Chuyên mục
bài học đối xử giúp người nhân quả niềm vui nụ cười thầy cô tình cha yêu người

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại.

Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn khi người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”

Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

(Sưu tầm)

Chuyên mục
yêu người yêu thương

Nhu cầu đặc biệt

Khoảng 2 tuần sau lễ khai giảng, lớp tôi nhận thêm một họ sinh mới. Kèm theo cô học sinh mới này là “ chỉ thị” từ ban giám hiệu : Đây là một cô bé có nhu cầu đặc biệt.

Kate bị bố mẹ bỏ rơi ngay khi mới sinh. Cô bé bị đưa từ trại trẻ mồ côi này sang viện từ thiện khác, cuối cùng được một người họ hàng xa nhận về nuôi. Cô bé lúc nào cũng trầm uất và người họ hàng xa kia đưa cô vào trường dành cho trẻ em chậm phát triển.

_  Có lẽ Kate chẳng làm gì được nhiều đâu! Cô cứ thử xem sao thôi – Cô hiệu trưởng nói với tôi như vậy.

Trước khi Kate đến, tôi phải trò chuyện với cả lớp. Học sinh của tôi đều là những đứa trẻ hiếu động, nên tôi phải nhắc nhở rằng người bạn mới tới này có nhu cầu đặc biệt và tất cả phải giúp đỡ bạn. Tôi phân công hai cô bé ngoan nhất lớp, Deirdre và Rence ngồi cạnh Kate   để trở thành những người bạn đặc biệt của cô bé,

Ngày hôm sau Kate đến lớp, tim tôi như thắt lại khi nhìn thấy cô bé. Kate lê bước chậm chạp như một người già, tóc rối bù vì không được chải. Mắt cô bé xanh biếc nhưng trống rỗng, tay ôm một con búp bê rất bẩn.

“Mình biết làm làm gì với cô bé này bây giờ? Nó cần những gì và mình đáp ứng được những gì “. Tuy nhiên Deirdre và Rene đã nhanh chóng kéo cô bé vào chỗ ngồi.

Nếu bạn hay tiếp xúc với các em học sinh nhỏ, bạn sẽ  thấy rằng chúng sẽ không bao giờ làm  cho bạn ngừng thấy bất ngờ. Không học sinh nào trong lớp tôi coi sự có mặt của Kate là bất thường, chúng cư xử tự nhiên như thể Kate là người hoàn toàn giống chúng.

Ngày qua ngày, Rene và Deirdre dạy Kate đi thẳng hơn, cùng Kate giặt quần áo cho con búp bê mà lúc nào Kate cũng mang thao bên mình. Vài cậu bé trong lớp dạy Kate ăn bằng thìa chứ không phải bằng tay như trước nữa. Sự trống rỗng rời khỏi đôi mắt xanh của Kate, Kate cười nhiều hơn và thậm chí còn bắt đầu viết e-mail.

nhu cầu đặc biệt nhất là sự yêu thương

Sự thay đổi không chỉ ở Kate, các học sinh lớp tôi đều thay đổi. Chúng dễ thương và kiên nhẫn hơn. Chúng  tôi như một gia đình lớn chứ không chỉ là một lớp học.

Một  ngày khi tôi đọc chính tả cho cả lớp, bỗng Kate đứng dậy lại gần tôi:

_  Em có thể giúp cô đọc không?

Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý. Thế là cứ mỗi câu tôi đọc, Kate đọc lại cho các bạn bằng giọng nói hơi ngọng nghịu và rất đặc biệt của cô bé. Cả lớp đều mỉm cười và đó là bài chính tả tốt nhất mà học sinh của tôi từng làm. Từ đó, mỗi tuần một lần, tôi để Kate giúp tôi với việc đọc chính tả.

Cuối năm học, Kate thi đỗ vào một trường cấp II công lập. Từ hồi đó, tuy tôi không bao giờ gặp lại Kate nữa, nhưng tôi vẫn thường nghĩ đến cô bé và luôn mang theo một bức ảnh của cô trong ví. Kate nhắc tôi nhớ đến niềm vui mà cô bé mang tới cho tôi và các học sinh. Niềm hạnh phúc đó là sự thông cảm và thấu hiểu, rằng mọi người, dù thuộc tôn giáo nào, dân tộc nào xã hội nào hay trình độ nào cũng đều là người có “ nhu cầu đặc biệt”. Và nhu cầu đặc biệt nhất là sự yêu thương.

Frankie Germany

Chuyên mục
bài học ý nghĩa yêu người

Bí quyết làm đẹp của Nữ Tài Tử Audrey Hepburn

Trong một cuộc phỏng vấn, William Holden đã hỏi nữ tài tử Audrey Hepburn về Bí quyết làm đẹp. Bà đã trả lời như sau:

Muốn có đôi mắt đẹp hãy tìm nơi những người có tấm lòng quảng đại.

Muốn có dáng dấp thanh tao hãy chia xẻ thức ăn với người đói khổ.

Muốn có mái tóc đẹp hãy để cho một em bé luồn tay qua mái tóc bạn mỗi ngày.

Muốn được thanh tịnh hãy tin rằng lúc nào cũng có người cùng chí hướng với mình.

Con người khác vật vô tri, cần được nâng đỡ an ủi, phục hồi,tha thứ và cũng đừng từ bỏ ai.

Xin bạn nhớ rằng,khi cần một bàn tay nâng đỡ, thì chính là những bàn tay của bạn đó. Vì càng lớn khôn bạn sẽ thấy rằng,bạn có 2 bàn tay, một để nâng đỡ mình và một để nâng đỡ người đồng loại.

Vẻ đẹp của người phụ nữ không phải ở khuôn mặt mỹ miều, nhưng vẻ đẹp chính là phản ảnh của tâm hồn họ. Đó là những sự chăm sóc với tất cả tình thương và đầy nhiệt huyết.

Vẻ đẹp của người phụ nữ sẽ tăng theo thời gian.

Chúc mọi người luôn ĐẸP 🙂

Chuyên mục
con người cuộc sống tình thương yêu người

1000 và 500.000 đ

Tờ 1000 đồng và tờ 500.000 đồng tái ngộ.
Tờ 1000 đồng hỏi:
– Lâu này cậu biến đi đâu thế?
Tờ 500.000 đồng kiêu hãnh trả lời:
– Tớ lang thang đến mấy sòng bạc, chu du trên biển, tham dự 10 trận bóng đá, tới vài quán bar, vũ trường … Mấy thứ đại loại thế. Còn cậu?
Tờ 1000 đồng mỉm cười và nói: ”Đến với những mảnh đời bất hạnh …”

Chuyên mục
giúp người ý nghĩa yêu người

Bạn có nến không?

Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới, cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ.
Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng. Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm. Nó hồi hộp hỏi: “Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?”
Cô gái trẻ nghĩ: ” Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!” Thế là cô gái xẵng giọng: “Không có!”
Đúng lúc cô định đóng cửa lại, đứa trẻ nhà hàng xóm nghèo mỉm cười nói: “Cháu biết ngay là nhà cô không có mà!” Nói xong, nó chìa ra hai cây nến: “Mẹ cháu với cháu sợ cô chỉ sống có một mình, không có nến nên bảo cháu mang nến sang cho cô dùng tạm.”

Bạn có nến không?

Chuyên mục
yêu người

Cho một – nhận hai

Trung thu năm rồi không còn thấy lồng đèn giấy kiếng thắp đèn cầy, mà chỉ có loại đèn thấp sáng bằng pin có nhiều mẫu mã rất đẹp.

Trong sân một ngôi nhà khang trang, đôi vợ chồng trẻ ngồi chơi đèn với cô con gái nhỏ. Cô bé mặc áo đầm rực rỡ và mặt rạng ngời như ánh trăng. Nhìn họ hạnh phúc, tôi chạnh buồn vì cuộc sống tha hương mà đêm nay là trung thu. Chợt phát hiện bên cạnh mình còn một chú bé độ 7-8 tuổi, trên tay là xấp vé số, mắt dán chặt vào chiếc đèn, mặt ngây ra vì ước muốn. Ôi, phải chi tôi có thể mua cho em nhưng với tiền mua đèn, gia đình tôi mua gạo được mấy ngày nên tôi chỉ xót xa giùm chú bé.

Dường như thấy sự hiện diện khá lâu của chúng tôi, người mẹ trẻ nhìn ra. Một thoáng, cô như đọc được tư tưởng của tôi và chú bé. Cô dắt con bước ra và thì thầm “con tặng đèn cho bạn đi rồi ba mẹ chở con đi mua cái khác”. Cô bé trao đèn với nụ cười xinh, còn chú bé lí nhí cảm ơn rồi vội rảo bước, chắc nó sợ cô bé đổi ý sẽ lấy lại đèn.

Người phụ nữ ấy đã tặng một món quà những tới hai người nhận: chú bé nhận đèn – nhận niềm vui, và con gái cô nhận bài học biết yêu thương, san sẻ…

Món quà nhỏ nếu trao đúng lúc sẽ có giá trị rất lớn.

Chuyên mục
yêu người

Bài học cuộc sống: Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

Chuyên mục
yêu người

Sức mạnh tình yêu

Ngày xưa, buôn bán nô lệ da đen diễn ra hợp pháp ở Mỹ. Trong buổi buôn bán nô lệ nọ, một chủ đồn điền giàu có đã hết sức xúc động trước tiếng khóc xé lòng của một nữ nô sắp bị đưa ra bán đấu giá. Xót thương tình cảnh cô gái, người chủ đồn điền đã ngã giá rất cao để mua bằng được cô gái ấy.
Khi buổi chợ kết thúc, viên thư ký đến trao cho người nữ nô tờ giấy thông báo cô đã được mua. Cô gái mở tờ giấy ra, hết sức kinh ngạc khi thấy trên đó chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Tự do”. Trong khi các nô lệ khác lần lượt bị lôi đi thì cô đứng lặng người chẳng nói được lời nào. Thế rồi cô chạy đến bên viên thư ký, nghẹn ngào nói:
– Ông chủ đã mua tôi đâu rồi? Tôi phải tìm ông ấy!
Và cô tiếp tục thổn thức: “Tôi phải hầu hạ ông ấy cho đến hết cuộc đời tôi!”
Hành động của người chủ đồn điền đã khiến cô gái cảm động và sẵn sàng làm nô lệ cho ông cả đời. Một sự thật hiển nhiên là tình yêu có thể cột chặt con người ta hơn bất kỳ sự ràng buộc nào.
Chuyên mục
giúp người tình thương yêu người

Niềm hy vọng có giá… 20 đô-la

Danielle ngồi thở dài, thất vọng và mệt mỏi. Một ngày chẳng lấy gì làm vui vẻ. Cô chỉ còn lại 40 đôla trong ví.Danielle phải tìm ngân hàng để rút tiền. Nhưng thành phố nơi cô đang sống không có ngân hàng địa phương mà cô có tài khoản, các ngân hàng khác lại chẳng nhiệt tình giúp đỡ.

Sau hơn hai tuần cố gắng hết sức nhưng không được việc, với số tiền ít ỏi, làm sao cô có thể tiếp tục sống và nuôi hai đứa con?

Để thoát khỏi những ý nghĩ bi quan, Danielle quyết định tham dự cuộc gặp gỡ các chị em tại trung tâm phụ nữ địa phương. Những phụ nữ ở đó là nguồn động viên lớn đối với cô. Những suy nghĩ tiêu cực của cô biến mất hẳn khi cô vào ngồi trong phòng gặp gỡ họ.

“Xin chào tất cả mọi người,” một giọng vang lên, xóa tan những suy nghĩ của Danielle. Đó là chị trưởng nhóm. “ Có ai muốn phát biểu ý kiến không?”

Ngồi cạnh Danielle, Amy lên tiếng “Có tôi”. Amy bắt đầu chia sẻ cho mọi người về hoàn cảnh bất hạnh của mình. Cô đã gặp phải rắc rối nghiêm trọng, mất nhà, mất xe. Điện thoại và các dịch vụ điện cũng sắp sửa bị cắt. Chồng cô đã đốt sạch tiền vào cờ bạc. Có chút xíu tiền cô cố gắng dành dụm, anh đã nướng hết vào ma túy. Quan hệ của họ tồi tệ đến mức cô luôn sống trong cảm giác lo sợ về sự an toàn của mình. Số tiền ít ỏi giấu được chỉ giúp cô mua chút thức ăn cho con và tã lót cho đứa nhỏ mới sinh. Cô chẳng còn gì.

Lắng nghe Amy tâm sự, Danielle như nghe được cả tiếng thì thầm êm ái trong tim: “Sau buổi họp, hãy cho Amy hai mươi đôla nhé.”

– “Không được! Mình chỉ còn có 40 đô la thôi” – Danielle thầm đáp lại.

Giọng nói trong tim nhắc lạ lời xúi giục rõ ràng hơn. Danielle biết rằng cô không thể chối từ. Khi cuộc gặp gỡ kết thúc, cô rút hai mươi đô la từ trong ví ra và nhẹ nhàng đưa cho Amy.

Thoạt đầu Amy từ chối không nhận, nhưng khi đám đông ùa đến ôm Amy bày tỏ sự cảm thông, Danielle đã nói với cô rằng Chúa muốn Amy nhận món quà này. Rồi Danielle rời đi.

Khi Danielle mở cửa xe ô tô, cô nghe có ai đó gọi tên mình. Quay lại, Danielle thấy Amy đang tiến lại với đôi mắt ướt đẫm: “Làm sao chị biết được?”, dòng nước mắt chảy dài xuống má Amy khi cô đưa tay vào ví rút ra một lọ thuốc nhỏ màu hổ phách:

“Tôi đã dùng đến lọ cuối cùng vào ngày hôm qua”.

Cô chỉ vào mác lọ thuốc và nói: “ Tôi bị bệnh tiểu đường và phải sống phụ thuộc vào thuốc. Tôi cần dùng thuốc này hàng ngày. Tôi không biết mình sẽ làm gì được nữa…”.

Lại một dòng nước mắt lăn xuống má cô khi cô chỉ vào giá thuốc được in rõ trên mác lọ thuốc: 20 đô la.

Bất chợt Danielle như hồi tỉnh, cảm giác hy vọng và an tâm tràn ngập trong cô.

Với chỉ hai mươi đô la còn lại trong ví, Danielle quyết định chỉ cố gắng rút tiền tại một ngân hàng nữa trước khi về thẳng nhà. Dù nghĩ là sẽ lại nhận lệnh từ chối, nhưng cô vẫn tràn trề lòng tin. Mang theo niềm hy vọng, cô đi vào ngân hàng sát trung tâm phụ nữ. Ngạc nhiên thay, cô rút được tiền mà không bị hỏi bất cứ câu nào.

Trong tâm trạng vui tươi, phấn khởi, Danielle trở về nhà. Đối với Danielle, đã ba năm kể từ ngày hôm đó. Mặc dù biết rằng niềm hy vọng thực sự không có một giá nào cụ thể nhưng cô vẫn cảm ơn quãng đời lạc quan, tràn trề hi vọng tươi sáng mà cô đã nhận được với giá chỉ hai mươi đô la.

Chuyên mục
ý nghĩa yêu người

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy…

Sáng hôm nay thức giấc, bỗng dưng tôi muốn nói: “Cám ơn đời…”
Cám ơn đời…
… Vì tất cả những gì cuộc đời đã ban cho tôi thật dồi dào: sức khoẻ, hạnh phúc, phồn vinh.
… Vì những bài học cam go, nhờ đó mà tôi hiểu rõ mình hơn và hiểu được tha nhân.
… Vì những thất bại tôi kinh qua, nhờ đó mà tôi học được lòng khiêm nhu, ý thức rằng mình không được ngủ say trên chiến thắng và hiểu rằng những người khác khi họ thất bại thì cũng cần được nâng đỡ tiếp tay.

… Vì những cơ hội để vun trồng đức nhẫn nại, lòng bao dung và niềm hy vọng…
… Vì bao nhiêu khám phá về thực tại và về chân lý.
… Vì những những vận may tôi đã gặp, những vận rủi tôi đã tránh, những giải pháp tôi đã tìm ra, những tài năng tôi đã phát triển, những thành công tôi đã đạt, những ngày đẹp tôi đã sống.
… Vì cha mẹ mà tôi có mặt trong cuộc đời, bạn hữu tôi đã gặp, thầy cô tôi đã học, những cuốn sách tôi được đọc, những chuyến đi tôi đã thực hiện, những bữa ăn tôi đã dùng.
… Vì cảnh quan tôi chiêm ngưỡng, mặt trời tôi thấy kia, bông hoa tôi ngắm nhìn, khí trời tôi hít thở.
… Vì càng ngày càng ý thức hơn rằng khi mình làm điều tốt lành thì tâm hồn sẽ thanh thản, hạnh phúc. Hạnh phúc chân thật như cơn gió mát muà xuân, khi mình thương yêu và được thương yêu.
… Vì niềm vui thật đơn sơ là thấy mình vẫn còn sống.
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

(Kahlil Gibran)