Chuyên mục
bài học đối xử giúp người nhân quả niềm vui nụ cười thầy cô tình cha yêu người

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại.

Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn khi người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”

Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

(Sưu tầm)

Chuyên mục
tình cha

Nhận ra con trai thất lạc, ông bố giàu có chưa nhận ngay mà làm 1 việc giúp được con cả đời

Một ngày nọ, có một người cha dẫn con trai đi chơi. Trong khi vui đùa, cậu bé không may đi quá xa và bị lạc mất bố. Sau đó, dù nỗ lực tìm con nhưng ông bố đã không thành công, cậu bé trở thành trẻ mồ côi, sống cảnh vất vưởng, đi xin ăn để kiếm ăn qua ngày.

Nhiều năm trôi qua, cậu bé ngày nào đã lớn, nhưng vẫn là một người ăn xin, đi hết vùng nọ sang vùng kia, không ở cố định một chỗ nào.

Trong khi đó, nhờ lao động chăm chỉ, ông bố đã trở thành một người vô cùng giàu có. Do quá thương nhớ con trai, ông không sinh thêm đứa con nào, còn thường phái người đi khắp nơi dò la tung tích, ngày đêm mong ngóng được gặp lại cậu con trai đáng thương của mình.

Có lẽ nhờ sự thành tâm nên Trời Phật đã cho họ có cơ hội gặp lại nhau.

Một hôm, khi đang đi ăn xin, do mệt quá nên cậu con trai đã ngồi phịch xuống ngay trước một cánh cổng lớn. Không ngờ đó lại chính là nhà cha mẹ mình, cậu thanh niên ngước lên và tự bẩm lẩm: “Không biết chủ nhà này có phải là vua không? Ông ta thật giàu có biết bao“.

Khi bước ra cổng, người đàn ông nhận ra ngay con trai mình. Dù nhiều năm trôi qua, nhưng những đường nét trên gương mặt cậu không hề thay đổi, chỉ là cậu đã lớn hơn mà thôi. Vui mừng đến nghẹn ngào, ông đứng sững lại, bảo người hầu đưa cậu bé đến gần hơn để nhìn cho rõ.

Tuy nhiên, cậu con trai lại hiểu lầm rằng mình sắp bị bắt giữ, vừa la hét vừa khóc: “Tôi đã làm sai chuyện gì? Sao các người lại bắt giữ tôi?”

Vì quá sợ hãi, cho rằng người đàn ông giàu có sẽ giết mình, cậu thanh niên đã ngất xỉu, khiến người đàn ông buộc phải cho người dùng nước hất vào mặt để cậu ta tỉnh lại.

Người cha chứng kiến cảnh tượng này, suy nghĩ một hồi, cho rằng đây chưa phải là thời điểm thích hợp để cha con nhận ra nhau, nên đã nghĩ ra một kế hoạch.

Ông phái 2 người hầu tới nói với chàng thanh niên, lúc này đã tỉnh, rằng có muốn làm việc ở đây không, họ sẽ trả tiền gấp đôi so với chỗ khác. Đang lúc đói khát, gặp được cơ may này đúng là khó chối từ, chàng thanh niên đồng ý ngay lập tức rồi bắt tay vào công việc.

Mỗi ngày, để có cơm ăn, áo mặc và một chỗ ở tử tế, cậu ta đều cùng những người khác cuốc đất, phát quang cỏ dại rồi gieo hạt, trồng cây, làm việc cho người đàn ông giàu có, cũng chính là cha mình. Cậu làm việc rất chăm chỉ, khiến cha cậu vô cùng hài lòng.

Thời gian trôi đi một năm, rồi hai năm, giờ đây mối quan hệ giữa họ ngày càng được cải thiện. Người đàn ông đặt cho cậu một cái tên, còn gọi cậu là con trai nữa. Tuy nhiên, chàng thanh niên luôn biết thân biết phận, vẫn làm việc chăm chỉ, và không bao giờ đòi hỏi gì nhiều.

Một ngày kia, người cha đã có tuổi, trở nên ốm yếu. Ông biết mình sẽ không còn sống được bao lâu. Ông liền gọi hết những người thân và người làm trong nhà lại, rồi tuyên bố: “Đây là con trai của tôi, con trai ruột của tôi.

Khi tôi dắt nó đi chơi ở một thành phố khác, nó đã bị lạc. Sau bao năm lăn lộn giữa dòng đời, nó đã quay trở về. Giờ đây, nó đã học được cách làm việc, nó đã chứng minh được năng lực và có thể quản lý tài sản do tôi để lại, nó xứng đáng được nhận tất cả những gì là của mình“.

Cậu con trai nghe được những lời này thì quỳ sụp xuống, vui mừng ôm lấy cha mình, lần đầu tiên cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong đời. Cậu đã nghĩ: “Mình chưa bao giờ dám mơ đến vận may này. Nó đến thật bất ngờ”.

Chuyên mục
cha mẹ tình cha

Giành lấy sự sống

Thầy giáo kể cho lớp mình chủ nhiệm nghe một câu chuyện:
Có một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, có đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, nhưng chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.
Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông 1 câu…


Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh:
“Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ nói gì?”
Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng:
“Em hận anh.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh ko trả lời, liền hỏi cậu bé.
Cậu học sinh nói: “Em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé!”
Thầy giáo ngạc nhiên: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”
Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy.”

Thầy giáo kể tiếp:
Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, mộ mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc
sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết
định, người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình.
Trong nhật ký viết rằng : “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng a không thể. Vì con gái chúng ta, Anh xin lỗi.”

Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác.

Chuyên mục
cha mẹ tình cha tình mẹ

Suốt đêm không ngủ

Khi tôi bắt đầu đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. Tôi chui vào trong chăn, cầm lấy cái đồng hồ báo thức, phát hiện ra nó không kếu được nữa, tôi quên chưa mua pin. Trời lạnh như thế này, tôi chẳng muốn dậy.
Tôi liền gọi điện cho mẹ: – Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, mai con phải đi sớm đến công ty, có cuộc họp, 6h mẹ gọi con dậy nhé!’
Giọng mẹ ở đầu bên kia chừng một lúc mới nghe thấy, có lẽ mẹ đang ngủ, mẹ bảo: Được rồi con yêu!

Khi chuông điện thoại reo, tôi vẫn đang mơ một giấc mơ đẹp, bên ngoài trời vẫn còn tối.
Mẹ ở đầu bên kia nói: – Tiểu Cát à, con mau dậy đi, hôm nay có cuộc họp đấy!
Tôi ngẩng đầu nhìn, mới có 5h40 phút.
Tôi không nhịn được bực mình: – Con không phải là bảo mẹ 6h rồi sao? Con muốn ngủ thêm một chút nữa! Mẹ ở đầu bên kia không nói gì cả, tôi cúp máy.

Thức dậy, tôi tắm gội xong xuôi rồi đi làm. Thời tiết thật lạnh, tuyết rơi lả tả giữa trời đất bao la. Đứng ở bến xe bus, chân tôi run cầm cập. Xung quanh còn mờ mờ ảo ảo, đứng bên cạnh tôi là hai bác đã có tuổi, tóc hoa râm.
Tôi nghe thấy bác trai nói với bác gái: – Bà xem tối nào bà cũng ngủ không ngon, mới có mấy giờ sáng đã giục tôi dậy rồi, bây giờ thì đứng đợi rõ lâu! Đúng vậy, chuyến xe đầu còn 5 phút nữa mới đến. Cuối cùng xe cũng đã đến, tôi lên xe. Lái xe là một chàng trai còn rất trẻ, đợi tôi lên xe xong, anh ta liền cho xe chạy.
Tôi nói với anh ta: Này anh tài xế, còn hai bác nữa đang ở dưới, trời lạnh như thế này mà họ đã đợi rất lâu rồi, tại sao anh không đợi người ta lên xe rồi mới chạy?


Anh ta rất bình tĩnh nói: – Không sao đâu, đó là bố mẹ tôi. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, bố mẹ tôi đến để xem đấy!

Bỗng nhiên tôi bật khóc! Tôi nhìn thấy tin nhắn gửi đến của bố: Con gái à, mẹ nói là mẹ đã không tốt, mẹ cả đêm ngủ không ngon, dậy từ rất sớm, lo con sẽ muộn cuộc họp
Tôi bỗng nhớ đến một câu ngạn ngữ của người Do Thái: Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!

Xem xong tin nhắn, tôi ghi nhớ nhất định phải là một đứa con ngoan! Cả cuộc đời này, khi bạn nợ nhiều thứ, và bạn được nợ mà không yêu cầu bạn phải báo đáp lại chỉ có thể là cha mẹ, họ không hề than phiền điều gì,…

Hãy hiếu thảo với cha mẹ của chúng ta!

Chuyên mục
tình cha

Bố và Cheyenne

Bố tôi từng là lái xe ở Washington và Oregon. Bố là một người rất xởi lởi và tự tin. Nhưng năm tháng trôi qua, lần đầu tiên không nhìn rõ đường,bố tôi vẫn nói rằng đường nhiều bụi quá. Nhưng cũng ngày hôm đó tôi bắt gặp bố thử đeo cặp kính lão.Bố nổi cáu khi có ai đó nói rằng bố đã đến tuổi phải nghỉ ngơi. Không lâu sau bố bị đau dạ tim,phải mổ.Khi qua khỏi bố yếu hẳn và không đi làm được nữa.Bố vẫn sống nhưng có một thứ bên trong con người bố thì không-niềm vui sống. Bố không chịu làm theo lời chỉ dẫn của bác sĩ.không muốn gặp mọi người.Bạn bè đến thăm cùng thưa dần. Bố còn lại một mình. Càng ngày bố càng khó tính.Bố chỉ trích mọi việc tôi làm. Hàng ngày tôi mong ước rằng có ai đó có thể bầu bạn với bố. Nhưng mong ước của tôi chưa bao giờ thành hiện thực.

Một người bạn nói tôi nên tìm một vật nuôi để bố khuây khỏa và dần tôi đến một tổ chức chăm sóc vật nuôi vô chủ. Sau khi điền vào một tờ đơn,tôi được người hướng dẫn đưa đi xem những chuồng lớn với rất nhiều chó. Chúng đều mừng rỡ khi có người tới. Nhưng tôi không vừa ý với con nào-có con nhỏ quá,to quá,lông dài quá..

Khi tôi đến gần chuồng chó cuối cùng,tôi thấy một con chó từ góc xa của chuồng nặng nhọc bước về phía chúng tôi và lặng lẽ ngồi xuống. Nó gầy dễ sợ,nhưng đôi mắt rất lạ:bình thản và trong veo. Khi tôi hỏi về nó, người hướng dẫn đáp:

–  Nó buồn cười lắm ! Không hiểu nó từ đâu tới,cứ ngồi trước cổng. Chúng tôi mang nó vào và chờ có ai đó đến tìm nó, nhưng không thấy ai.Ngày mai là nó hết hạn…

–  Hết hạn?Anh định giết nó sao?

–  Cô ơi,đó là quy định.Chúng tôi không thể nuôi tất cả chó vô chủ đến khi chúng già được!

Tôi gọi ầm lên khi vừa vào đến cửa.

– Bố ơi,xem con gì về này

–  Nếu tao muốn một con chó,tao đã kiếm được một con tốt hơn là con chó gầy dơ xương thế này ! Bố phẩy tay – mày giữ lấy nó,tao không cần!

Bố và Cheyenne

Tôi tức nghẹn. Bố lại nhìn tôi bằng ánh mắt thách thức. Đúng khoảnh khắc ấy,chú chó lặng lẽ chạy lại phía cạnh bố và ngồi xuống ngay cạnh ông. Rồi một cách chậm chạp nó giơ một chân trước lên. Bố lung túng thật sự. Rồi bố quỳ xuống,  nắm lấy chân trước của chú chó như bắt tay rồi ôm nó vào lòng.

Đó là mở đầu cho một tình bạn thân thiết. Bố đặt tên chú chó là Cheyenne. Họ cùng đi dạo mỗi buổi chiểu. Họ ngồi trên bờ song hàng giờ liền cùng nhau. Không nơi nào là bố không cho Cheyenne đi cùng. Bố và Cheyenne không rời nhau suốt 3 năm sau đó. Bố không còn khó tính như trước. Bố và Cheyenne gặp gỡ nhiều người và cả hai có thêm nhiều bạn mới.nụ cười lại nở trên môi và trong cả ánh mắt của bố. Cùng với nó là niềm vui sống.

Rồi,một buổi đêm khi tôi đang ngủ.tôi cảm thấy cái mũi ướt của Cheyenne cọ vào chân. Chưa bao giờ nó làm phiền lúc tôi đang ngủ như vậy. Tôi vội vã chạy sang phòng bố. Bố nằm trên giường,thanh thản. Bố ra đi lặng lẽ và thanh thản như vậy.

Hai ngày sau tôi lại phải bật khóc khi thấy Cheyenne nằm chết bên chiếc giường bỏ không của bố. Tôi chôn nó gần bờ song mà bố tôi và nó hay ngồi câu cá. Khi đám tang của bố được tổ chức tại nhà thờ, rất nhiều bạn của bố và Cheyenne đến dự. Họ nhớ bố và cả Cheyenne, chú chó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời bố, sự bình thản của nó khi đối diện với cuộc sống đầy khó khăn và mang lại những năm tháng cuối đời của bố niềm vui và tiếng cười…

Và tôi chợt nhận ra rằng, cuối cùng thị mong ước của tôi đã thành hiện thực.

Chuyên mục
tình cha

Cha luôn yêu con theo cách hoàn hảo nhất

Chuyên mục
tình cha

Danh ngôn hay về Cha

Kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là điều đẹp lòng Chúa. (Côlôxê 3, 20)

Trở thành người cha thì dễ, làm bổn phận người cha mới khó. (Diderot)

Người cha khôn ngoan mới rõ con mình. (Shakespeare)

Con bú mẹ khi còn nhỏ và bú cha khi lớn khôn. (Tục ngữ Anh)

Cha tôi thật kỳ lạ: tôi càng lớn bao nhiêu, cha lại càng tuyệt vời bấy nhiêu. (Mark Twain)

Bạn không cần phải đắn đo phân tích cha chúng ta là người như thế nào vì lúc nào lòng cha cũng thật vĩ đại. (Anne Sexton)

Những điều bạn học được từ cha mình, nhiều hơn rất nhiều so với những gì mà bạn đã học ở trường. (Tục ngữ Anh)

Cha tôi đã cho tôi một món quà quý giá nhất trên đời: luôn luôn tin tưởng ở tôi. (Jim Valavno)

Đối với mọi người, từ “cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương. (Fanny Fern)

Trên trái đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình. (Cicero)

Một người cha có những đứa con thì dễ, những đứa con có một người cha thì khó. (Đức Gioan 23)

Tấm lòng của người cha là một tuyệt tác của tạo hóa. (Abbé Prévost)

Một đứa con ngủ ngon, yên giấc không đâu bằng trong phòng của cha nó. (Novalis)

Không người cha nào ghen tỵ trước tài năng của con mình. (Goethe)

Ơn cha núi chất trời Tây
Láng lai nghĩa mẹ nước đầy biển Đông. (Tục ngữ)

Người cha nghiêm khắc nhất tất nặng lời khi khiển trách
nhưng vẫn là người cha tốt trong mọi hành động. (Menandre)

Đức hạnh và uy tín của người cha là di sản quý giá nhất của người con. (Roger Bacon)

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha” (Tục ngữ)

“Biết con không ai bằng cha” (Quân Tử)

Khi người cha cho con, cha con cùng cười.
Khi người con cho cha, cha con cùng khóc (J.F.Balde)

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín tình Cha” (Tục ngữ)

“Người cha chính là người thầy đầu tiên của đứa trẻ.” (Thore)

Một người đàn ông biết mình đã trưởng thành là do anh ta ngày càng giống cha mình. (Gabriel Garcia Maquez)

Trên đời này có bao nhiêu chiếc lá thì bằng vậy lần người cha yêu con. (Jack Baxter )

Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, để được sống lâu trên đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, ban cho ngươi. (Xh 20, 12)

Chuyên mục
tình cha

[Chia sẻ] CHA TÔI

Tôi yêu mẹ. Cũng giống như những những người khác trên thế gian này. “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”…ôi, lời hát nghe sao mà cảm động, bao giờ cũng thế!

Nhưng càng yêu mẹ bao nhiêu thì tôi lại càng nhận thức thêm rằng, thật ra tôi yêu ba nhiều hơn! Bởi vì ba là một nhân cách lớn. Tôi luôn trộm nghĩ rằng, nếu ba tôi là một người khác thì có lẽ chúng tôi sẽ không thương mẹ nhiều như lâu nay. Bởi vì chính ba tôi chứ không phải ai khác đã dạy cho chúng tôi hiểu rằng mẹ đã hy sinh tất cả cho con, vì con.

Chúng tôi luôn bênh vực mẹ trong mọi tình huống, mọi hoàn cảnh những lúc mẹ phải đương đầu với ba, kể cả lúc ba la mẹ vì không đồng ý mẹ đánh con để dạy bảo. Ngay cả anh chị em chúng tôi, khi đứa lớn dạy học cho đứa nhỏ, vì nó ngu quá nên bực nình mà đánh nhẹ vài cái cũng bị ba la rầy. Em gái tôi vì học kém quá, có lần xem học bạ thấy thầy giáo phê bình với những lời lẽ nặng nề, ba tôi giận quá, lấy cọng lá dừa bẻ đôi lại quất cho nó vài cái. Nó khóc quá chừng dù không đau đớn gì. Chiều hôm đó tôi để ý thấy ba tôi buồn rười rượi. Ra ngồi ở hàng hiên hút thuốc. Mẹ tôi ra kêu vào ăn cơm, ba nói buồn quá ăn không vô. Tôi và đứa em gái rình nghe ba nói với mẹ rằng “Hồi đó tới giờ tôi chưa bao giờ đánh con. Bữa nay đánh nó vài cái không đau đớn gì mà sao nó khóc dữ quá. Thì ra tại nó quá ấm ức vì là đứa đầu tiên bị đánh. Đánh con rồi sao tôi thấy buồn quá!”. Em gái tôi nghe ba nói câu này, từ đó về sau đã thay đổi hẳn, siêng năng học hành và trở thành đứa học giỏi. Chúng tôi bênh vực mẹ, đó là kết quả dạy dỗ của ba tôi nên những lúc như vậy ông chẳng những không tỏ vẻ bực mình mà tôi còn thấy trong đôi mắt ông ánh lên niềm vui mãn nguyện!

Ba tôi đã mất lâu rồi, mẹ thì già gần 86 tuổi. Vậy mà mỗi lúc quây quần bên con cháu, mẹ lúc nào cũng nhắc về ba với lòng ngưỡng mộ và kính phục, kể cả những câu chuyện mà đến sau này mới nghe mẹ kể, như là chuyện ba lén lút quan hệ với người phụ nữ khác, bị mẹ phát hiện, chuyện như vậy mà mẹ cũng bênh ba, nói “ba mầy bị con đó dụ dỗ”. Mẹ kể rồi cười khà khà, nói coi vậy chứ ổng mới thật là người đàn ông tốt, thương vợ thương con nhất trên đời này.

Cả đời tôi, chỉ riêng chuyện sống sao cho giống như ba tôi đã là chuyện khó, nói gì chuyện phấn đấu để trở thành vĩ nhân! Nhưng dù sao tôi cũng tự an ủi mình rằng, sỡ dĩ ba tôi đươc chúng tôi ngưỡng mộ đến như vậy là vì chúng tôi may mắn có được một người mẹ với tấm lòng bao dung quãng đại, cả đời chỉ biết hy sinh cho chồng con!

Tác giả: NhaLamPhim

Bạn đọc muốn đóng góp bài viết, chia sẻ tâm sự. Xin gửi vào email [email protected]
hoặc tham gia diễn đàn tại http://diendan.goctamhon.com/
Ngoài ra, bạn có thể tâm sự ẩn danh tại http://www.goctamhon.net/

Chuyên mục
tình cha

Tình thương không lời…

Hôm nay là ngày Father’s Day – Ngày của Cha (ngày Chủ Nhật thứ 3 của tháng 6). Mình xin đăng một bài viết ý nghĩa về cha. Như một lời cảm ơn những người Cha, và chúc những ai là Cha cũng sẽ dành cho con mình những tình yêu thương tuyệt vời nhất.

Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.

Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.

Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: “Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?”

Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi. Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: “Cha bạn ở đâu vậy?”. Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.

Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười.

Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt. Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi nhưng cuối cùng ông lại nói: “Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!”

Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi phòng. Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy?, Mấy giờ về?, Xe còn đủ xăng không?, Không, không được đi… Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình.

Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm nhận được tình thương yêu bao la đó?

Chuyên mục
cha mẹ đức tin gia đình Thiên Chúa tình cha

Chỉ cần cha nhìn thấy con là đủ

Tuần rồi mình được nghe một câu chuyện rất hay và ý nghĩa, mình xin đăng lại câu chuyện lên blog chia sẻ cùng mọi người.

Trong một cơn hỏa hoạn, mọi người đều hoảng loạn chạy ra khỏi nhà, nhưng có một đứa con trai nhỏ, vì quá sợ hãi, đứa trẻ thay vì vượt qua lửa chạy ra ngoài, nó lại cố gắng leo lên cao, lên mái nhà để tránh lửa. Lửa ngày càng cháy cao hơn, khói mù mịt.
Khi cả gia đình chạy ra khỏi nhà, người cha thấy con trai mình đang ở tận trên mái nhà, bây giờ không thể xông vào để mang đứa trẻ ra được.
Người cha kêu lớn “Con hãy nhảy xuống đây”.
Nhưng vì khói lửa lớn, đứa trẻ nhìn xuống không thấy được gì ngoài một màu khói trắng. Đứa con trả lời “Không được đâu, con không nhìn thấy cha.”
Nhưng người cha đã trả lời “Con không nhìn thấy cha, nhưng cha có thể nhìn thấy con. Như vậy là đủ rồi.”
Và thế là đứa trẻ nhắm mắt nhảy xuống, và được người cha đỡ trên đôi bàn tay thân thương.

Các bạn thân mến, chúng ta cũng vậy, như đứa trẻ trong câu chuyện trên. Đôi khi cuộc sống gặp khó khăn, ta lại cầu xin Thiên Chúa, (các đạo khác thì xin Ông Trời) giúp đỡ. Có bao giờ bạn tự hỏi “Sao Thiên Chúa không hiện ra giúp đỡ ta?”. Câu trả lời chính là lời người cha trong câu chuyện trên, “Con không nhìn thấy Cha, nhưng Cha có thể nhìn thấy con. Như vậy là đủ rồi.”