Chuyên mục
ý nghĩa

Những người nổi tiếng quanh ta

Hãy thử trả lời vài câu hỏi dưới đây:
– Hãy kể tên năm người giàu nhất thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàng vũ trong mấy năm gần đây. Hãy kể tên 10 người đã đoạt giải Nobel. Hãy kể tên 6 nghệ sĩ mới đây được nhận giải thưởng của viện hàn lâm khoa học – nghệ thuật điện ảnh trao tặng.

Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích bị lãng quên thì những lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của nó.

Và đây là những câu hỏi khác, hãy xem thử bạn sẽ trả lời như thế nào:
– Hãy kể tên vài thầy cô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãy kể tên 3 người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãy kể tên vài người đã cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ý nghĩa. Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích nói chuyện với họ. Hãy nêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động.

Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những người đã làm cuộc đời bạn khác đi chứ không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn, gắn bó với bạn và cùng bạn vượt qua những lúc khó khăn.

Chuyên mục
ý nghĩa

8 món quà không mất tiền mua

Có những món quà mà bạn không cần phải tốn tiền mua. Có những món quà mà bạn luôn muốn được nhận. Có những món quà mà người khác chờ đợi bạn tặng.

1. Món quà từ sự lắng nghe
Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.

2. Món quà từ sự trìu mến
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu.

3. Món quà từ sự vui tươi
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân. Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.

4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “Cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “Xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.

5. Món quà từ sự khen ngợi
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “Chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn!” hay “Một bữa ăn rất ngon!” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.

6. Món quà từ sự giúp đỡ
Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.

7. Món quà của sự yên tĩnh
Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.

8. Món quà từ sự thân thiện
Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Khỏe không?”, “Mọi việc ổn chứ?”… những điều thật dễ dàng để nói nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.

Hãy tặng những món quà này cho những người xung quanh bạn.

Chuyên mục
Thiên Chúa vui

Cuộc tranh luận vĩ đại!

Vài thế kỷ trước, Giáo hoàng ra lệnh rằng tất cả mọi người Do Thái phải rời nước Ý. Tất nhiên là có một sự phản đối rộng rãi từ phía cộng đồng người Do thái, cho nên GH quyết định sẽ có một cuộc thương lượng. Ông sẽ tranh luận về tôn giáo với lãnh đạo của cộng đồng Do Thái. Nếu vị lãnh đạo của người Do Thái thắng, họ sẽ được phép ở lại. Nếu GH thắng, Người Do Thái sẽ phải ra đi.

Cộng đồng Do thái họp và chọn ra một giáo sĩ có tuổi, Moishe, để đại diện cho họ trong cuộc thương thuyết. Tuy nhiên giáo sĩ Moishe thì lại không biết nói tiếng Latin và Giáo hoàng thì lại không biết nói Yiddish (tiếng cổ của Do Thái). Do đó họ quyết định cuộc thương thuyết sẽ diễn ra trong im lặng.

Ðến ngày thương thuyết, Giáo hoàng và giáo sĩ Moishe ngồi đối diện với nhau trong chừng một phút rồi Giáo hoàng giơ tay lên chìa 3 ngón tay ra. Moishe quay ra sau nhìn và đưa một ngón tay lên. Tiếp theo, Giáo hoàng vẫy ngón tay ra hiệu quanh đầu. Giáo sĩ Moishe chỉ xuống đất ngay chỗ ông ta ngồi. Giáo hoàng mang ra một cái bánh thánh và một ly rượu. Moishe lấy ra một quả táo.

Ðến lúc đó, Giáo hoàng đứng dậy và nói, “Tôi đã thua trong cuộc thương thuyết này. Người Do Thái có thể ở lại.”

Sau đó, các giáo chủ xúm lại quanh Giáo hoàng và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Giáo hoàng nói, “Ðầu tiên ta đưa ba ngón tay lên để tượng trưng cho Chúa ba ngôi. Ông ta đáp lại bằng cách đưa một ngón tay để nhắc nhở rằng chỉ có một Thiên Chúa chung duy nhất cho cả hai tôn giáo. Ta liền vẫy ngón tay vòng quanh để cho ông ta thấy Chúa ngự trị ở quanh tất cả chúng ta. Ông ta đáp lại bằng cách chỉ ngón tay xuống đất để nói rằng Chúa cũng ở ngay đây với chúng ta. Ta lấy rượu và bánh thánh ra để nói rằng Chúa lượng thứ cho những tội lỗi. Ông ta lôi quả táo ra để nhắc ta về tội lỗi lúc ban đầu của Adam và Eva. Ông ta đã trả lời được mọi thứ. Ta còn có thể làm gì được nữa?”

Trong khi đó cộng đồng người Do Thái tụm lại thành đám đông quanh giáo sĩ Moishe hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. “à”, Moishe nói, “đầu tiên ông ta nói với tôi, “Người Do Thái các người có 3 ngày để biến khỏi nơi đây.” Thế là tôi liền bảo ông ta, ‘Tuỳ ngài thôi’. Ông ta liền nói với tôi rông toàn bộ thành phố sẽ sạch bóng người Do Thái. Tôi bảo với ông ta là “Nghe đây này Giáo hoàng, Người Do Thái…chúng tôi sẽ ở đây!”.

“Và tiếp theo là gì?” một phụ nữ hỏi.
“Ai mà biết được?”, giáo sĩ Moishe đáp. “Chúng tôi nghỉ ăn trưa.”

Chuyên mục
cha mẹ

Entry xúc động về mẹ trong mùa Vu lan…

Một mùa Vu lan nữa lại về, từ đầu tháng 7 âm lịch, các bạn trẻ đã xôn xao với tháng báo hiếu mẹ cha. Có những bạn lên chùa, có bạn ăn chay, có bạn tự dặn lòng sống tốt hơn, có bạn dự định làm một món quà để tặng mẹ cha. Và cũng không ít bạn, bộc lộ cảm xúc, sự hối hận, tình yêu thương của mình dành cho đấng sinh thành qua trang viết.
Dưới đây là những dòng chia sẻ về mẹ rất giàu tình cảm của bạn Nguyễn Ngọc Thanh Trang, lớp 12 trường THPT Trần Hưng Đạo, Hà Nội. Trang sống xa bố mẹ từ nhỏ, sau khi mẹ em trở về thì cô bé lại xót xa chấp nhận cảnh các bậc sinh thành mình ly hôn.
Từ đó đến nay, Trang sống cùng mẹ, chính vì thế, em không chỉ là người con mà còn là người bạn sẻ chia với mẹ trên đường đời. Nhân mùa Vu lan, xin đăng tải những xúc cảm của một cô gái thuộc `thế hệ 9X đời giữa` về người mẹ kính yêu của mình:

Mẹ của con!

Ngay lúc con viết những dòng tâm sự này mẹ cũng đang có chút việc đột xuất phải đi xa ít ngày. Con biết mẹ sẽ nhanh về thôi vì mẹ luôn nghĩ đến chúng con!

Mẹ à, đã có lúc con trách mẹ tại sao mẹ lại chọn sinh ra con ở một đất nước xa xôi vào một buổi chiều mưa gió, khi không có ai bên cạnh con ngoài mẹ. Đã vậy khi con lớn hơn một chút mẹ đưa con về Việt Nam con lại không được sống gần mẹ. Con luôn cảm thấy thật thiếu thứ gì đó trong cuộc sống vì số lần con được gọi mẹ trong cuộc đời cũng ít hơn mọi người và điều đó khiến cho con khát khao và nâng niu hơn khi gọi tiếng mẹ.
Hồi còn bé, chưa hiểu gì nên con cũng giận mẹ lắm. Tại sao người đưa con đến trường vào buổi học đầu tiên không phải là mẹ? Người đi họp phụ huynh cho con mỗi lần không phải là mẹ như các bạn khác? Tại sao con không có mẹ đến trường đón mỗi khi trời đổ mưa?
Con còn nhớ có lần cô giáo cho một đề văn là: Hãy tả và viết nên những tâm sự của em về mẹ. Con thấy các bạn ai cũng nhanh tay đặt bút viết chỉ còn mình con là loay hoay. Con biết viết sao đây khi kí ức của con về mẹ chỉ là những cuộc điện thoại từ nơi xa, chỉ là những bức ảnh con được xem qua thư. Thậm chí, cả những ký ức thời bé xíu lúc con còn bên mẹ cũng dần mờ phai.

Và rồi thời gian cứ trôi đi, con dần lớn lên và hiểu được rằng mẹ cũng thật vất vả để lo cho con đầy đủ vật chất, ăn học. Tới năm con 14 tuổi, ngày mẹ trở về con háo hức và chờ mong lắm, đón mẹ ở sân bay đó là lần đầu tiên con ôm mẹ chặt như vậy. Con cảm nhận được hơi ấm từ mẹ khi mà con đã đủ lớn để biết cảm nhận mọi thứ.

Giờ đây con đã 17 sắp bước vào ngưỡng cửa đại học, con đủ chín chắn để hiểu mẹ, đủ để mẹ tin tưởng kể về những tâm sự về cuộc đời đấy khổ đau của mẹ, về những quyết định không dễ dàng của mẹ, một mình mẹ phải chịu đựng hi sinh vì cuộc sống no đủ của con và em.

Hơn nữa, con hiểu rằng không có quyết định nào đúng đắn hơn khi mẹ gửi chị em con cho bà ngoại. Không có mẹ, nhưng chúng con có ông bà, chúng con nhận được tình yêu thương vô bờ và sự dạy dỗ nghiêm khắc của ông, bà.

Bây giờ, con có thể đầy tự hào và khoe rằng mẹ của con là người mẹ giỏi nhất thế giới trong mắt của con. Dù có khó khăn nhưng mẹ đã lo cho con một cuốc sống tốt đẹp, bằng bạn bằng bé không hề thua kém ai, thậm chí còn có phần hơn vì con biết mẹ đang phần nào mẹ bù đắp cho con những ngày phải xa mẹ.
Tuy nhiên, mẹ à, với con gái thì mẹ có một điểm yếu là không được tâm lý cho lắm. Cho nên mỗi khi có chuyện gì thì con hỏi ý kiến của dì trước, nhưng con nghĩ mẹ không buồn đâu nhỉ? Mẹ đã có quá nhiều gánh nặng của cuộc sống rồi, nếu san sẻ một chút với người thân thì mẹ sẽ vơi đi được những suy nghĩ lo âu phải không?
Con sẽ cố gắng thật tốt trong năm lớp 12 này, đỗ đại học để mẹ vui khi thấy con đã lớn. Đó cũng sẽ là lúc con trưởng thành, để giúp đỡ mẹ được nhiều hơn, khi thời gian đang dần trôi đi và mẹ của con thì vẫn rất bận rộn với công việc.
Con cảm ơn mẹ, cảm ơn mẹ thật nhiều vì đã sinh ra con trên thế giới này, để con được sống mà cảm nhận mọi tình yêu của cuộc đời. Câu nói này là không bao giờ muộn phải không me: `Mẹ có biết con yêu mẹ nhiều, dù câm nín nhưng con thật lòng muốn nói: Mẹ yêu`.

Chuyên mục
bạn bè

Người bạn bình thường hay người bạn thực sự?

Trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai cũng có rất nhiều bạn. Tuy nhiên, tất cả họ đều chỉ thuộc một trong hai mẫu bạn bè: hoặc là một người bạn bình thường, hoặc là một người bạn thực sự. Bạn có thể phân biệt được họ không?

Một người bạn bình thường bắt đầu cuộc nói chuyện với một bản tin dài dằng dặc về cuộc sống của họ.
Một người bạn thực sự nói, “Cậu có gì mới không?”.

Một người bạn bình thường nghĩ rằng những vấn đề mà bạn đang than vãn xảy ra gần đây.
Một người bạn thực sự nói: “Cậu đã than vãn về điều đó 14 năm rồi đấy. Hãy hành động đi!”

Một người bạn bình thường không bao giờ nhìn thấy bạn khóc.
Một người bạn thực sự mang đôi vai ướt đẫm vì nước mắt của bạn.

Một người bạn bình thường không biết tên của bố mẹ bạn.
Một người bạn thực sự có số điện thoại của họ trong sổ danh bạ.

Một người bạn bình thường mang một chai rượu đến dự tiệc của bạn.
Một người bạn thực sự đến từ sớm giúp bạn chuẩn bị và ở lại muộn dọn dẹp cùng bạn.

Một người bạn bình thường khó chịu khi bạn gọi điện cho họ vào lúc họ đang ngủ.
Một người bạn thực sự hỏi bạn tại sao bạn lại phải chờ đợi lâu như thế trước khi gọi.

Một người bạn bình thường cố gắng nói chuyện với bạn về rắc rối của bạn.
Một người bạn thực sự tìm cách giúp đỡ bạn giải quyết chúng.

Một người bạn bình thường khi đến chơi, hành động như một người khách.
Một người bạn thực sự mở tủ lạnh nhà bạn và tự phục vụ.

Một người bạn bình thường nghĩ rằng tình bạn sẽ chấm dứt khi có tranh cãi.
Một người bạn thực sự biết rằng đó không phải là tình bạn cho đến sau khi cả hai “đấu khẩu” với nhau.

Một người bạn bình thường mong chờ bạn luôn ở bên họ khi họ cần.
Một người bạn thực sự mong được luôn ở bên bạn khi bạn cần.

Chuyên mục
cha mẹ đức tin gia đình Thiên Chúa tình cha

Chỉ cần cha nhìn thấy con là đủ

Tuần rồi mình được nghe một câu chuyện rất hay và ý nghĩa, mình xin đăng lại câu chuyện lên blog chia sẻ cùng mọi người.

Trong một cơn hỏa hoạn, mọi người đều hoảng loạn chạy ra khỏi nhà, nhưng có một đứa con trai nhỏ, vì quá sợ hãi, đứa trẻ thay vì vượt qua lửa chạy ra ngoài, nó lại cố gắng leo lên cao, lên mái nhà để tránh lửa. Lửa ngày càng cháy cao hơn, khói mù mịt.
Khi cả gia đình chạy ra khỏi nhà, người cha thấy con trai mình đang ở tận trên mái nhà, bây giờ không thể xông vào để mang đứa trẻ ra được.
Người cha kêu lớn “Con hãy nhảy xuống đây”.
Nhưng vì khói lửa lớn, đứa trẻ nhìn xuống không thấy được gì ngoài một màu khói trắng. Đứa con trả lời “Không được đâu, con không nhìn thấy cha.”
Nhưng người cha đã trả lời “Con không nhìn thấy cha, nhưng cha có thể nhìn thấy con. Như vậy là đủ rồi.”
Và thế là đứa trẻ nhắm mắt nhảy xuống, và được người cha đỡ trên đôi bàn tay thân thương.

Các bạn thân mến, chúng ta cũng vậy, như đứa trẻ trong câu chuyện trên. Đôi khi cuộc sống gặp khó khăn, ta lại cầu xin Thiên Chúa, (các đạo khác thì xin Ông Trời) giúp đỡ. Có bao giờ bạn tự hỏi “Sao Thiên Chúa không hiện ra giúp đỡ ta?”. Câu trả lời chính là lời người cha trong câu chuyện trên, “Con không nhìn thấy Cha, nhưng Cha có thể nhìn thấy con. Như vậy là đủ rồi.”