Chuyên mục
giúp người trách nhiệm ý thức

Mọi người đều phải có trách nhiệm

Đây là 1 câu chuyện có thật tại Indonesia

Trong phòng xử… án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Lời bào chữa của bà lý do ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bênh, đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.
Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác.

Thẩm phán thở dài và nói :” Xin lỗi, thưa bà…” Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ “Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi.”

Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp
“Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 Rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật.”Nói xong , ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký “Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo”

Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.
Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.

Chuyên mục
lòng mẹ tình mẹ

Mother’s Day – Ngày của Mẹ

Hồi bé
-1 sợi tóc bạc
-2 sợi tóc bạc
-3 sợi tóc bạc…
Con ước mình sẽ nhổ được thật nhiều sợi tóc bạc
…để nhận được vài ngàn lẻ từ ba mẹ.

Bây giờ
-10 sợi tóc bạc
-20 sợi tóc bạc
-30 sợi tóc bạc…
Con ước mình chẳng nhổ được sợi nào
…để biết ba mẹ vẫn còn bên con mãi.

Hôm nay, Mother’s Day – Ngày của Mẹ (ngày CN thứ 2 của tháng 5).
Xin chúc mọi người luôn sống hiếu thảo với Mẹ nhé.

Chuyên mục
cuộc sống nỗi buồn

Sẽ có người để xoa dịu nỗi đau

Chuyên mục
trẻ thơ ý nghĩa

Cà rem… cà rem đây

Cà rem đây, ai cà rem không…

Tiếng rao kèm theo tiếng lắc leng keng cái chuông tay của mấy bác bán cà rem là một âm thanh vang vọng ngọt ngào, đem theo hương vị mát lạnh trong những trưa hè oi ả của lũ trẻ quê tôi ngày xưa.

Mùa Hè, trong tiếng ve râm ran trên những tán cây xanh, lũ trẻ trốn ngủ trưa để đợi cái lưng áo ướt đẫm mồ hôi trên chiếc xe đạp dàn ngang của bácTư, sau xe bác là hai cái thùng xốp đựng đầy cà rem.

Cà rem ngày xưa chỉ là nước đá, pha nước đường (bây giờ lớn biết là đường hóa học độc hại), nhưng với bọn mình ngày xưa là món ăn ngon khó cưỡng lại.

Vì khó cưỡng lại nên những đứa trẻ luôn tìm mọi cách để có được que kem đó, đứa nào ba mẹ khá một chút thì được cho 200 đồng, hồi đó 200 đồng mua được bốn que kem, nó đưa tiền hẹn với bác bán kem để mỗi ngày lấy một que thôi. Đứa nghịch ngợm thì lấy dao cắt đôi dép nhựa đang mang, để thành dép đứt, có cớ mà đổi cà rem ăn, dù sau đó ba mẹ phải tốn kém để mua lại đôi dép khác. Có đứa còn dám lấy nồi nhôm, nắp vung đập cho móp méo đi, cho có vẻ không còn dùng được để đổi cà rem. Tự làm giảm giá trị đồ dùng của gia đình chỉ để đổi một que kem, trong đầu óc non trẻ của tụi nó không biết đến khái niệm về giá trị đó, chỉ biết với tụi nó que kem là giá trị nhất nhất trong cái nắng hè đổ mồ hôi.

Có đứa nhà nghèo, lại rất hiền, nên không thể làm gì để có được que kem đó, nó chỉ biết giương đôi mắt thèm thuồng nhìn chúng bạn, thấy que kem trên tay bạn nhỏ giọt nước, nó chỉ ước sao giọt nước ngọt ngào ấy giọt ngay vào cái lưỡi mình, nó sẽ nhấm nháp từng chút để cảm nhận cái vị mát lạnh tê đầu lưỡi ấy. Bạn thấy nó đứng nhìn, cầm que kem lại, “Hai đứa mình ăn chung”, nó ngại ngần, sợ ba mẹ sẽ mắng, bạn kéo tay nó chạy lại bóng cây khế, hai đứa mình mút chung nghe, bạn đưa que kem tận miệng nó, nó mút que kem, kem ngon quá, từng giọt ngọt lịm thấm vào lưỡi. Hoa khế rơi rụng đầy thảm cỏ, vương cả trên tóc của hai con bé đang cười khúc khích bên nhau.

Thỉnh thoảng mình cũng đi ăn kem, bây giờ kem phong phú vô cùng, có những viên kem đủ màu, đủ hương vị, được cho vào trái dừa tươi, hay những cái ly với hình dạng, màu sắc bắt mắt, và chúng cũng được đặt những cái tên vô cùng mĩ miều như: tình bằng hữu, mộng uyên ương, thuyền hoa… Nhưng vẫn không có cái cảm giác nào ngon bằng cây kem mút chung với bạn vào trưa Hè ngày xưa ấy.

Bạn à, nhớ lắm biết không!