Chuyên mục
giúp người tình thương yêu người

Niềm hy vọng có giá… 20 đô-la

Danielle ngồi thở dài, thất vọng và mệt mỏi. Một ngày chẳng lấy gì làm vui vẻ. Cô chỉ còn lại 40 đôla trong ví.Danielle phải tìm ngân hàng để rút tiền. Nhưng thành phố nơi cô đang sống không có ngân hàng địa phương mà cô có tài khoản, các ngân hàng khác lại chẳng nhiệt tình giúp đỡ.

Sau hơn hai tuần cố gắng hết sức nhưng không được việc, với số tiền ít ỏi, làm sao cô có thể tiếp tục sống và nuôi hai đứa con?

Để thoát khỏi những ý nghĩ bi quan, Danielle quyết định tham dự cuộc gặp gỡ các chị em tại trung tâm phụ nữ địa phương. Những phụ nữ ở đó là nguồn động viên lớn đối với cô. Những suy nghĩ tiêu cực của cô biến mất hẳn khi cô vào ngồi trong phòng gặp gỡ họ.

“Xin chào tất cả mọi người,” một giọng vang lên, xóa tan những suy nghĩ của Danielle. Đó là chị trưởng nhóm. “ Có ai muốn phát biểu ý kiến không?”

Ngồi cạnh Danielle, Amy lên tiếng “Có tôi”. Amy bắt đầu chia sẻ cho mọi người về hoàn cảnh bất hạnh của mình. Cô đã gặp phải rắc rối nghiêm trọng, mất nhà, mất xe. Điện thoại và các dịch vụ điện cũng sắp sửa bị cắt. Chồng cô đã đốt sạch tiền vào cờ bạc. Có chút xíu tiền cô cố gắng dành dụm, anh đã nướng hết vào ma túy. Quan hệ của họ tồi tệ đến mức cô luôn sống trong cảm giác lo sợ về sự an toàn của mình. Số tiền ít ỏi giấu được chỉ giúp cô mua chút thức ăn cho con và tã lót cho đứa nhỏ mới sinh. Cô chẳng còn gì.

Lắng nghe Amy tâm sự, Danielle như nghe được cả tiếng thì thầm êm ái trong tim: “Sau buổi họp, hãy cho Amy hai mươi đôla nhé.”

– “Không được! Mình chỉ còn có 40 đô la thôi” – Danielle thầm đáp lại.

Giọng nói trong tim nhắc lạ lời xúi giục rõ ràng hơn. Danielle biết rằng cô không thể chối từ. Khi cuộc gặp gỡ kết thúc, cô rút hai mươi đô la từ trong ví ra và nhẹ nhàng đưa cho Amy.

Thoạt đầu Amy từ chối không nhận, nhưng khi đám đông ùa đến ôm Amy bày tỏ sự cảm thông, Danielle đã nói với cô rằng Chúa muốn Amy nhận món quà này. Rồi Danielle rời đi.

Khi Danielle mở cửa xe ô tô, cô nghe có ai đó gọi tên mình. Quay lại, Danielle thấy Amy đang tiến lại với đôi mắt ướt đẫm: “Làm sao chị biết được?”, dòng nước mắt chảy dài xuống má Amy khi cô đưa tay vào ví rút ra một lọ thuốc nhỏ màu hổ phách:

“Tôi đã dùng đến lọ cuối cùng vào ngày hôm qua”.

Cô chỉ vào mác lọ thuốc và nói: “ Tôi bị bệnh tiểu đường và phải sống phụ thuộc vào thuốc. Tôi cần dùng thuốc này hàng ngày. Tôi không biết mình sẽ làm gì được nữa…”.

Lại một dòng nước mắt lăn xuống má cô khi cô chỉ vào giá thuốc được in rõ trên mác lọ thuốc: 20 đô la.

Bất chợt Danielle như hồi tỉnh, cảm giác hy vọng và an tâm tràn ngập trong cô.

Với chỉ hai mươi đô la còn lại trong ví, Danielle quyết định chỉ cố gắng rút tiền tại một ngân hàng nữa trước khi về thẳng nhà. Dù nghĩ là sẽ lại nhận lệnh từ chối, nhưng cô vẫn tràn trề lòng tin. Mang theo niềm hy vọng, cô đi vào ngân hàng sát trung tâm phụ nữ. Ngạc nhiên thay, cô rút được tiền mà không bị hỏi bất cứ câu nào.

Trong tâm trạng vui tươi, phấn khởi, Danielle trở về nhà. Đối với Danielle, đã ba năm kể từ ngày hôm đó. Mặc dù biết rằng niềm hy vọng thực sự không có một giá nào cụ thể nhưng cô vẫn cảm ơn quãng đời lạc quan, tràn trề hi vọng tươi sáng mà cô đã nhận được với giá chỉ hai mươi đô la.

Chuyên mục
ý nghĩa

Vị trí của số 0

Mỗi số đều bằng số 0+ chính nó. Đó là điều tất nhiên mà cũng chẳng có ý nghĩa gì, việc gì phải viết thế. Nhưng khi một người vô danh không ai biết tới+ nghị lực và tài năng, trở thành một nhà bác học lừng danh; một bác nông dân từ bàn tay trắng+ lòng quyết tâm, sự tháo vát, vượt lên đói nghèo, làm giàu cho gia đình và quê hương, thì quả thật “số 0” không phải là vô nghĩa.

Bạn hãy bắt đầu đếm từ “số 0”, bắt đầu từ bản thân mình+ niềm tin và tri thức tuổi trẻ, bạn sẽ biết nình bắt đầu từ đâu và đi tới đâu, đừng đếm từ những đồmg tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ, từ những ngôi nhà hay từ những chiếc xe đắt tiền rú ầm rong đêm, những con số đếm từ những thứ đó không thể đứng vững trong cuộc sống, bởi dưới chân họ không phải thứ gì họ tự làm ra, họ khôn biết bắt đầu từ đâu và cũng không biết mình sẽ đi đến đâu, không có nơi bắt đầu cũng không có điểm kết thúc.

Bắt tay vào mọi việc từ con “số 0” và làm nên cả thế giới, dù đó là một thế giới nhỏ của riêng bạn thì bao giờ cũng cảm thấy vui sướng nhiều hơn khi phải phụ thuộc vào người khác, đúng không?

Chúng ta biết nói “Không!” với những nhu cầu chưa đúng lúc của bản thân, biết nói “Không!” trước những cám dỗ nguy hiểm của cuộc sống, biết nói “Không!” trong hôm nay để có nhiều trong ngày mai.

1.000.000 lớn hơn 999.999 cho dù nó gồm rất nhiều số 0, nhưng nếu bạn đảo các số 0 lên trước thì chúng trở nên vô nghĩa và trở thành con số hầu như không đáng kể bên cạnh 999.999, nó sẽ càng vô nghĩa khi bạn nói: “Tôi không biết!”, “Tôi không làm được!”, “Tôi không thể!”. Hãy hiểu số 0 và đặt nó đúng chỗ, bạn sẽ ngạc nhiên trước ý nghĩa của con số tưởng như vô nghĩa này.

Chuyên mục
bài học ý nghĩa

Bức tranh không có mắt

Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công viên, dạo phố. Chị dắt tay con trai đi trước, anh thong thả đi đằng sau.

Chị luôn nắm tay con thật chặt. Lúc nào chị cũng nghĩ đường phố lắm người nhiều xe, lại còn bọn trẻ mới lớn tự xưng “anh hùng xa lộ” lạng lách như điên. Cứ nhìn thấy chúng, chị vội bế con đứng nép vào bên lề đường, hoặc rẽ vào một cửa hàng nào đó chờ cho chúng đi qua.

Một lần, có chiếc ô tô suýt cán vào con chị, chị liền lăn vào che cho con. Con trai chị thoát nạn nhưng chị bị thương. Đứa con trai nhìn mẹ, khóc và hỏi: “Mẹ thương con lắm phải không?”. Chị chỉ nhìn con cười.

Sau đó, hàng xóm thấy họ ít dạo phố hơn trước. Chồng chị bị ốm nặng. Đêm khuya, không có người trông con, một mình chị lưng cõng chồng, tay dắt con vào bệnh viện. Những ngày anh điều trị, hôm nào chị cũng phải dắt con vào chăm sóc chồng.

Đến bữa, chị nấu cháo rồi đánh nhuyễn, lọc kỹ, bón cho anh từng thìa. Mỗi thìa cháo, trước khi bón cho anh, chị đều đưa lên miệng thử trước, tránh cho anh bị bỏng. Khi đỡ ốm, anh rơm rớm nước mắt, nắm tay chị thật chặt: “Em thật tốt! Anh biết ơn em!”. Đứa con trai cũng rưng rưng: “Mẹ ơi, con thương mẹ!”. Chị vẫn chỉ cười, ôm con trai vào lòng.

Anh được ra viện. Cuộc sống gia đình lại trở nên bình thường. Những ngày nghỉ, cả nhà lại cùng nhau đi dạo phố. Anh còn yếu, chị vừa đi vừa đỡ anh, luôn miệng nhắc anh phải cẩn thận. Khi có ô tô đến gần, chị thường đứng trước mặt anh che chắn, đề phòng bất trắc.

Nhưng một ngày kia, không ai có thể ngờ, gia đình họ tan vỡ. Anh chạy theo cô gái khác. Cô ta trẻ hơn, hấp dẫn và khêu gợi hơn chị. Hình ảnh chị mờ dần trong tim anh. Anh thấy chị không chiều anh được như cô ta. Trong mắt anh, chị ngày một xấu.

Khi anh dọn đi, đứa con trai giữ chặt tay bố: “Tại sao bố bỏ đi? Chẳng phải bố đã khen mẹ tốt là gì?”. Người bố không dám nhìn vào mặt con. Anh ta nhắm mắt lại như để chạy trốn. Hình ảnh ấy đã ăn sâu vào trong ký ức của đứa con…

Rồi con chị khôn lớn. Cậu vẽ rất đẹp. Nhưng có điều đặc biệt, những người đàn ông cậu vẽ đều không có mắt.

Có người xem những bức tranh cậu vẽ, lấy làm lạ, hỏi: “Người này là ai vậy?”.

“Cháu vẽ bố cháu đấy!”, cậu đáp.

Người kia hỏi tiếp: “Sao cháu vẽ bố mà lại không vẽ mắt?”.

Cậu bé trả lời: – Bố cháu không có mắt!

Chuyên mục
tình yêu

Chuyện tình chuồn chuồn

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: “Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?” Chàng trai không chần chừ vội đáp: “Con bằng lòng”

Thượng đế nói: “Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?” Không chần chừ chàng trai vội đáp: “Con bằng lòng”

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : “Con bằng lòng!”. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?” Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!”

Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: ” Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”

Chuyên mục
tình yêu

Chuyện tình 1000 con hạc giấy

Ngày xưa, có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái. Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hạc giấy làm quà tặng người yêu. Lúc ấy, anh chỉ là một nhân viên quèn, tương lai không quá sáng sủa, nhưng anh và cô gái ấy, họ đã rất hạnh phúc. Cho tới một ngày…

Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý.

Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình.

“Tôi phải thành công trong cuộc sống” – Anh luôn tự nói với bản thân – “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”.

Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.

Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt!

Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ.

Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bước tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay.

Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy.

Chuyên mục
bài học

Voi và sói

Ngày xửa ngày xưa có một anh Sói lười. Nhà cửa của anh, anh chẳng bao giờ quét dọn, sửa sang. Nó bẩn thỉu, rách nát, chỉ chực sụp xuống.

Một hôm, bác Voi đi qua, chẳng may đụng nhẹ vào làm đổ mái nhà anh Sói.

– Xin lỗi anh bạn! – Bác Voi nói với Sói – Tôi sẽ sửa ngay cho anh.

Bác Voi vốn là người giỏi giang, cái gì cũng biết và không sợ công việc. Bác liền lấy búa, đinh, sửa ngay mái nhà cho Sói. Mái nhà trở nên chắc chắn hơn trước…

“Ô hô ! – Anh Sói bụng bảo dạ – Rõ ràng là lão ta sợ mình! Thoạt đầu đã phải xin lỗi, sau đó còn sửa lại cả mái nhà. Mình phải bắt lão ta làm cho mình một cái nhà mới mới được! Lão sợ, ắt phải nghe theo!”

– Này, đứng lại! – Sói quát bảo Voi – Mày làm cái thói gì thế? Mày tưởng có thể bỏ đi một cách dễ dàng thế chắc? Làm đổ nhà người ta, đóng qua loa được mấy cái đinh rồi định chuồn à? Biết điều thì đi mà làm cho ta một cái nhà mới! Đồ súc sinh! Bằng không ta sẽ cho một bài học, đừng hòng mong thấy lại bà con thân thích! Nhanh lên!

Nghe Sói nói những lời ấy, bác Voi không nói gì cả. Bác lẳng lặng quắp ngang bụng Sói ném xuống hố nước bẩn. Rồi đè bẹp dí nhà Sói.

– Này, nhà mới này! – Bác Voi nói rồi đi thẳng.

Tỉnh dậy, Sói ngạc nhiên tự hỏi:
“Mình thật không hiểu gì cả! Lúc đầu lão có vẻ sợ mình đã xin lỗi tử tế, thế mà sau đó lại hành động thế này… Thật không sao hiểu nổi!”

– Chú mày ngu lắm! – Nhìn thấy hết mọi chuyện, bác Quạ già nói
– Chú mày đã không hiểu sự khác nhau giữa người hèn nhát và người được giáo dục tốt!


Chuyên mục
cha mẹ lòng mẹ tình mẹ

Danh ngôn dành cho mẹ

1/ Nơi ẩn náu yên ổn nhất là lòng mẹ.Florian
2/ Trên môi và trong trái tim em bé: “mẹ chính là tên của thượng đế”Thackeray
3/ Trái tim người mẹ là trường học của đứa con. W. Bacher
4/ Tương lai của con là công trình của mẹ. Napoleon I
5/ Bàn tay đong đưa vành nôi là bàn tay thống trị toàn cầu. W.R.Wllce
6/ Ôi ! tình mẹ , mối tình ko ai quên được. V.Hugo
7/ Lòng mẹ là vực sâu mà dưới đáy luôn có sự khoan dung. Balze.
8/ Không có bà mẹ thì tổ ấm là cái gì? A.Hawthorne
9/ Có vợ là có lời khuyên chí lý , có mẹ vợ là được tiếp đón ân cần nhưng không có gì hơn 1 người mẹ hiền. L.Tolstoi
10/ Sự âu yếm của mẹ , 1 cuộc dạo chơi thú vị , những giờ phút say sưa nghe kể chuyện vui tươi , những điều ấy tác động đến cả 1 đời người . M.Barries
11/ Vũ trụ có nhiều kỳ quan , nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ. Bernard Shaw
12/ Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền. Lamartime
13/ Người mẹ đánh đòn sửa phạt con nhưng chẳng mấy chốc bao con bằng những nụ hôn. Ngạn ngữ Armenia
14/ Tình thương của người mẹ không bị già nua khi năm tháng trôi qua. Tục ngữ Đức
15/ Trái tim người mẹ là kiệt tác của thượng đế. Gretry
16/ Khi tôi ngã ai chạy đến nâng lên, rồi vỗ về bằng câu chuyện thần tiên, hay hôn lên chỗ đau hầu xoa dịu ?. Mẹ tôi Anne Taylor
17/ Lòng người mẹ là vực thẳm mà đáy được trải bằng lòng khoan dung hiền dịu. Honore de balzac
18/ Không ai có được một cái nhìn thấu như người mẹ. Giữa người mẹ và đứa con dường như có một sợi dây bí mật vô hình mà nhờ đó mỗi một sự xao động trong tâm hồn đứa trẻ đều được người mẹ cảm nhận như một nỗi đau trong tim mình và mỗi một thành công của đứa trẻ thì người mẹ cũng thấy đó như là một niềm vui của đời mình. Honore de Balzac
19/ Có một điều đáng lưu tâm là phần lớn các thiên tài đều có những người mẹ tuyệt vời và những gì mà họ tiếp thu được từ người mẹ thì nhiều hơn rất nhiều là từ người cha Bok henri Thomas
20/ Mẹ, người tuyệt diệu nhất của mỗi con người trên thế gian này có được.
21/ Trên đời này, hầu hết những gì là đẹp đều hiện ra như hai, như ba, như hàng tá hay hàng trăm thứ. Nhiều như thể những bông hồng, những buổi hoàng hôn, những cầu vồng, những anh chị, những chú bác cô dì và anh em họ; nhưng trên cả thế giới, ta luôn luôn chỉ có MỘT bà mẹ! Kate Douglas Wiggin (1856-1923), Auteur et éducateur américain
22/ Nghề đẹp nhất, quan trọng nhất trong tất cả mọi nghề, là làm mẹ. Đó là nghề đòi hỏi nhiều tri thức nhất trong lãnh vực khoa học nhân bản. Elizabeth Cady Stanton (1815-1902), Politicienne américaine à l’origine du droit de vote des femmes
23/ Theo kinh nghiệm và nhận xét của tôi, nếu một gia đình còn bền chặt được qua thử thách, thì chín phần mười là nhờ ở người mẹ
24/ Chúa không thể ở khắp mọi nơi, nên Ngài sinh ra người mẹ. Proverbe yiddish
25/ Tôi đã mở mắt ra, tôi đã say mê nhìn mặt mẹ tôi… Tôi bắt đầu cuộc sống như vậy. George Eliot (1819-1880), Romancier britannique

Chuyên mục
bài học lời nói

Sức mạnh của ngôn ngữ giao tiếp

Video tuyên truyền về “sức mạnh của ngôn ngữ giao tiếp”. Cô gái trong clip đã thay dòng chữ “Tôi bị mù, xin hãy giúp đỡ” trên tấm bìa của người ăn xin bằng “Hôm nay là một ngày tuyệt vời nhưng tôi không thể nhìn được nó”. Hiệu quả của điều này là hết sức bất ngờ.

Chuyên mục
ý nghĩa

Có thể…

Có thể bạn không phải là một chàng trai hay một cô gái xinh đẹp nhưng nếu bạn biết yêu thương và chia sẻ thì bạn là người đẹp nhất.

Có thể tôi không phải là người mà bạn cảm thấy yêu thương nhưng tôi cũng xin cảm ơn vì bạn đã có mặt trên đời và cho tôi biết rằng được yêu thương ai đó là một điều hạnh phúc.

Có thể hôm nay bạn cảm thấy mọi chuyện diễn ra thật tồi tệ như một đám mây đen che kín cả bầu trời nhưng cũng đừng vì vậy mà nghĩ rằng mặt trời sẽ không bao giờ xuất hiện.

Có thể một ai đó đã tổn thương bạn và làm bạn cảm thấy đau khổ nhưng nếu như bạn biết thông cảm và tha thứ thì một ngày nào đó tình yêu đích thật cũng sẽ gõ cửa trái tim bạn.

Có thể bạn thấy thật hối tiếc vì đã để thời gian trôi đi vô ích nhưng đừng vì thế mà ngồi đó than thở để rồi cuối cùng bạn lại mất đi một khoảng thời gian khác.

Có thể bạn cho rằng mình là một người yếu đuối nhưng nếu như bạn biết phấn đấu từng ngày để chiến thắng bản thân mình thì bạn là một trong những người mạnh mẽ nhất.

Có thể ai đó nói rằng họ rất yêu quý bạn nhưng tiếc rằng họ lại không phải là người mà bạn yêu quý vậy sao bạn không cho họ một cơ hội vì khi bạn cho đi một cơ hội thì cũng chính là cho mình một cơ hội để yêu thương thêm một người nào đó.

Chuyên mục
tình yêu

Tình yêu không có ngày Cá tháng tư

Họ là bạn học với nhau thời sinh viên. Thời đại học, cô là hoa khôi nổi tiếng của trường. Không chỉ xinh đẹp, cô còn khiến mọi người chú ý bởi thành tích học tập xuất sắc của mình. Các chàng trai trong trường theo đuổi cô nhiều như những chú ong bay quanh bông hoa đẹp. Còn anh, trái ngược hẳn với sự nổi tiếng của cô, chỉ là một tràng sinh viên hết sức bình thường, không cao lớn, cũng chẳng đẹp trai.Không biết vì lý do gì, cô lại đặc biệt thích chơi với anh. Vì ở bên anh, cô luôn có cảm giác vui vẻ, yên bình, và quan trọng hơn là cảm thấy an toàn. Có lẽ xuất phát từ tình cảm bạn bè chân thành mà họ lại yêu mến nhau lâu như vậy.
Những ngày tháng họ ở bên nhau quả là rất vui. Mỗi buổi tối, cô đều chủ động hẹn anh ra ngoài chơi. Rồi hai người cùng ngồi nói chuyện tâm sự, chia sẻ niềm vui nỗi buồn dưới bầu trời lấp lánh sao khuya. Qua những lần nói chuyện ấy, cô và anh lại càng hiểu về nhau hơn. Thi thoảng, cô cũng nũng nịu như một đứa trẻ. Đi chơi về đến kí túc, cô lại giả bộ mệt mỏi, rồi đòi anh cõng cô lên tầng. Tình cảm giữa họ lại càng gần gũi hơn trong những khoảnh khắc ấy. Cuối tuần, anh lại lấy xe đạp chở cô ra ngoại ô, ra bãi biển hóng gió. Cô ngồi sau xe anh, những sợi tóc dài khẽ reo vui trong gió như tâm trạng đang tràn đầy hạnh phúc của cô khi ấy.
Những ngày tháng đó còn có cả bao lời nói dối ngốc nghếch. Mỗi buổi sớm anh đều mang bữa sáng cho cô. Lần nào cũng có một quả trứng gà. Anh bóc vỏ rồi mỉm cười nhìn cô ăn. Cô bảo anh ăn cùng thì anh lắc đầu và nói, từ nhỏ tới lớn, anh không thích ăn trứng gà. Cuộc sống bần hàn khiến anh cảm thấy ngại ngùng khi cùng cô chia sẻ một quả trứng gà. Anh sợ cô biết rằng những đồng xu trong túi mình chỉ cho phép anh mua một quả trứng gà vào mỗi buổi sáng. Ngày xưa khi anh còn nhỏ, mẹ vẫn thường luộc một quả trứng gà để bổ dưỡng sức khoẻ cho anh. Đó là món quà xa xỉ nhất mà mẹ giành mua cho anh ngày ấy.Và mỗi lần khi anh bảo mẹ ăn cùng, mẹ đều cười và nói: Mẹ không thích ăn trứng gà. Sau này khi biết chuyện, cô đã cảm động trước tấm lòng chân thành của anh và ngày càng yêu mến anh hơn.
Những ngày tháng ấy, cũng có cả nước mắt. Vì học ở xa, cô thường hay nhớ nhà. Mỗi lúc cô đơn, nhớ tới gia đình, cô lại không cầm được nước mắt. Anh chỉ biết đứng nhìn cô khóc mà không biết làm gì. Anh vốn là người ít nói, lại không biết nói những lời dễ nghe để dỗ dành cô. Những lúc ấy, anh chỉ ngồi bên cô, đưa cho cô chiếc khăn giấy mà hai khoé mắt cũng hoe đỏ…
Những ngày tháng ấy, khi ở bên nhau, anh và cô đều nghĩ về một chuyện. Cô nghĩ: Liệu anh ấy có thích mình không? Có thể anh ấy chỉ coi mình là em gái. Còn anh thì nghĩ: Cô ấy có thích mình không nhỉ? Có lẽ cô
ấy chỉ coi mình như một người anh trai. Tình cảm giữa họ, gần như đã đi đến đích cuối cùng, duy chỉ thiếu một câu nói mà thôi.
Valentine năm ấy, cô nhận được rất nhiều hoa và thiệp chúc mừng. Nhưng tất cả những bó hoa ấy, cô đều đem vứt vào thùng rác. Đúng vậy, các cô gái trẻ vẫn thường thích được tặng hoa. Cô cũng thích, nhưng càng thích hơn là bó hoa hồng mà anh sẽ tặng cô. Khi đã yêu một người, thì trong trái tim chỉ có người ấy mà thôi. Cô không chấp nhận hoa của những người mà mình không giành tình cảm cho họ. Từ phía xa, khi thấy anh bước đến với bó hoa hồng trong tay, trái tim cô đã reo vui hạnh phúc. “Tặng em bó hồng này!” Anh chìa bó hoa về phía cô và ấp úng. “Chín bông hoa hồng tượng trưng cho điều gì vậy?” Mặt cô đỏ ửng, cô hỏi anh mà trong lòng chỉ mong đợi một câu nói. “Anh thấy những bông hoa này rất đẹp, anh hi vọng là những gì mà người khác có thì em cũng phải có…” “Ai bảo em không có?” Không đợi anh nói hết lời, cô đã ném bó hoa về phía anh và bỏ đi trong cơn giận dữ…Anh đứng ngây người ở đó, nhìn theo bóng cô khuất dần, muốn giữ cô lại mà bước chân như hoá đá…Buổi tối ấy, họ không còn sánh bước bên nhau dưới bầu trời đêm nữa. Anh cảm thấy vô cùng đau khổ, nghĩ rằng mình đã khiến cho tình cảm của hai người rạn vỡ. Còn cô thì cảm thấy tủi thân biết bao. Kì thực cô chỉ muốn nghe anh nói ra câu nói ấy. Họ đâu biết rằng bản thân đều là những người ngốc nghếch trong tình yêu…Một tháng rưỡi sau, một buổi tối, anh lấy hết can đảm viết một mảnh giấy nhỏ gửi cho cô. Anh viết: “Anh rất yêu em!”
…Mười năm sau, cả hai người đều đã bước qua tuổi mộng mơ. Những ngày tháng họ ở bên nhau trước kia chỉ còn là kí ức tươi đẹp. Cả anh và cô đều giữ riêng cho mình mối tình đầu thơ mộng ở trong tim. Anh vẫn sống độc thân, mặc dù sự nghiệp đã thành công, đã có rất nhiều cô gái theo đuổi nhưng anh đều từ chối. Bởi trái tim anh giờ đây không thể gánh nổi hai chữ tình yêu nữa. Chỉ vì nơi mềm yếu nhất của con tim đã có hình bóng của cô. Ở một nơi xa xôi nào đó, cô cũng đang sống trong nuối tiếc và mong nhớ. Không ai biết được rằng mối tình đầu thì ra lại khó quên đến vậy.
Cuộc sống run rủi lại để họ gặp lại nhau nơi bãi biển quen thuộc. Họ đứng đối diện với nhau mà nước mắt cứ rơi trong im lặng. Cả hai đều đã thay đổi, già giặn hơn, từng trải hơn, duy chỉ có tình cảm giành cho người ấy vẫn không thay đổi, vẫn nồng nàn trong ánh mắt. Cô lên tiếng trước: “Tại sao anh lại gửi mảnh giấy cho em vào ngày hôm đó?” Anh nhíu mày: “Ngày nào cơ?” “Ngày Cá tháng tư” Anh tròn mắt kinh ngạc rồi thở dài: “Trời ạ, anh có biết đâu. Đối với anh, tình yêu không có ngày nói dối.” Và rồi họ cùng cười, rồi ôm nhau trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Hai con người ngốc nghếch cuối cùng cũng có được hạnh phúc như mong đợi. Và mối tình đầu dại khờ của họ vậy là đã kéo dài hơn mười năm…

Tặng mọi người tấm hình vui. Tỏ tình ngày Cá tháng tư