Chuyên mục
tình yêu

11 lý do cho thấy chia tay tình đầu là điều tuyệt vời đối với bạn

Đối với hầu hết nhiều người thì mối tình đầu thật khó quên với những cảm xúc đầu tiên đáng quý. Chính vì vậy đánh mất mối tình đầu luôn là khoảng thời gian khó khăn, nhưng thực ra nhìn lại từ thời điểm hiện tại, chính nó lại khiến bạn thay đổi, ngày càng trưởng thành và hoàn thiện hơn.

1. Thời kỳ hậu chia tay là khoảng thời bạn nhìn nhận lại bản thân mình một cách rõ ràng nhất và có thể rút kinh nghiệm cho việc gặp gỡ “người mới” trong tương lai.

2. Lần đầu tiên trong đời, bạn thực sự xem xét kỹ lại bản thân mình là “đối tượng để yêu” như thế nào, giúp bạn biết được những lỗi lầm trong quá khứ


3. Bạn cũng bắt đầu biết tiết chế “cái tôi” của mình

4. Việc nhận thấy những tính cách không tốt của mình sẽ thôi thúc bạn thay đổi và hoàn thiện, dần dần bạn trở thành một người độc lập và chín chắn hơn trước.

5. Điều tuyệt vời nhất chính là bạn biết rõ ràng bản thân mình thực sự muốn làm gì mà trước kia có thể còn mơ hồ và chưa có định hướng rõ ràng.

6. Và khi bạn tìm thấy người mình yêu, bạn sẽ cố gắng nhiều hơn để giữ gìn và trân trọng mối quan hệ hiện tại.

7. Bạn biết cách bộc lộ tính cách và thể hiện tình cảm với người yêu nhiều hơn

8. Điều quan trọng là bạn biết sống vì mình, bạn biết khi nào cần đưa ra những lựa chọn và sẵn sàng đấu tranh cho những gì mình muốn.

9. Bỏ qua những điều chắp nhặt bình thường, bạn mong muốn làm cho người yêu hạnh phúc là điều quan trọng nhất

10. Chia tay mối tình đầu cho phép bạn tập trung nhiều hơn cho bản thân và biết cách tận hưởng cuộc sống

11. Cuối cùng, bạn phải thừa nhận rằng mọi người ai rồi cũng sẽ thay đổi, kể cả bạn. Biết đâu có thể đó là khởi đầu của những điều tốt đẹp.

Chuyên mục
bạn bè tâm sự tình yêu ứng xử

Bạn sẽ nói gì khi lâu ngày mới gặp lại nhau?

Tôi chia tay mối tình đầu cũng đã hai năm, anh rời thành phố bỏ lại tôi, cô gái đãng trí nên lần nào ra đường cũng lạc. Thành phố chật chội ước mơ nhưng lại quá rộng dài cho những tháng ngày xa cách.
Trong suốt cuộc đời chúng ta phải chứng kiến rất nhiều cuộc chia xa. Có những cuộc đưa tiễn bùi ngùi ở bến sông, ga tàu, bến xe nhưng cũng có những cuộc chia ly thầm lặng biền biệt trong lòng. Để rồi không biết bao nhiêu năm tháng trôi qua chúng ta mới có cơ hội gặp lại nhau. Ở đời thiếu gì những người bạn chia tay nhau từ buổi ấu thơ, lúc còn giấu trong chiếc cặp sách tới trường là chiếc khăn quàng đỏ, gói kẹo bột và đống dây chun đủ sắc màu. Ấy vậy mà mãi đến khi đầu hai thứ tóc mới ngờ ngợ nhận ra nhau giữa một thành phố xa lơ xa lắc nào đó. Có biết bao người cứ mường tượng mãi cho một ngày gặp lại, dẫu có là tình bạn, tình yêu, hay là một thứ tình cảm gì đó chưa rõ nghĩa thì vẫn cứ là may mắn. Bởi trên đời có biết bao cuộc chia xa mà không một lần gặp lại. Và nếu chúng ta thuộc vào phần may mắn ấy thì biết nói gì khi gặp lại nhau?

Tôi có một người em gái con chú ruột bằng tuổi tôi. Hồi nhỏ chúng tôi thường đi hun dế, hái hoa mua cài lên đầu tranh nhau làm công chúa. Có nhiều buổi trưa nghịch đùa chán chê chúng tôi lăn ra ngủ ngon lành dưới gốc xoan già. Và bao giờ cũng vậy mỗi khi tỉnh dậy tôi đều thấy em nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe đen láy. Hồi ấy tôi đã nghĩ em sau này nhất định sẽ là một cô gái xinh đẹp. Thế rồi năm chúng tôi mười hai tuổi thì chú thím bỏ nhau, thím dẫn em lên miền ngược kiếm kế sinh nhai. Tôi vẫn nhớ mùa đói ấy kéo dài, lê thê trong mắt tôi hình dáng em lầm lũi chạy theo mẹ trên con đường quê hun hút. Không hiểu sao ngay từ khi ấy tôi đã linh cảm được cuộc chia xa này dài lắm, rằng chúng tôi sẽ lạc mất nhau. Tôi ngồi bên gốc xoan già òa khóc, cứ tự hứa với lòng mình sau này lớn lên nhất định sẽ tìm em. Cuộc chia xa ấy lâu hơn tôi tưởng, có lẽ vì tôi cứ mải mê bận rộn với cuộc sống mà đưa ra cả trăm ngàn lý do ngụy biện cho sự trì hoãn kiếm tìm. Cho đến tận mười sáu năm sau tôi mới gặp lại em. Khi gặp lại nhau chúng tôi không nói gì chỉ khóc.
Có biết bao nhiêu thăng trầm sau từng ấy tháng năm kể từ ngày đưa tiễn. Cuộc đời đâu đơn giản để kể lại với nhau bằng mấy gạch đầu dòng. Tôi chia tay mối tình đầu cũng đã hai năm, anh rời thành phố bỏ lại tôi, cô gái đãng trí nên lần nào ra đường cũng lạc. Thành phố chật chội ước mơ nhưng lại quá rộng dài cho những tháng ngày xa cách. Không chỉ là bão giông hay những biến cố của cuộc đời mới làm tôi nhớ anh. Mà ngay cả khi nghe tiếng xe nào dừng ngay cửa cổng, khi cái nồi cơm điện bỗng dưng bị hỏng, khi cái bóng đèn tít trên cao bị cháy, khi đang đi ngoài đường trời đổ mưa tầm tã mà chẳng có ai cằn nhằn vì tội đã dặn nhiều lần mà vẫn quên mang áo mưa theo. Thế nên khi gặp nhau điều đâu tiên mà tôi muốn hỏi anh là tại sao lại rời xa tôi lâu thế? Nhưng may sao câu hỏi ấy đã nén lại trong tim. Anh đã trở lại thành phố dẫu cho không phải vì tôi thì cũng đã là ấm áp. Tôi ngồi nghe anh kể về một cô gái khác mà khẽ chạnh lòng buồn nhưng chẳng phải tôi cũng có một ngã rẽ khác rồi đấy thôi. Anh dặn nếu gặp khó khăn gì cứ nói với anh một tiếng, tôi cười bảo nếu thấy buồn mời anh cứ ghé chơi…
Tôi có một người bạn gái rất thân, chúng tôi lớn lên bên nhau từ thuở thiếu thời. Bạn rất giỏi võ nên lúc nào cũng nhận sẽ làm vệ sĩ cho tôi suốt đời. Ngay từ nhỏ những kẻ chuyên chặn đường bắt nạt chị em tôi đều bị bạn dọa cho một trận nhớ đời. Lớn hơn một chút bạn bảo vệ tôi trước những lời trêu ghẹo, bạn đưa vai cho tôi tựa lúc buồn, bạn đạp xe cả chục cây số lên thị xã để lùng mua cho tôi bằng được bộ sách nâng cao trong ngày biết tin tôi được chọn đi thi học sinh giỏi cấp huyện. Rồi những va vấp đầu đời tôi đều có bạn ở bên dù đôi khi những con đường mà chúng đi đã không cùng chung hướng. Bạn giỏi giang và nhiều hoài bão hơn tôi. 24 tuổi, bạn nhận học bổng đi du học và một cuộc tiễn đưa nữa đã diễn ra. Nơi mà bạn đến cách xa tôi nửa vòng trái đất, ngay cả lúc lạc quan nhất tôi cũng nghĩ thật khó để gặp lại nhau. Nhưng bạn đã trở về thăm tôi. Hôm đón bạn ở sân bay bạn hỏi tôi rằng từ bấy đến giờ đã tiễn đưa thêm bao nhiêu người nữa?

Trang Rêu