mới. Kèm theo cô học sinh mới này là “ chỉ thị” từ ban giám hiệu : Đây là một cô bé có nhu cầu đặc biệt.

Kate bị bố mẹ bỏ rơi ngay khi mới sinh. Cô bé bị đưa từ trại trẻ mồ côi này sang viện từ thiện khác, cuối cùng được một người họ hàng xa nhận về nuôi. Cô bé lúc nào cũng trầm uất và người họ hàng xa kia đưa cô vào trường dành cho trẻ em chậm phát triển.

_  Có lẽ Kate chẳng làm gì được nhiều đâu! Cô cứ thử xem sao thôi – Cô hiệu trưởng nói với tôi như vậy.

Trước khi Kate đến, tôi phải trò chuyện với cả lớp. Học sinh của tôi đều là những đứa trẻ hiếu động, nên tôi phải nhắc nhở rằng người bạn mới tới này có nhu cầu đặc biệt và tất cả phải giúp đỡ bạn. Tôi phân công hai cô bé ngoan nhất lớp, Deirdre và Rence ngồi cạnh Kate   để trở thành những người bạn đặc biệt của cô bé,

Ngày hôm sau Kate đến lớp, tim tôi như thắt lại khi nhìn thấy cô bé. Kate lê bước chậm chạp như một người già, tóc rối bù vì không được chải. Mắt cô bé xanh biếc nhưng trống rỗng, tay ôm một con búp bê rất bẩn.

“Mình biết làm làm gì với cô bé này bây giờ? Nó cần những gì và mình đáp ứng được những gì “. Tuy nhiên Deirdre và Rene đã nhanh chóng kéo cô bé vào chỗ ngồi.

Nếu bạn hay tiếp xúc với các em học sinh nhỏ, bạn sẽ  thấy rằng chúng sẽ không bao giờ làm  cho bạn ngừng thấy bất ngờ. Không học sinh nào trong lớp tôi coi sự có mặt của Kate là bất thường, chúng cư xử tự nhiên như thể Kate là người hoàn toàn giống chúng.

Ngày qua ngày, Rene và Deirdre dạy Kate đi thẳng hơn, cùng Kate giặt quần áo cho con búp bê mà lúc nào Kate cũng mang thao bên mình. Vài cậu bé trong lớp dạy Kate ăn bằng thìa chứ không phải bằng tay như trước nữa. Sự trống rỗng rời khỏi đôi mắt xanh của Kate, Kate cười nhiều hơn và thậm chí còn bắt đầu viết e-mail.

nhu cầu đặc biệt nhất là sự yêu thương

Sự thay đổi không chỉ ở Kate, các học sinh lớp tôi đều thay đổi. Chúng dễ thương và kiên nhẫn hơn. Chúng  tôi như một gia đình lớn chứ không chỉ là một lớp học.

Một  ngày khi tôi đọc chính tả cho cả lớp, bỗng Kate đứng dậy lại gần tôi:

_  Em có thể giúp cô đọc không?

Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý. Thế là cứ mỗi câu tôi đọc, Kate đọc lại cho các bạn bằng giọng nói hơi ngọng nghịu và rất đặc biệt của cô bé. Cả lớp đều mỉm cười và đó là bài chính tả tốt nhất mà học sinh của tôi từng làm. Từ đó, mỗi tuần một lần, tôi để Kate giúp tôi với việc đọc chính tả.

Cuối năm học, Kate thi đỗ vào một trường cấp II công lập. Từ hồi đó, tuy tôi không bao giờ gặp lại Kate nữa, nhưng tôi vẫn thường nghĩ đến cô bé và luôn mang theo một bức ảnh của cô trong ví. Kate nhắc tôi nhớ đến niềm vui mà cô bé mang tới cho tôi và các học sinh. Niềm hạnh phúc đó là sự thông cảm và thấu hiểu, rằng mọi người, dù thuộc tôn giáo nào, dân tộc nào xã hội nào hay trình độ nào cũng đều là người có “ nhu cầu đặc biệt”. Và nhu cầu đặc biệt nhất là sự yêu thương.

Frankie Germany

Chuyên mục
tình cha

Bố và Cheyenne

Bố tôi từng là lái xe ở Washington và Oregon. Bố là một người rất xởi lởi và tự tin. Nhưng năm tháng trôi qua, lần đầu tiên không nhìn rõ đường,bố tôi vẫn nói rằng đường nhiều bụi quá. Nhưng cũng ngày hôm đó tôi bắt gặp bố thử đeo cặp kính lão.Bố nổi cáu khi có ai đó nói rằng bố đã đến tuổi phải nghỉ ngơi. Không lâu sau bố bị đau dạ tim,phải mổ.Khi qua khỏi bố yếu hẳn và không đi làm được nữa.Bố vẫn sống nhưng có một thứ bên trong con người bố thì không-niềm vui sống. Bố không chịu làm theo lời chỉ dẫn của bác sĩ.không muốn gặp mọi người.Bạn bè đến thăm cùng thưa dần. Bố còn lại một mình. Càng ngày bố càng khó tính.Bố chỉ trích mọi việc tôi làm. Hàng ngày tôi mong ước rằng có ai đó có thể bầu bạn với bố. Nhưng mong ước của tôi chưa bao giờ thành hiện thực.

Một người bạn nói tôi nên tìm một vật nuôi để bố khuây khỏa và dần tôi đến một tổ chức chăm sóc vật nuôi vô chủ. Sau khi điền vào một tờ đơn,tôi được người hướng dẫn đưa đi xem những chuồng lớn với rất nhiều chó. Chúng đều mừng rỡ khi có người tới. Nhưng tôi không vừa ý với con nào-có con nhỏ quá,to quá,lông dài quá..

Khi tôi đến gần chuồng chó cuối cùng,tôi thấy một con chó từ góc xa của chuồng nặng nhọc bước về phía chúng tôi và lặng lẽ ngồi xuống. Nó gầy dễ sợ,nhưng đôi mắt rất lạ:bình thản và trong veo. Khi tôi hỏi về nó, người hướng dẫn đáp:

–  Nó buồn cười lắm ! Không hiểu nó từ đâu tới,cứ ngồi trước cổng. Chúng tôi mang nó vào và chờ có ai đó đến tìm nó, nhưng không thấy ai.Ngày mai là nó hết hạn…

–  Hết hạn?Anh định giết nó sao?

–  Cô ơi,đó là quy định.Chúng tôi không thể nuôi tất cả chó vô chủ đến khi chúng già được!

Tôi gọi ầm lên khi vừa vào đến cửa.

– Bố ơi,xem con gì về này

–  Nếu tao muốn một con chó,tao đã kiếm được một con tốt hơn là con chó gầy dơ xương thế này ! Bố phẩy tay – mày giữ lấy nó,tao không cần!

Bố và Cheyenne

Tôi tức nghẹn. Bố lại nhìn tôi bằng ánh mắt thách thức. Đúng khoảnh khắc ấy,chú chó lặng lẽ chạy lại phía cạnh bố và ngồi xuống ngay cạnh ông. Rồi một cách chậm chạp nó giơ một chân trước lên. Bố lung túng thật sự. Rồi bố quỳ xuống,  nắm lấy chân trước của chú chó như bắt tay rồi ôm nó vào lòng.

Đó là mở đầu cho một tình bạn thân thiết. Bố đặt tên chú chó là Cheyenne. Họ cùng đi dạo mỗi buổi chiểu. Họ ngồi trên bờ song hàng giờ liền cùng nhau. Không nơi nào là bố không cho Cheyenne đi cùng. Bố và Cheyenne không rời nhau suốt 3 năm sau đó. Bố không còn khó tính như trước. Bố và Cheyenne gặp gỡ nhiều người và cả hai có thêm nhiều bạn mới.nụ cười lại nở trên môi và trong cả ánh mắt của bố. Cùng với nó là niềm vui sống.

Rồi,một buổi đêm khi tôi đang ngủ.tôi cảm thấy cái mũi ướt của Cheyenne cọ vào chân. Chưa bao giờ nó làm phiền lúc tôi đang ngủ như vậy. Tôi vội vã chạy sang phòng bố. Bố nằm trên giường,thanh thản. Bố ra đi lặng lẽ và thanh thản như vậy.

Hai ngày sau tôi lại phải bật khóc khi thấy Cheyenne nằm chết bên chiếc giường bỏ không của bố. Tôi chôn nó gần bờ song mà bố tôi và nó hay ngồi câu cá. Khi đám tang của bố được tổ chức tại nhà thờ, rất nhiều bạn của bố và Cheyenne đến dự. Họ nhớ bố và cả Cheyenne, chú chó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời bố, sự bình thản của nó khi đối diện với cuộc sống đầy khó khăn và mang lại những năm tháng cuối đời của bố niềm vui và tiếng cười…

Và tôi chợt nhận ra rằng, cuối cùng thị mong ước của tôi đã thành hiện thực.

Chuyên mục
cuộc sống

Đừng để trái tim ngủ yên

Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vàng chặn ngón tay đao phủ của tôi lại, và thổi một hơi thật nhẹ giúp chú nhện tiếp tục cuộc hành trình trên sợi tơ vô hình của chính mình.

Đúng ngày bão rớt, giờ cao điểm, tôi gọi taxi đưa ngoại đi khám bệnh theo hẹn với bác sỹ. Ngoại dặn tôi “đừng có giục người ta, con nhé! Để người ta bình tâm mà đi, ngoại chờ được!”. Cậu tài xễ taxi đỡ ngoại lên xe, cười mãi “ cụ cẩn thận quá, chẳng mấy khi con được cô tổng đài bảo “ anh cứ đi cẩn thận, khách nói sẽ chờ!”.

Đừng để trái tim ngủ yên

Mẹ đi chợ, bao giờ mua rau quả, thịt cá cũng đắt hơn người ta vài nghìn đồng. Chẳng phải vì mẹ giàu có gì. Chỉ vì “người ta dậy sớm thức khuya, ngày kiếm được vài chục ngàn, cực nhọc, mấy ngàn mà mua được niềm vui của người ta, cũng chẳng đắt đỏ gì…”

Nội cứ đến dịp cuối năm là lại dọn đồ đạc, những đồ đạc lâu không dùng, từ cái xe đạp ba bánh cũ của đứa cháu, cái giường cũ, cái bàn long chân, nội lau chùi cẩn thận rồi đem xếp ở ngoài hiên…Chỉ nửa buổi là thế nào cũng có người mua. Có người mẹ trẻ xin cho đứa con trai đầu lòng chiếc xe đạp cũ. Một ông bố xin cái bàn nhỏ về đóng lại cho con trai ngồi học.Sư bác đến xin cái giường về kê thêm cho mấy đứa trẻ mồ côi chùa mới nhận nuôi. Lần này nội tôi còn huy động cả mấy anh em khiêng chiếc giường sang chùa…Những thứ đồ cũ, nội chỉ lau sạch sẽ chứ không sửa chữa “ để người ta thấy đúng là đồ cũ, người ta mang về mà không ngại vì phải mang ơn mình”. Có người bảo nội không tiết kiệm, những thức đồ đạc chỉ sửa sang một chút vẫn dùng được, sao không giữ lại phòng khi dùng đến. Nội bảo, những thứ đồ đạc còn dùng được mà không được dùng mới là đáng tiếc.

Đôi khi tôi nghĩ Trái Đất của tình yêu thương và lòng tử tế này vẫn không ngừng quay là nhờ cô bạn gái mà tôi yêu mếm đã thổi đi một chú nhện. Nhờ ngoại tôi kiên nhẫn chờ một người lái xe đi đường hông. Nhờ người mẹ không giàu có của tôi hào phóng với một người mẹ cũng không hào phóng khác, đang đầu tắt mặt tối với những gánh rau để nuôi con mình ăn học. Nhờ nội tôi dịp cuối năm lại đem tặng đi một cách rất kín đáo những món đồ còn dùng được mà không được dùng…

Để thế giới này tiếp tục đi về phía trước, đừng để trái tim ngủ yên. Hãy dựng đứng trái tim mình lên, bạn sẽ thấy hình một ngọn lửa nhỏ, đang không ngừng sưởi ấm bạn và những người xung quanh….

Trần Hà – Phú Bình