Chuyên mục
tình yêu

Chân tình

Dạo này mình thường viết quá nhiều entry mang tính cá nhân, không biết mọi người đọc blog có cảm thấy “khó chịu” hoặc đồng cảm không. Dù sao thì cũng sorry trước nếu bài mình mang tính cá nhân và “nhảm” quá. Nhưng bù lại thì mỗi ngày vẫn đủ một bài về Góc tâm hồn cho mọi người. Rất mong mọi người đọc xong bài, để lại “nhận xét” bên dưới bài. Điều đáng sợ nhất là khi bạn bày tỏ nổi niềm sâu kín nhất với mọi người và bị cười vào mặt.

Hôm thứ Sáu vừa rồi, đang lúc giữa trưa, ngồi chat gặp được người bạn “tuy xa mà gần”. Rồi mình gửi cho L.A cái bài Tặng hoa hay tặng lọ? mà mình viết về câu chuyện buồn của mình. Không ngờ nhân vật trong truyện, N đọc được bài đó. Đọc xong bài viết, không biết sao N lại suy nghĩ gì đó, và đây là nội dung mà mình “vô tình” có được 🙂

nmn: tuj tưởng …………. tưởng ………. và thấy tên và câu chuyện thấy quen quá …….
nmn: cuối bài ………. T_T
******
nmn: chắc *** buông xuôi
******
nmn: lúc đó đến thấy quá trời ghế luôn
nmn: ghế trống quá trời
nmn: ………..
nmn: …… nghĩ đi nghĩ lại thì *** vẫn ko tốt = phong cùi rồi !
nmn: có lẽ nên để phong cùi lo cho mj
nmn: ^^
nmn: thanks *** *** nhìu nàkz !
nmn: thanh phong thắng rồi đó *** *** ^^

Không ngờ bài anh viết lại làm “lay động tâm can” của N. Sức mạnh Blog là đây!!!
“Nhưng ai đâu ngờ …”. Đúng tối hôm đó, thì M lại nói với mình M sắp “đồng ý” với N.
Và mình đành phải “anh sẽ là người ra đi”.
Từ trước tới giờ mình tưởng chỉ có mỗi mình … M, không ngờ qua cái bài viết trên blog, biết thêm một sự thật mới. Và chính “sự thật” đó làm mình “ra đi”. Hi

Phong: Trong cuộc sống, đôi khi ta cần chùng bước để có thể vươn cao hơn. Phong đã gục ngã
T NT: why?
Phong: thất tình
T NT: chị M co ng` khác ak`?
Phong: người thêm s, chỉ số lượng nhiều
T NT: ak`, e hiu rùi
T NT: í a là a ko có cửa chứ ji`
Phong: không phải là không có cửa, mà là người ta đá tui ra, đóng cửa lại
Phong: 🙂
T NT: ờ hớ
T NT: e ko pik ak` nhaz
T NT: chắc chị ko thik a rùi
Phong: uhm, vừa mới nói với anh cách đây 2 phút

Suy đi tính lại thì dù sao mình cũng là “người tốt”, biết mình thua nên đành rút lui. Nói vậy cho đỡ buồn chứ thật ra là bị “đuổi”, nhưng vẫn nở nụ cười 🙂

Từ thứ Sáu tới hôm nay là 3 ngày. Qua 3 ngày “thất tình”, tâm hồn mình lại nhận ra nhiều điều thú vị. Hẹn mọi người thứ tư Tuần sau mình sẽ post một bài về những “chiêm nghiệm” thiên nhiên mà mình nhận ra.
Cảnh đẹp mặt trời khuất sau núi ở Vũng Tàu, thật là đẹp. Thứ Tư mình đi bộ cùng My nên “ngắm” được cảnh đó. Lần sau mình sẽ kiếm cái máy “chộp” hình up lên cho mọi người xem.

Thanh Phong

Xin tặng thêm bonus cho mọi người bài hát Chân Tình do mình hát 🙂 hihi
Nội dung bài hát cũng đúng mùa Xuân, và phù hợp với tâm trạng và nỗi niềm mình muốn nói. Đơn giản chỉ là “Chân tình“. 🙂

CHÂN TÌNH
Sáng tác: Trần Lê Quỳnh

Mùa xuân vừa đến hoa về trên những bàn tay
Và em vừa đến thay màu áo mới vì anh
Nguyện cho ngày tháng êm đềm như những sớm mai
Những nhọc nhằn chớm quen vẫn trong ngần mắt em đang nhìn về anh

Và anh lại nhớ những giờ em đứng chờ trông
Một mình lặng lẽ ướt lạnh trong mưa vì anh
Tình yêu tìm thấy nguyên vẹn sau đêm bão giông
Giữa hoang tàn lãng quên
Nơi cuối đường có em… riêng chờ đợi anh

Như chưa từng có những phút lìa xa
Giấu gương mặt trên vai anh khóc oà
Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em
Như anh được sống giây phút đầu tiên
Có em tận đến những giây cuối cùng
Suốt cuộc đời anh không quên chân tình dành hết cho em

Chuyên mục
bài học cuộc sống

Cong, nhưng đừng gãy

Một trong những hồi ức thân thương nhất của tôi khi còn thơ đó là đi dọc và ngồi xuống bên bờ sông. Nơi đó tôi được tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng, ngắm nhìn dòng nước lặng lờ trôi và tiếng những con chim hót và những chiếc lá cây rì rào. Nơi đó tôi cũng được ngắm những thân tre oằn xuống dưới sức gió rồi vút ngược lên trời cao khi những cơn gió lặng đi. Khi tôi nghĩ về tính đàn hồi của thân tre lúc chúng cong và thẳng ngược lại về vị trí cũ, khái niệm về sự thích ứng hiện lên trong óc tôi. Liên hệ điều này với con người, sự thích ứng có nghĩa là khả năng phục hồi sau một cú sốc, nỗi u sầu, hoặc bất kỳ trạng thái nào đã làm căng thẳng hết mức những cảm xúc của con người.

Bạn có bao giờ cảm thấy mình gần như gục ngã? Bạn gần như bị bẽ gãy? Hãy cảm tạ trời đất vì sau thử thách ấy bạn vẫn còn tồn tại để có thể nói về sự trải nghiệm đó. Trong thử thách đó bạn đã cảm thấy một trạng thái tình cảm lẫn lộn đang đe dọa chính sức khỏe của mình. Bạn cảm thấy những xúc cảm bị rút kiệt, tinh thần kiệt quệ và bạn gần như phải hứng chịu một trạng thái về sức khỏe không lấy gì làm dễ chịu.

Cuộc sống là sự tổng hòa của những thời khắc tươi đẹp và đen tối, những phút giây hạnh phúc cũng như bất hạnh.

Những bất hạnh tiếp đến sẽ gần như bẽ gãy bạn, nhưng hãy cố gắng cong người gắng chịu, đừng để bị bẽ gãy. Hãy nỗ lực đừng để hoàn cảnh hạ gục bạn.

Một chút hy vọng sẽ đưa bạn vượt qua những thử thách cam go. Với niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng hoặc một viễn cảnh tươi đẹp, thì mọi điều xem ra sẽ không đến nỗi tồi tệ. Thử thách cam go ấy rồi ra sẽ dễ dàng đương đầu hơn và kết quả cuối cùng thật xứng đáng. Nếu đường đời trở nên cam go và bạn đang ở vào thời điểm sắp gãy, hãy chứng tỏ sự thích ứng của mình. Giống như những cây tre, cong, nhưng không gãy.

Chuyên mục
cuộc sống

Món quà năm mới

Một ngày nọ, hai cậu bé đang chơi đùa thì một bà tiên xuất hiện trước mặt và nói: “Ta tặng cho các cháu món quà năm mới”
Bà trao cho mỗi đứa một gói quà và biến mất.

Carl và Philip mở những gói quà ra và thấy trong đó là những quyển sách xinh đẹp, những trang giấy trắng tinh như tuyết khi lật trang đầu tiên.

Nhiều tháng trôi qua, bà tiên lại đến và nói “Ta đã cho các cháu mỗi đứa một quyển sách, bây giờ ta sẽ mang về lại để trả cho Thần Thời Gian, đó là người đã gởi những quyển sách này đến cho các cháu”

“Cháu không thể giữ quyển sách này lâu hơn một chút sao? Philip hỏi. “Cháu sẽ khó nhớ đến nó sau này. Cháu muốn vẽ một cái gì đó lên trang cuối cùng .

“Không,” bà tiên nói, “Ta phải lấy nó đi với nguyên trạng như thế.

“Cháu ước gì cháu có thể nhìn hết cuốn của cháu một lần” Carl nói, “Cháu chỉ được xem mỗi lần có một trang, bởi vì khi tờ giấy lật qua nó dính chặt thật nhanh và cháu không thể nào mở hơn một trang mỗi ngày”.

“Các cháu hãy nhìn lại quyển sách của mình đi” bà tiên đáp và thắp cho chúng hai ngọn đèn nhỏ, bằng ánh sáng ấy chúng đã xem được những trang sách khi bà tiên lật qua.

Những cậu bé xem và ngạc nhiên tự hỏi, đây có phải chính là cuốn sách đẹp mà bà đã cho chúng cách đây một năm không? Nơi những trang sạch sẽ trắng tinh và đẹp như tuyết khi lần đầu tiên chúng lật ra giờ đây lại là một trang với những vết hoen ố xấu xí và vết cào xước trên đó; trong khi chính trang kế tiếp lại có một bức tranh nhỏ nhắn đáng yêu. Một vài trang được trang trí với những màu sắc óng ánh lộng lẫy, những trang khác là những bông hoa xinh đẹp. Và còn có những trang với một chiếc cầu vồng rực sáng trang nhã. Tuy nhiên ngay cả trên những trang đẹp đẽ nhất cũng có những vết hoen và vết cào xước xấu xí.

Cuối cùng Carl và Philip ngước lên nhìn bà tiên

“Ai đã làm như thế này?” Chúng cùng hỏi. “Mỗi trang đều trắng và đẹp khi chúng cháu lật ra; nhưng giờ đây thì không còn một trang trắng nào trong toàn bộ quyển sách”

“Ta sẽ giảng giải những bức tranh cho các cháu” bà tiên nói và mỉm cười nhìn hai đứa.

“Xem nào Philip, những chùm hoa hồng tươi tắn trên trang này là khi cháu để cho em bé chơi đồ chơi của cháu; và con chim xinh đẹp này , nó trông như thể đang hót bằng tất cả trái tim, sẽ không bao giờ xuất hiện trên trang này nếu cháu không cố ngoan ngoãn và vui vẻ trong ngày mà thay vào đó là cãi cọ, càu nhàu”

“Nhưng cái gì đã làm những vết đốm như thế này? Philip hỏi.

“Ðiều đó đã xảy ra khi một ngày nào đó cháu nói một điều giả dối, và đây là khi cháu không quan tâm nghe lời mẹ. Tất cả những vết hoen và vết trầy xước trông rất xấu xí, đều cùng có trong sách của cháu và Carl, được hình thành khi các cháu quá nghịch ngợm. Mỗi điều xinh đẹp trong quyển sách này sẽ đến khi các cháu làm điều tốt đẹp”

“Oà, giá mà chúng cháu có thể có lại cuốn sách lần nữa” Carl và Philip cùng nói

“Ðiều đó thì không thể được” bà tiên đáp ” Hãy nhìn xem! Những quyển sách này đã được ghi ngày tháng cho mỗi năm. Và bây giờ chúng phải trở về hộp sách của Thần Thời Gian, nhưng ta sẽ mang đến cho các cháu một quyển sách mới. Có lẽ các cháu có thể làm cho những cuốn sách này tươi đẹp hơn nhưng cuốn kia”

Nói xong bà tiên biến mất, nhưng trong tay mỗi cậu bé là một quyển sách mới được mở ở trang đầu tiên. Trên gáy sách ghi dòng chữ màu vàng: “Dành cho Năm Mới”

Chuyên mục
tình yêu

Đôi khi ta lắng nghe ta

Hôm thứ Tư vừa rồi, ngồi rảnh rỗi, lại nghe được một bài hát “cũ nhưng bất hủ”. Post bài này cho mọi người nghe và cảm nhận. Chẳng biết phân tích bài hát như thế nào, mình xin gửi một bài suy niệm mà mình tìm được cho mọi người đọc.

Tình Xa – Trịnh Công Sơn

Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa…

Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn đường phố,
Thành phố hoang vu như một lần qua cuộc tình
Làm sao em biết đời sống buồn tênh…

Đôi khi ta lắng nghe ta,
Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá
Hồn ta gió cát phù du bay về…

Đôi khi trên mái tình ta nghe những giọt mưa,
Tình réo tình âm thầm,
Sầu réo sầu bên bờ… vực sâu

Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê…
Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu
Ôi tiếng buồn rơi đều,
nhìn lại mình đời đã xanh rêu….

Chẳng ai nắm bắt được thời gian! Chẳng ai giữ được người muốn đi! Tình yêu như trò chơi cút bắt, gần đó nhưng thật xa, xa vời vợi nhưng lại gần gũi thân thương! Nào ai dám chắc khi nào tình ở, lúc nào tình đi! Nhưng khi tình thực sự vuột khỏi tầm tay thì lòng người mới cảm thấy hụt hẫng, chới với! Ngày tháng nào đã ra đi, cuộc tình nào đã ra khơi, từng người tình bỏ ta đi…. tất cả đã xa rồi, chỉ còn lại lời hẹn thề, những cơn mưa…. những gì mà con người không thể mang theo được, những gì không thể xóa nhoà của một thời yêu thương nồng cháy.

Còn lại một mình trong cô quạnh, với nỗi trống vắng của người bị tình phụ, bước chân lang thang trong đêm khuya giữa lòng thành phố ồn ào xôn xao, mà nay sao thật hoang vu lạnh lẽo như lòng người….. Người nhạc sĩ họ Trịnh giờ đây mới thấm thía cảnh “từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ… ” người này nối tiếp bước chân người kia, lại thêm một lần dở dang trong cuộc tình, trái tim thêm một lần rách nát. “Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa…” , lòng người thêm một lần ngán ngẩm, núi cao biển rộng lại một lần chứng kiến những lời thề non hẹn biển như những cơn mưa vội vã chảy ào xuống không đủ thấm đất rồi trôi nhanh vào quên lãng. “Làm sao em biết đời sống buồn tênh…?”, lời nhạc thoáng nghe như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng hàm ý thách đố của nhạc sĩ với người xưa. Phải chăng “dòng sông nhỏ” bỏ bến xưa ở lại để tìm ra đại dương vì chê đời nghệ sĩ buồn chán, không còn gì hấp dẫn lôi cuốn? Phải chăng cuộc đời dưới mắt em là nhàm chám vô vị, được lập đi lập lại những nhịp đập đều đều vô hồn? “Dòng sông nhỏ” tiếp tục chảy mãi biết đâu là bến đỗ? Sau mỗi lần vấp ngã là thêm một kinh nghiệm sống. Tuy trái tim mang thêm thương tích nhưng cặp mắt người nhạc sĩ đã bừng mở để nhìn ra một chân lý sống cho mình và “dòng sông nhỏ” vội bỏ đi: “Đôi khi ta lắng nghe ta”. Có cần không những khoảnh khắc “ta lắng nghe ta” trong cuộc đời bon chen bận rộn này? “Ta lắng nghe ta” có là một chuyện vô ích mất thời gian trong cuộc sống tốc độ của thời đại hiện kim này không?

Với “đôi khi ta lắng nghe ta” tác giả đã nghe ra tiếng “sóng âm u dội vào đời buốt giá” mà mải mê với tiếng động ồn ào của cuộc đời không phải ai cũng nghe được. Tiếng sóng tuy “âm u” nhưng thức tỉnh lòng người, tuy lạnh “buốt giá” nhưng thấm thía. Chỉ vài phút “ta lắng nghe ta” tác giả mới ngỡ ngàng nhìn ra “hồn ta gió cát phù du bay về….” Ôi, tất cả chỉ là phù du thôi sao? Kể cả tình yêu, tuổi trẻ, tiền tài và danh vọng…….? Nếu không có những giây phút thiêng liêng “ta lắng nghe ta”, không hiểu người nghệ sĩ có cái nhìn thoáng đạt ra ngoài chân trời vật chất như thế không? Với “đôi khi ta lắng nghe ta” , mình “nhìn lại mình” tác giả mới giật mình nhìn ra “đời đã xanh rêu….” Tất cả những giành giựt bon chen của hôm qua, hôm nay trở nên vô nghĩa. Tất cả những mối tình rượt đuổi của thời trai trẻ, nay trở nên rỗng tuếch. “Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè”, bây giờ nhìn lại, chẳng còn ai bên đời! Người tình bỏ đi, bạn bè quay lưng, cuộc sống gió cát phù du…. còn lại gì? Có chăng chỉ là “Tình réo tình âm thầm”, “sầu réo sầu bên bờ… vực sâu” . Ôi cuộc sống, là những “tiếng buồn rơi đều” mãi sao? Ôi, tình yêu, chẳng lẽ chỉ có một thứ tình duy nhất trên đời?

Để nghe được tiếng nói thiêng liêng thầm kín trong tâm hồn, ta phải tách mình ra khỏi dòng đời xô bồ đầy những tiếc động đinh tai nhức óc để đi vào trong sa mạc cõi lòng mới nghe được những âm thanh diệu kỳ của cuộc sống. Để hiểu rõ ta hơn, con người cần có những phút giây “ta lắng nghe ta”. Để hiểu rõ người hơn, cũng cần có những khoảnh khắc “ta lắng nghe ta”. Làm sao có thể hiểu rõ ý nghĩa cuộc sống nếu thiếu những giây phút lắng đọng “ta lắng nghe ta”? Nếu em biết lắng nghe em, lắng nghe nhịp đập thổn thức của con tim thì chưa chắc “đời sống buồn tênh” như em vội đoán. Tiếc thay cho em là người vội vã hấp tấp không biết thưởng thức hương vị cuộc sống mà tạo hoá đã ban tặng.

Trong ngày sống bận rộn, nếu dành ra đôi ba phút lắng đọng để “ta lắng nghe ta” trong thinh lặng của bình minh hay trong ánh hoàng hôn dần buông, ta sẽ nghe được những đói khát thiêng liêng ẩn kín trong sâu xa tâm hồn. Chắc chắn trong những giây phút huyền nhiệm “ta lắng nghe ta”, không những chỉ được nghe, mà ta sẽ nhìn được chiều sâu đời sống nội tâm mà Thượng Đế ban tặng cho con người. Khi có cơ hội nhìn lại mình với mọi thứ tình đều được lấp đầy: tình yêu nam nữ, tình vợ chồng, cha mẹ, gia đình, tình bạn hữu, quê hương……, mọi thứ tình ta đã một thời nếm thử hương vị và đã có đủ…. nhưng sao con vẫn cảm thấy khát khao chưa đủ? Có chăng một thứ tình nào đó thiêng liêng hơn, cao qúy hơn những thứ tình ở cõi phàm trần này? À, thì ra cái loại “động vật có lý trí” đó không chỉ có cơm bánh, danh vọng…. lấp đầy là xong! Tấm hình hài này không chỉ cần những chiếc áo đẹp, đi xe mới, ở nhà lầu…… là đủ. Cuộc sống không chỉ có tình yêu nam nữ, vợ chồng, gia đình, bạn hữu, quê hương….. là hết. Trong sâu thẳm của cái ta kia còn thao thức khát khao một thứ tình nào đó thiêng liêng hơn, mãnh liệt hơn, vĩnh hằng hơn đang réo gọi âm thầm trong đáy lòng của những tạo vật bé nhỏ “bên bờ… vực sâu” mà chỉ trong thinh lặng “ta lắng nghe ta” mới nghe ra được.

Chuyên mục
yêu người

Những người bạn cần nhớ đến trong cuộc đời

1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.

2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.

3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.

4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.

5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nê kiên cường hơn.

6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.

7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?

8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cụôc sống phong phú và đa dạng của bạn.

9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.

PHÚC MINH (Theo Sohu)

Chuyên mục
cuộc sống

Điều đáng sợ nhất

Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà là bị quên lãng … bị xem là hạt bụi sau những vòng hào quang rực rỡ.

Là khi người bạn yêu dấu nhất … từ bỏ tấm chân tình của bạn để chạy theo những điều hư ảo.

Là khi bạn bày tỏ nổi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt.

Là khi người bạn thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi bạn khi bạn cần được nâng đỡ tinh thần.

Là khi dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến bạn. Cuộc sống vốn luôn đầy ấp những niềm đau, liệu có bao giờ độ lượng hơn. Bao giờ mọi người biết qua tâm đến người khác và nhín chút thời giờ cho nhưng người đang cần giúp đỡ.

Mỗi người chúng ta điều có một vai diễn trên sàn diễn của cuộc đời.

Mỗi người chúng ta điều có trách nhiệm với mọi người xung quanh, nói với họ rằng chúng ta yêu mến họ.

Nếu bạn không quan tâm đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu, đơn giản bạn chỉ bị lãng quên, hững hờ y như bạn đã từng đối với người khác.

Những dòng trên đây được viết bởi một cô gái trẻ đã tự tìm đến cái chết cách đây không lâu.

Vậy từ hôm nay, chúng ta hãy tập thói quen bày tỏ sự quan tâm đến người khác. Đâu mất gì khi chúng ta mỉm một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ hoặc đơn giản nói rằng chúng ta muốn lắng nghe.

Chuyên mục
nghị lực

Khi bạn cô đơn

Khi cô đơn bạn sẽ thấy mình tuy có nhiều bạn nhưng hiện tại không có ai bên cạnh. Bạn biết mình sẽ phải thay đổi cách đối xử với người tìm đến an ủi bạn trong lúc này.

Khi cô đơn bạn sẽ nghe được âm thanh của kim đồng hồ đang chạy. Bạn sẽ hiểu rằng mình đã đánh mất nhiều điều có giá trị trong cuộc sống.

Khi cô đơn bạn sẽ biết mình đang thiếu gì, có gì và muốn gì nhất.

Khi cô đơn bạn sẽ biết mình cần ai, tin tưởng ai và muốn ai có mặt ngay lúc này để bạn trải lòng chia sẻ. Bạn sẽ biết rằng ai là người quan trọng nhất với mình.

Khi cô đơn bạn sẽ có cơ hội ngẫm nghĩ về cuộc sống, gia đình, bạn bè và mọi điều tốt xấu trong cuộc sống.

Khi cô đơn bạn sẽ thêm yêu quý niềm vui, hạnh phúc.Bạn hiểu rằng những thứ mà bạn có hiện tại là không dễ dàng chút nào.

Khi cô đơn bạn sẽ biết cuộc sống luôn cần sự chia sẻ. Bạn biết mình cần đến với những người xung quanh khi họ rơi vào hoàn cảnh tương tự như bạn lúc này.

Khi cô đơn, bạn hãy nhớ đến tôi 🙂

Chuyên mục
cuộc sống

Một chút trong cuộc đời

– Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
– Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.
– Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
– Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
– Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.
– Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
– Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.
– Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.
– Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
– Đó là những cái “một chút” nhỏ bé có thể mang đến… niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.
– Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: “Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi”.

Mời bạn nghe bài hát “Một chút” của tác giả Thông Vi Vu – Đức Cha Vũ Duy Thống

Chuyên mục
cuộc đời tình yêu

Tặng hoa hay tặng lọ?

Hôm nay mình lại có một tâm sự mới mang tính cá nhân về mình và M, nhưng cũng xin post vào blog mong mọi người đồng cảm.
Có một câu chuyện cười mình vừa nghe kể cách đây vài ngày, rất hay mà lại ý nghĩa, phù hợp với tâm trạng mình hôm nay 🙂

Một cô gái được rất nhiều chàng trai chú ý muốn làm quen tiếp cận.
Chàng trai thứ nhất, đến nhà tặng cô gái một cành hoa. Cô gái nhận hoa, cảm ơn và mời chàng trai về.
Chàng trai thứ 2, cũng tặng một bó hoa. Cô gái nhận hoa, cảm ơn và mời chàng trai về.
Rồi chàng trai thứ 3, tặng một bó hoa thật lớn. Cô gái cũng nhận hoa, cảm ơn và mời chàng trai về.
Và nhiều chàng trai khác cũng tặng hoa, nhưng vẫn bị mời về.

Đến một chàng trai khác, đến nhà cô gái, không tặng hoa mà tặng một thứ khác. Cô gái nhận quà, và mời chàng trai vào nhà, vui vẻ đón tiếp.

Các bạn có biết chàng trai kia tặng cái gì cho cô gái không?
Chàng trai kia đã tặng cho cô gái cái lọ cắm hoa 🙂

Hi, đọc xong câu chuyện này thì chắc ai cũng cười cho vui rồi thôi. Nhưng suy ngẫm chút xíu cũng thấy rất ý nghĩa. Không phải cứ “tặng hoa” là tốt, là được người ta yêu. Mà quan trọng bạn hãy tặng cái gì người đó cần, và có ý nghĩa, giá trị đích thực.

Đó là nội dung câu chuyện cười, còn chuyện của mình hình như cũng tương tự như chuyện trên. Hôm tối thứ 7 vừa rồi, M có hát văn nghệ, nên mình tới để xem, là khách mời của chương trình và cũng là thành viên của ban văn nghệ nên mình tới sớm lúc còn ít người, chọn một chỗ trống ngồi để xem M hát 🙂 Mình được một người mua hoa để mình tặng M (quá vui).
Tưởng là vui rồi. Híc, bỗng thấy bóng dáng N cũng tới, nhận ra mình nên tới gần. Híc, nó mua một bó hoa to (giá 100k). Lại còn nói hoa mình cùi mía không bằng hoa nó. Đúng là cái thằng “lấy tiền đè người” 🙁
Và thế là “anh chỉ biết câm nín nghe tiếng em hát …”
Mình không dám lấy hoa tặng luôn, còn thằng N thì tặng M bó hoa to đó.

Thất vọng ghê 😀
Có lẽ là mình nghèo, không tiền, không xe (đi bộ), không bằng N.

Nhưng dù sao thì mình vẫn nghĩ mình có thể là chàng trai tặng lọ trong câu chuyện kia. Phải chờ nhiều người “tặng hoa” đã rồi mình mới “tặng lọ” thì lúc đó mới thành công. Nếu chưa ai “tặng hoa” mà mình “tặng lọ” thì chắc là thất bại sớm.
Vì chưa có “hoa” thì cần gì “lọ” phải không nào? 🙂

Thanh Phong
Chuyên mục
cố gắng

Chưa thử sao biết

Ông Walt Disney từng kể với bạn bè ông về một cậu bé muốn tham gia đoàn xiếc thú. Một đoàn xiếc tới thị trấn kia biểu diễn, chỉ huy dàn nhạc cần một người thổi kèn trombon, và thế là cậu bé đó đã đăng ký.
Đoàn xiếc còn chưa biểu diễn qua hết hai khu phố thì tiến kèn đáng sợ của cậu đã khiến một bà lão ngất đi, một con ngựa hoảng loạn bỏ chạy.
Chỉ huy đội nhạc hỏi cậu: “Sao cháu không nói với chú là cháu không biết thổi trombon”.
Cậu trả lời: “Sao cháu biết được cơ chứ? Cháu chưa từng thử bao giờ mà!”.