Chuyên mục
tình yêu

Thông điệp tình yêu

Tình yêu mang đến nhiều niềm vui nhưng nó thường mang lại đau khổ, tình yêu chỉ tuyệt vời khi bạn dành cho ai xứng đáng lãnh nhận. Bạn hãy dành thời gian để chọn cho mình người phù hợp nhất.

Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa. Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở lại vào lúc bạn không còn trông chờ nữa.

Dành cho những ai không còn cô đơn: Tình yêu không làm con người trở nên hoàn hảo nhưng giúp bạn tìm một người giúp bạn trở thành người tốt nhất có thể.

Dành cho những ai là dân chơi: Đừng bao giờ nói “Tôi yêu em” nếu bạn không chắc. Đừng bao giờ nói về cảm xúc nếu bạn không có. Đừng bao giờ chen vào một cuộc đời chỉ với ý muốn gây đau khổ. Đừng nhìn vào mắt ai khi tất cả những điều bạn làm là giả dối. Thật tàn nhẫn khi bạn làm cho ai đó yêu nhưng bạn không đón nhận tình yêu đó…

Dành cho những ai đã lập gia đình: Tình yêu không phải là nói: “Lỗi của em” mà là “Anh xin lỗi”. Không phải “Anh ở đâu”, mà là “Em đây” Không phải “Anh có thể làm gì”, mà “Em hiểu” Không phải “Anh muốn em là…”, mà “Cám ơn vì em là…”
Dành cho những ai đã đính hôn: Thước đo của sự hòa hợp không phải là những năm tháng sống bên nhau nhưng là cả hai đã sống vì nhau như thế nào.

Dành cho những ai thất tình: đau đớn bao nhiêu lâu bạn muốn và để cho nó dày xéo bạn chừng nào bạn có thể. Thử thách không phải là sống sót sau cơn đau mà là bạn đã học từ đó những gì.

Dành cho những ai còn ngây thơ: yêu thế nào: yêu mãnh liệt nhưng đừng mù quáng, kiên định nhưng không cố chấp, sẻ chia và đừng gian trá, thông cảm và đừng đòi hỏi, biết khổ đau nhưng đừng giữ lấy nỗi buồn.

Dành cho những ai thích chiếm hữu: không gì đau khổ bằng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác nhưng sẽ còn đau khổ hơn nếu thấy người mình yêu bất hạnh bên mình.

Dành cho những ai yêu mà không dám nói: tình yêu làm bạn đau khổ khi bạn làm cho người khác đau khổ. Nó càng làm bạn đau khổ khi do người khác gây ra. Nhưng sẽ đau khổ vô cùng nếu người bạn yêu không biết bạn nghĩ gì về họ.

Dành cho những ai muốn níu kéo: điều đáng buồn trong cuộc đời là khi bạn gặp một người và yêu họ, cuối cùng bạn nhận ra rằng điều đó hoàn toàn vô nghĩa và bạn phí thời gian cho một người không xứng đáng. Nếu họ đã không xứng đáng ngay bây giờ thì họ cũng sẽ như vậy vào 1 hay 10 năm sau. Hãy để họ ở lại và lên đường…

Dành cho tất cả những người bạn của tôi: mong ước của tôi là bạn có một tình yêu chân thật, mạnh mẽ, chín chắn và không bao giờ thay đổi.

Chuyên mục
bài học ý nghĩa

Thế nào là người luôn lạc quan trong cuộc sống?

Mỗi lần thất vọng hay gặp thất bại trong cuộc sống, tôi lại nghĩ đến câu chuyện của một cậu bé gần nhà.
Ngày đó, em đang tranh tài với các bạn cùng lớp trong một vai diễn trong vở kịch của trường. Mẹ em nói với tôi rằng em đã đặt hết tâm nguyện vào vai diễn thử này, mặc dầu trong thâm tâm bà biết rằng con trai bà không đủ năng khiếu. Đến ngày nhà trường quyết định chọn ai vào vai, tôi theo mẹ em đến trường để đón em sau giờ tan học.
Vừa nhìn thấy mẹ, em chạy vội đến, đôi mắt sáng long lanh ngập tràn hãnh diện và thích thú:
– Mẹ ơi mẹ thử đoán xem nào?
Em la toáng lên và như không thể chờ được, bằng giọng hổn hển, xúc động, em nói luôn câu trả lời mà sau này trở thành bài học cho tôi:
– Con được cô chọn là người vỗ tay và reo hò, mẹ ạ!

Chuyên mục
tình cha

[Chia sẻ] CHA TÔI

Tôi yêu mẹ. Cũng giống như những những người khác trên thế gian này. “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”…ôi, lời hát nghe sao mà cảm động, bao giờ cũng thế!

Nhưng càng yêu mẹ bao nhiêu thì tôi lại càng nhận thức thêm rằng, thật ra tôi yêu ba nhiều hơn! Bởi vì ba là một nhân cách lớn. Tôi luôn trộm nghĩ rằng, nếu ba tôi là một người khác thì có lẽ chúng tôi sẽ không thương mẹ nhiều như lâu nay. Bởi vì chính ba tôi chứ không phải ai khác đã dạy cho chúng tôi hiểu rằng mẹ đã hy sinh tất cả cho con, vì con.

Chúng tôi luôn bênh vực mẹ trong mọi tình huống, mọi hoàn cảnh những lúc mẹ phải đương đầu với ba, kể cả lúc ba la mẹ vì không đồng ý mẹ đánh con để dạy bảo. Ngay cả anh chị em chúng tôi, khi đứa lớn dạy học cho đứa nhỏ, vì nó ngu quá nên bực nình mà đánh nhẹ vài cái cũng bị ba la rầy. Em gái tôi vì học kém quá, có lần xem học bạ thấy thầy giáo phê bình với những lời lẽ nặng nề, ba tôi giận quá, lấy cọng lá dừa bẻ đôi lại quất cho nó vài cái. Nó khóc quá chừng dù không đau đớn gì. Chiều hôm đó tôi để ý thấy ba tôi buồn rười rượi. Ra ngồi ở hàng hiên hút thuốc. Mẹ tôi ra kêu vào ăn cơm, ba nói buồn quá ăn không vô. Tôi và đứa em gái rình nghe ba nói với mẹ rằng “Hồi đó tới giờ tôi chưa bao giờ đánh con. Bữa nay đánh nó vài cái không đau đớn gì mà sao nó khóc dữ quá. Thì ra tại nó quá ấm ức vì là đứa đầu tiên bị đánh. Đánh con rồi sao tôi thấy buồn quá!”. Em gái tôi nghe ba nói câu này, từ đó về sau đã thay đổi hẳn, siêng năng học hành và trở thành đứa học giỏi. Chúng tôi bênh vực mẹ, đó là kết quả dạy dỗ của ba tôi nên những lúc như vậy ông chẳng những không tỏ vẻ bực mình mà tôi còn thấy trong đôi mắt ông ánh lên niềm vui mãn nguyện!

Ba tôi đã mất lâu rồi, mẹ thì già gần 86 tuổi. Vậy mà mỗi lúc quây quần bên con cháu, mẹ lúc nào cũng nhắc về ba với lòng ngưỡng mộ và kính phục, kể cả những câu chuyện mà đến sau này mới nghe mẹ kể, như là chuyện ba lén lút quan hệ với người phụ nữ khác, bị mẹ phát hiện, chuyện như vậy mà mẹ cũng bênh ba, nói “ba mầy bị con đó dụ dỗ”. Mẹ kể rồi cười khà khà, nói coi vậy chứ ổng mới thật là người đàn ông tốt, thương vợ thương con nhất trên đời này.

Cả đời tôi, chỉ riêng chuyện sống sao cho giống như ba tôi đã là chuyện khó, nói gì chuyện phấn đấu để trở thành vĩ nhân! Nhưng dù sao tôi cũng tự an ủi mình rằng, sỡ dĩ ba tôi đươc chúng tôi ngưỡng mộ đến như vậy là vì chúng tôi may mắn có được một người mẹ với tấm lòng bao dung quãng đại, cả đời chỉ biết hy sinh cho chồng con!

Tác giả: NhaLamPhim

Bạn đọc muốn đóng góp bài viết, chia sẻ tâm sự. Xin gửi vào email [email protected]
hoặc tham gia diễn đàn tại http://diendan.goctamhon.com/
Ngoài ra, bạn có thể tâm sự ẩn danh tại http://www.goctamhon.net/

Chuyên mục
tha thứ

[Chia sẻ] Truyện ngắn: ÁNH SÁNG TRONG ĐÊM

Đêm, đêm ở đây và đêm ở kia có gì khác nhau? Đêm là nhiệm mầu, là bức rèn phủ kín vầng dương sáng lóa. Từng dấu chân lê thê vụn bước về phía cuối chặn đường dài hun hút. Ai tuyệt vọng, ai thở than? Đêm, đêm là giấc ngủ chập chờn với giá lạnh, là thói quen dưới ánh đèn mịt mờ nơi góc phố, là chiếc băng ca “ghé đến muộn màng”

Đêm, đêm nghe tiếng oan nghiệt rên rỉ dưới đám “tre già” xào xạc… Từng mảnh đời gào thét lên con sóng dập vùi. “Đêm” lại nhởn nhơ, điên cuồng say men rượu. Đêm trót cười cợt, giọng trêu ngươi?

Đêm, đêm gục đầu dưới chiếu manh co mình vật vã. Đêm cũng là đêm cô bé không cha gùy mọt trong bế tắt…

Đêm nay, bỗng dưng Anne thấy lòng mình trống trải… liền chạy bắn ra thành phố Lustan điệu bộ gấp gáp, Có vẻ như cô ta không hề vướn víu cuộc hẹn nào trước đó. Có gì cô ấy lại vội vã? Đứng giữa trong tâm Lustan hùng vĩ, Anne ngước nhìn dãy nhà cao sòng sọc, những tòa cao ốc khổng lồ, sáng chói vô tình làm “nhòe mắt” cô ta trong chốc lát. Anne rảo vòng quanh vài làn đường lớn, hồn lặng thinh dần chìm vào vô thức. Bánh xe đổ bóng xuống mặt lề, cô ta chầm chậm bước xuống. Bên kia đường, cô bé “bán hoa” đương chờ đợi dòng người lao xao lướt qua từng hồi. Em chẳng chỉ khoảng chừng mười sáu. Chẳng hiểu sao em lại lún chân vào con đường dơ bẩn này? Anne băng qua… ngần ngượng mở lời thăm hỏi…

-Này cô bé trông em nhợt nhạt quá, Em “đi” nhiều vậy, thế đã ăn gì chưa?-

-Chị mới ra nghề à? Xin lỗi, đoạn dường này là của tôi, chị làm ơn đi chỗ khác cho (cô bé mạnh miệng trả lời)

-Không đâu. em đừng hiểu lầm, chỉ là chị muốn… em cứ ra giá đi?

-À! Ra là vậy… 50$ nếu chơi thâu đêm, phải bao luôn địa điểm, được thì đi-

-OK em, ko thành vấn đề…

Cuộc thỏa thuận kết thúc ngắn gọn, Anne cầm lái đến khách sạn cao cấp Green Town. Có lẽ, từ khi bước chân vào nghề cho đến thời điểm này. Cô bé bán hoa vẫn chưa một lần chạm chân đến những nơi sang trọng dù chỉ đơn thuần là nhà nghỉ.

Bước vào sảnh, cô bé mới phát hiện, người vừa đi cùng với mình chính là giám đốc tòa nhà lộng lẫy này. Anne nắm tay em lên phòng, khóa chặt cửa… khẽ nói:

Chị nghĩ em nên đi tắm trước…

Cô bé bán hoa thích thú, lạ lẫm với mọi thứ trước mắt… em cỡi hết nội y mình tại đó chẳng chút ngần ngại, tận hưởng dòng nước ấm áp mà đã bao giờ dám mơ đến.

Chờ một hồi lâu, Anne thoáng thấy cô bé trần truồng bước ra, mình mẫy in hằng những dáu tay tím rịm. Em lại gần Anne, bắt đầu thể hiện “bản năng nghề nghiệp” của mình…

Anne hốt hoãn, bật tung cả người lên, cô ta bảo:

Em không biết mình đang làm gì với một người đồng giới sao cô bé?

Tại sao tôi cần phài biết? Biết hay không chẳng có gì quan trọng. Chị bỏ tiền bao tôi thì tôi làm vừa lòng chị. Hay chị chê tôi không đủ chuyên nghiệp ư?

Từ chập tối đến giờ chì là người thứ ba rồi… nếu không thích kiểu đấy thì tôi có sẵn “đồ chơi” đảm bảo chị sẽ cực khoái đến tận sáng. (Cô bé bán hoa sợ khách không thỏa mãn, nên vô tình tăng áp lực lên Anne bằng “ngôn ngữ cơ thể”…)

Khoan đã, chị sẽ trả đủ, thấm chí trả gấp ba lần với điều kiện em đừng làm thế… ngồi im đó, trò chuyện với chị được chứ? Chị không phải Les cô bé à (Anne dịu dàng đối đáp)

Thời gian lặng thầm trôi qua, cô bắt đầu kể lại chuỗi ngày quá khứ… Và có lẽ, hàng lệ đẫm trên môi Anne cũng vừa chạm đến tâm hồn cô bé. Cả hai dần đếm nỗi đau trong sự khắc khoải…

Trước đây Anne là một siêu mẫu nóng bỏng, một con đĩ cao cập Cô ta cập kè với rất nhiều đại gia khét tiếng từ thành phố Lustan với giá trên ba mươi ngàn đô một giờ đồng hộ Anne vội bán rẻ trinh tiết của mình chỉ vì tham vọng giàu có , danh lợi và cả sự ham muốn xác dục… Thậm chí, nhiều đêm Anne say tít trong sự thắc loan. Thế giới kẻ đồng tinh…

Đối với Anne, tiền là giải pháp hiệu quả nhật Có tiền, cô có thể nắm được mọi thứ trong tay… kể cả căn bệnh hiểm nghèo mà cô đang đối diên. Anne mang căn bệnh thế kỷ trả thù bọn đằng ông thèm khát sắc đep. Cuối cùng, lòng thù hận cũng không thể giúp cô thoát khỏi cái chệt Anne đã chết trong đói khát, cô đơn và “nuối tiếc” Chính quyết định sai lầm và một phút “bồng bột” đã mang cô vào cõi âm ti vĩnh viên…

Anne mỉm cười, nhìn cô bé… ánh mắt đầy sự đồng cảm, xót thương… em có cha mẹ chứ?

Cô bé nứt nở trả lời, cha em bị HIV vì ông sa vào loại người như em và chị… Ông ta đã chết rát thê thảm… mẹ em tuổi cao, sức yếu… chẳng cách nào chăm lo cho bọn em… nên em buộc nghĩ học, bươn chải chốn thành thị sinh nghiệp… Em rất khinh bỉ cái nghề này, nhưng chị biết không… kẻ mà em vẫn gọi là “cha” hắn đã… đã… lấy đi hết niềm tin, cuộc sống và ước vọng của em, dẫu em là máu mủ của hắn. Hắn làm em đau, mỗi khi hắn uống rượu, hắn chẳng khác con thú hung tợn trong tâm trí em. Khi biết chuyện, hắn đã đánh đập dã man, hành hạ mẹ đến chết… em câm hận hắn, nên thề với lòng… sẽ hãm sát kẻ nào dám dẫm chân lên cuộc đời mình… Em biết con quỷ HIV đang chạy trong máu bọn chúng… chúng phải xuống địa ngục.

Anne úp mặt xuống giường, cô run rẫy với cái lạnh gió bấc:

Chị chính là kẻ lây bệnh cho cha em… thù hận chỉ khiến chúng gánh chòng thêm tội ác và hủy phá chính mình… Đó là lý do chị muốn ngăn em lại, để sống với những ngày ít ỏi trên đất.

Cô bé bán hoa tiến gần đến Anne, thân xác dần biến sắc đến đổi Anne không con nhận ra em nữa.

Tối hôm qua, nếu chị tìm đến em sớm hơn, em hẳn ko bị tên bạo dâm ấy khiến mình “quỳ mọt trong bế tắt…” Hã để linh hồn chị trôi dạt về tuổi thơ. Là nơi chúng ta có thể làm lại từ đầu.

Tác giả: Diệp Đăng (J_Green)

Bạn đọc muốn đóng góp bài viết, chia sẻ tâm sự. Xin gửi vào email [email protected]
hoặc tham gia diễn đàn tại http://diendan.goctamhon.com/
Ngoài ra, bạn có thể tâm sự ẩn danh tại http://www.goctamhon.net/

Chuyên mục
tình bạn

[Chia sẻ] Truyện dài: CÔ BẠN NGÀY ẤY

Chương 1: Cậu Vẫn Thế…!!!

THẾ GIỚI SONG SONG:
Ừ! Thì ngày ấy cũng “quá xa” với những gì tôi có thể nhớ…Sau mấy năm gặp lại, tôi thấy cậu “vẫn thế” Cái vẻ hồn nhiên bay bỗng thời cấp một cứ làm tôi bồi hồi, thổn thức khi nghĩ về cậu. Tôi biết, ký ức đã lưu nhòa kỷ niệm. Cả cậu và tôi đều chọn cách quên nó thật nhanh, sống yên bình với “hai thế giới song song” ta buộc phải chọn.

TUỔI HỌC TRÒ:
Thời cấp một, cái thời “bé bé con con” Bạn bè ai nấy đều thích thú mỗi khi lên lớp. Đứa đắc ý trông chờ đến giờ cô gọi lên bảng, đứa say sưa tám tít với bạn bè, đứa lo ngốn nghiến bữa ăn vội vả…đứa gật gà mê ngủ. Có đứa còn bày trò trêu chọc, nghịch ngợm bọn con gái thế thôi mà cả lớp nhốn nháo lên, ồn ào hết biết.
Riêng tôi, lại thích chọn cho mình một góc kín đáo, rán nhồi nhét hết mớ bài tập hổn độn thiếu nợ chiều hôm qua. Bài vở, quả nhiên là “tên quái vật” vô cùng khủng khiếp. Chẳng chi tuyệt vời hơn giờ ra chơi hoặc lúc tan học. Tôi chỉ thích đến trường không ngoài mục đích gặp cậu. Cậu thì lại khác. Cô gái Hà Nội xinh xắn, chăm học. Bên cậu hàng khối đứa theo đuổi. Phải rất may mắn nên tôi mới lọt vào được vòng trong và “hơn cả thế”…Giờ chắc cậu quên mất rồi. Có lẽ, thời gian đã phai nhòa sắc hương đậm đà một thời áo trắng. Từng mảnh vỡ vụn gom nhặt về tìm thức, để tôi nhắc nhớ cậu trở lại mái trường xưa. Nơi chôn giấu tình yêu – tình bạn, ánh màu bút dạ – bóng khăn choàng đỏ, rụt rè bấy chừng dòng lưu bút.

CÔ BẠN MỚI :
Cậu là học sinh trường khác chuyển đến. Lúc đầu tụi con trai khá phấn khích khi nghe thông báo, lớp ta sẽ nhận học viên mới. Dáng vóc cậu thanh mảnh, giọng nói lại the thé, có hơi khó nghe đôi chút. Bởi thế cả đám thảy đều tò mò ríu rít làm quen. Tụi nó tụm ba tụm bốn tối ngày bàn kế tán tĩnh. Thất bại rồi xoay mặt cải nhau chí chóe…
Bữa nọ thằng bạn thân ngồi kế, thỏ thẻ vào tai :Ê! Thể hiện đi mày, tỏ ra lịch lãm coi ba ?
-Ba bà nội mày, tướng tao với thằng xì-ke như một, lịch lãm cái nỗi gì…!!!
Công nhận cậu có sức hút đấy! Chỉ lo tụi bạn quá chú tâm chuyện không đâu, bỏ bê việc học, hay chính xác hơn là tôi sợ bị lãng quên trong cái xó xỉn nào đó. Thậm chí e ngại bạn bè gây hấn, sinh chuyện…trông khó coi lắm ! Ít ra, tôi chẳng mấy ham hố ba chuyện trai gái. Học cùng một lớp cớ gì phải nôn nả ?

THẰNG BẠN THÂN :
Tôi thoáng mập mờ về thói quen, sở thích cậu. À! Béo má thằng mập rồi la lên « Chèn ơi! Sướng qua » Mỗi lần như vậy, Tôi lại về nhà gác tay lên trán, mơ tưởng làm sao phún phín thế??? Thằng mập coi bộ ngu ngơ lắm! Nó chẳng nghĩ gì xa xôi, chứ đâu nào giống tôi, hệt « ông già trước tuổi » Bọn tôi học cùng nhau từ năm lớp một, vẻ bề ngoài hai đứa chẳng điểm nào tương đồng…Thân tôi gầy còm, da ngâm đen chứ mấy được trắng trẻo như nó. Vậy mà thân nhau đến mức ai cũng bảo chúng tôi giống « cặp bầy trùn » Tôi luôn xem Béo như người anh em chí cốt… « Sát cánh vai kề chân chung hướng, tình bạn khắn khít mãi không rời »
Hai năm trời lặng lẽ trôi qua. Cứ tưởng rằng sớm mai thức giấc. Chợt buổi sáng tinh sương, ánh bình minh chói chang trải dài trên con đường phủ kín màu xanh thẳm. Không khí thoáng trông lành, Mặt đường đông nghẹt dãy người chen chút. Đâu đấy tiếng vù vù lao nhanh đến trước. Giật mình ngóng ngoáy lại ! Hóa ra, bọn nhóc nô nức đua nhau đạp xe đến trường. Tiếng cò bíp bíp hòa lẫn vào không gian nhộn nhịp. Cô chú bán hàng rong bộn bề việc không ngớt. Nhịp chân tôi thông thả lướt qua từng ô cửa. Miệng hát nghêu ngao đón chào mùa đi học và cả thằng bạn thân của ngày nắng mới.

LỜI HẸN GIÓ :
Thế nhưng…mọi thứ bỗng dưng choáng ngợp. Tôi dần cảm nhận sự khác biệt, ngay lần đầu tiên cậu xuất hiện.
Hôm đấy, trên đường về. Béo nghiên mình ngượng hỏi : Thấy Quỳnh Anh…ùm…cậu ấy…cậu ấy rất hợp, rất rất thích chơi với tụi mình. Hay là thành lập « bộ ba siêu nhân » đi. Nhóm có đứa con gái thế mới bá đạo?
-Trời! Siêu nhân Gao tới năm đứa lận mà???
-Hihi! Tóm lại bộ ba được chứ ?-
Băng khoăn tôi trả lời : Nếu sau này tụi mình lớn hơn chút nữa. Ý nghĩa bộ ba mất hút thì sao ?
Thằng Béo nổi cáu, mặt mày bí xị…
-Lúc nào tao thấy mày cũng trầm tư, cụ non vừa thôi chứ? Bộ ba chứ đếch phải chuyện tình tay ba đâu mà lo.
Đừng nói với tao là mày biết yêu nha? Hứa với tao đi,dù có thế nào, tụi mình mãi mãi bạn thân nhé!
Hứa…hứa….và tôi đã hứa. Biết đâu lời hứa ấy thoáng mây bay, tản mạn nơi phương trời sầm uất hoặc lơ lửng giữa thiên hà rộng lớn. Khuất xa cách đồng kỷ niệm hay lối mòn tìm đến vách ngăn tình bạn…Xin lỗi… « nếu đôi lần hẹn gió »

MÁI TRƯỜNG ẤM ÁP :
Thế đấy! Nhóm chúng ta dường như tận hưởng quá nhiều thú vui thời học trò, chia sẻ với nhau hết điều này sang điều khác mà đâu biết « chán ». Tiếng trống tan học dòn dã lắng sau những canh trưa oi bức. Ca ba rủ nhau ăn hàng bậy bạ, với mấy đồng tiền tiêu vặt ít ỏi… « bữa ghé chè ngọt, bữa vụn xoài chua ». Ngon nhất là vị mằn mặn, cay cay bánh tráng cuốn-năm trăm bạc thôi, đủ toát mồ hôi rồi. Không thì… tranh thủ chạy vọt ra trước cổng trường, tìm chỗ ngồi « tán dóc » sau nhiều tiết căng thẳng. Quán cóc ven đường điệu bộ hẳm hiu mấy khi ta vắng mặt.
Chà…chà…! Tất nhiên, hẳn phải gặp lúc « cạn kiệt ngân khoản » Nói nghe oai. Chứ tiền cả ba đứa hợp lại cũng đủ ăn được một bữa ra hồn! Tôi thì phải về, vì nhà gần đó. Thật ra, không ít lần tôi cố gắng nài nỉ gia đình cho mình được ở lại. Khổ nỗi, biết tìm đâu lý do chính đáng thuyết phục họ? Tôi sợ, sợ lắm! Nếu để thằng béo ở lại cùng cậu. Nhỡ nó « khôn ra » thì chết? Coi vậy chứ tôi ích kỷ, nhỏ mọn lắm! Nội hình dung cảnh thằng nhóc đấy « lợi dụng nước đục thả câu, lấn chiếm lòng lề đường » hẳn nổi máu « ghen tuông » vớ vẩn rồi… Chèn! Trông hắn điêu ngươi phá khiếp…Chạy lao về, tôi vội ăn cấp tốc – mau chống cắp sách đến trường. Lắm lúc roi vọt quạt mình mẩy sưng tấy, bởi tội cẩu tha quên mang sách. Bị phạt hoài nên xém chút thành « truyền thống » Mà truyền thống gì lạ đời thế kia? Ừ thì…tôi chỉ muốn gần cậu. Ngoài cậu và Béo, mấy ai lắng nghe lúc tôi cần chia sẻ? Ba mẹ mãi chăm vào công việc, họ muốn xây dựng tương lai anh em tôi bằng sức mạnh đồng tiền. Tôi chẳng hề muốn vậy! Có lẽ, họ chưa biết nhu cầu thật sự tôi cần được đáp ứng.
Bước đến trường, tôi thấy lòng đầy mừng rỡ. Thấy lợt tớt nỗi cô đơn thường đối diện…và thấy rạo rực tiếng nô đùa bên hiên của lớp. Tôi thích cách cậu mỉm cười. Nụ cười vô tư anh mắt thân quen khi ta gặp mặt. Hẳn tôi là người hạnh phúc với cái gọi trẻ con, dù nó chỉ tồn tại nơi « giảng đường bụi phấn »

CHIẾC BÓNG VÔ HỒN :
Cậu thường bảo : Sao cứ ham chơi mà ko lo học, hư thế ai mà thèm yêu kia chớ?
Nói vậy, chẳng hay phép mầu nào hồ biến tôi trở nên « con ngoan trò giỏi » cậu sẽ yêu tôi chăng? Hay đơn thuần chỉ do thói quen mà gặp ai cậu cũng thế? Nghe vui tai nhỉ? Tôi vậy đó, con người ưa ngạnh, cứng đầu từ nhỏ kia mà. Cậu ơi! Cậu hiểu tôi hơn tôi hiểu chính mình ư?
Khi con bé, vốn biết không đẹp đẽ như các anh mình. Nên cảm giác được gia đình bày tỏ sự quan tâm vẫn ít hơn so với họ. Tôi không hiểu, thật không hiểu…tại sao phải gánh chịu sự đảo ngược vô lý? Chẳng hay, do khoác bên ngoài bộ dạng đen đuổi, xấu xí nên họ thổ thẹn vị lỡ sanh ra tôi? Con út cơ mà…đây là cách đối đãi tốt nhất họ dành cho tôi sao? Thật phải mất hàng giờ suy ngẫm khối câu hỏi mình đặt ra. Có lẽ, cái quá khứ tồi tàn đó đã ám ảnh tôi suốt thời ngồi ghế nhà trường. Ngày nào đi học về, tôi cũng gầm mặt xuống, bước thẳng vào phòng với chiếc bóng vô hồn. Xung quanh đầy tiếng la óe lũ trẻ, cô bảo mẫu, tiếng ì ầm coi tàu dội hú…và cả tiếng « cãi nhau » của ba mẹ.
-Trời ơi khốn nạn thế này, hết chồng tới con. Làm cực như mọi, từ sáng tới chiều, ko ma nào giúp ích gì được-
-Bà có câm đi không, miệng bà chưa đủ lớn hả?-
-Ông nói thì ngon lắm, cha con ông làm được gì chô tôi? Người thì đau tấy hết cả lên, sổ sách ngập đầu, tối ngày đi ra đi vô chướng con mắt, bộ điếc hết rồi hả?
Ba tôi nổi máu, ông dằn xé: Điên thì sống mình bà đi, đi làm cả ngày rồi đừng có khiến.
Khẽ hé chốt cửa phòng, tiếng đập phá oan oan dữ dội. Vệt tường nứt nẻ lạnh tanh, chiếu chan đêm tàn lẻ bóng.
Có khi sực nhớ bụng mình lỏng bỏng :
« Sập tối, bao tử lại đói meo »

CHUYỆN NÀNG NGỌC NỮ :
Thế đấy ! Phải tập quen cảnh sống « náo nhiệt » để thích ứng trong mọi hoàn cảnh.
Có lần, mẹ gào lên –Tụi mày là lũ ăn hại, còng lưng nuôi tụi mày chả được cái quái gì, phải như tao có con gái, giờ khỏe rồi, chứ đâu nhức đầu nhức óc, cực khổ vậy?
Thuật nghĩ mình rặn rỏi! Nhưng sao nước mắt vẫn tuôn, Con trai-con gái? Tôi có thể định đoạt giới tính cho mình ư? Tôi biết, sự ra đời của tôi bắt đầu từ lúc mẹ quyết định sanh « nàng ngọc nữ ». Mẹ mong chờ ngày bào thai lớn lên đến khi lọt lòng. Mẹ mơ ước, khát khao con gái đến đỗi chẳng ngờ vực cảm giác nơi tôi.

THOÁNG CHÚT BÌNH YÊN :
Con chủ trường mầm non tiếng tăm. Có lẽ nên tự hào mới đúng. Ít ra không phải ôm mớ ve chai, lay hoay bán từng đồng vé số ven đường… quá nhiều cảnh đời bất hạnh. Dầu vậy, Khi dạo trên phố, tôi vẫn cảm nhận chút bình yên ánh mắt họ… Nhìn chăm chăm vết bẩn loen loét khắp chốn người, mặt mày nhem nhúa, lấm lem thế kia, chẳng biết có mùi hôi tanh nào trong lòng họ? Hay riêng tôi « một cõi » Những ngày suy tư, bàng hoàng ném cái rét mùa đông, thay vì cuốn mình trong chăn, tôi lại thích ra phố thả mình để gió bấc tha hồ cuốn đi. Tiết trời lạnh canh nuốt chửng luồn gió âm xuống lồng ngực, đôi chân run lẩy bẩy bắt chéo nhau chẳng muốn rồi. Có gì đấy khoan khoái khi ghé qua xóm Chiếu hay lúc chuyện trò với thinh không.

Tác giả: Diệp Đăng (J_Green)

Bạn đọc muốn đóng góp bài viết, chia sẻ tâm sự. Xin gửi vào email [email protected]
hoặc tham gia diễn đàn tại http://diendan.goctamhon.com/
Ngoài ra, bạn có thể tâm sự ẩn danh tại http://www.goctamhon.net/

Chuyên mục
bài học

Con chim bị mù hay ta không hiểu?

Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một dạo, ngày nào, cũng có một con chim tới đâm cửa vào phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh cũng đã có ý nghĩ giống như tôi: Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó?

Sự lý giải không được thỏa mãn, lại nhiều ngày tiếp tục trôi qua. Cho tới một hôm, anh quyết định bước ra khỏi cửa phòng mình, đứng về phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng.
Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp đẽ: Một cây si lung linh xanh thẫm in hình trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó thật xa, trong một không gian rộng hơn, sâu hơn. Và anh biết, con chim nhỏ bé kia đã “chán” cây si quen thuộc mỗi ngày của mình khi nó bất ngờ phát hiện ra một “cây si” khác. Nó đã đâm đầu vào đó để mong tìm tới một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn,…

Câu chuyện ấy khiến tôi đã nghĩ tới vài điều:

– Đôi khi, không đứng ở vị trí người khác, nên chúng ta đã không hiểu được họ
– Và đôi khi, chúng ta không biết những gì chúng ta đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thực sự của chúng ta, mà chúng ta cứ đeo đuổi những chuyện mãi đâu đâu
– Nhưng biết đâu, chỉ trong sự ảo tưởng, chúng ta mới có được hạnh phúc, bởi vì hiện thực nhiều khi không như mong muốn, khiến chúng ta bắt buộc phải chạy trốn nó