Chuyên mục
công việc đối xử học sinh học tập thầy cô trách nhiệm

hãy cho biết tên của bà lao công trong trường ta?

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào quá khó, vì tôi vốn là cô học trò thông minh! Duy chỉ có câu hỏi cuối cùng làm tôi bật ngửa người: Chị hãy cho biết tên của bà lao công trong trường ta?

Trời đất ạ! Bà lao công thì có liên quan gì tới chuyện đỡ đẻ và chăm sóc sản phụ kia chứ? Ngày nào tôi chẳng gặp bà. Bà ấy già lắm rồi, chẳng biết là 60 hay đã 70 tuổi. Mặt nhăn nheo, dáng vẻ khắc khổ, bà hầu như không bao giờ nói tiếng nào, suốt ngày chỉ cắm cúi cầm giẻ, cầm chổi lau nhà. Nhiều khi cả bọn chúng tôi vừa bô bô tán chuyện vừa đi trên hành lang, không thèm tránh lối cho bà lão đang còng lưng lau sàn nhà. Trông bà lão vội vàng né sang một bên, có lúc lòng tôi cũng cảm thấy hơi nao nao.

Một lần nọ, mải chạy, một cô bạn tôi vấp té đánh đổ bịch sữa đang uống dở ra sàn. Bà lão tội nghiệp vội lắp bắp: “Các cô để đấy cho già. Các cô vội, cứ làm việc của mình đi. Đây là việc của già mà!”.

Chỉ có thế thôi thì làm sao tôi biết họ và tên của bà? Mà có biết cũng chẳng để làm gì. Bà ấy chẳng qua chỉ như cái bóng âm thầm bên lề cuộc sống sôi động đang cuốn hút lũ sinh viên ồn ào chúng tôi. Tôi quyết định để trống câu trả lời. Cũng không có gì là quan trọng. Miễn tôi trả lời xuất sắc những câu hỏi liên quan tới chuyên môn là được.

Vài ngày sau, vị giáo sư trả lại bài kiểm tra. Ông chậm rãi nói:

“Đa số các em đều viết được. Nhưng tôi lo ngại rằng nếu cứ cái đà này khi tốt nghiệp lớp ta sẽ cho ra trường toàn là những… người máy. Đó sẽ là một thảm họa!”

Phía dưới, lũ học trò chúng tôi lao xao, không hiểu thầy muốn nói gì.

“Nghề của các em là chăm sóc, giúp đỡ những người phụ nữ trong những giờ phút đau đớn nhất và cũng là hạnh phúc nhất trong đời. Các em là thiên thần hộ mệnh cho những sinh linh mới. Nỗi đau của họ cũng phải là nỗi đau của chính các em

Nghề nghiệp của các em cần những con người nhạy cảm, biết quan tâm, nâng đỡ số phận của mọi người, dù họ là mệnh phụ phu nhân, một ngôi sao hay chỉ là một bà quét rác. Một bà lão cần mẫn phục vụ các em năm này qua năm khác mà các em cũng không thèm biết tên, không biết hoàn cảnh của bà ấy là một điều đáng để các em cần suy nghĩ. Vì thế, thầy cho rằng toàn bộ số bài kiểm tra của lớp ta đều không đạt yêu cầu”.

Một bài học nhớ đời đối với tôi! Sau này, tôi dò hỏi và biết được tên của bà lão là Dorothy. Bà đã làm việc ở đây gần nửa thế kỷ, từ lúc còn con gái. Hai người con trai của bà đã hy sinh trong chiến tranh. Bà ấy có quyền nghỉ hưu nhưng vẫn xin ở lại làm việc không lương.

Trong cuộc sống ngày càng tất bật, hãy dành cho một một ít thời gian để quan tâm đến những người xung quanh, đừng biến mình thành người máy các bạn nhé!
(Sưu tầm)

Chuyên mục
công việc

9 thói quen nào giúp phát triển năng lực tập trung

1. Duy trì một tư thế nghiêm chỉnh. Ngôn ngữ cơ thể của bạn kiểm soát cách bạn cảm nhận và ngược lại.

2. Thiết lập một hệ thống thưởng phạt. Sau x phút tập trung, bạn sẽ có y phút giải lao.

3. Sống một cuộc đời thú vị. Rất khó để tập hợp sức mạnh ý chí nếu bạn sống một cuộc đời nhạt nhẽo.

4. Loại bỏ những thứ khiến bạn xao nhãng. Khó mà làm được việc khi xung quanh có quá nhiều thứ hấp dẫn sự chú ý của bạn.

5. Càng cảm thấy thư giãn lại càng dễ tập trung. Hãy làm những việc khiến bạn cảm thấy ít áp lực.

6. Tạo ra một thời gian biểu. Nó sẽ giữ bạn đi đúng hướng và tránh bối rối không biết phải làm gì.

7. Tập thiền. Càng nhận thức rõ về tâm tư tình cảm của mình càng tốt.

8. Chăm sóc sức khỏe. Ăn, ngủ và tập tành điều độ sẽ gia tăng hiệu suất làm việc.

9. Hãy kiên nhẫn. Đừng nản lòng nếu bạn vẫn không thể tập trung ngay sau khi đọc những điều này. Sẽ cần có thời gian.

Chuyên mục
công việc

Một nghề cho chín còn hơn chín nghề

“Mẹ ơi, người chú đó dơ quá ! Con không dám đến gần chú ấy .”

Khi bạn tôi đến chỗ sữa xe thay nhớt đã nghe được từ miệng một cô bé ước chừng 6 tuổi nói.

Thật ra cô bé cái gì cũng không biết, tôi không trách bé, chỉ trách mẹ của bé mà thôi. Vì mẹ của bé đã nói với cô bé một câu, điều đó đã thật sự làm tổn thương đến trái tim và ước mơ của người thợ:
“Sau này con nhớ chăm chỉ học hành, không thôi mai mốt con sẽ đi làm khổ công, lao động chân tay, toàn thân đều dơ dáy và hôi, đáng sợ lắm biết không con!”

Người thợ ấy nghe được thật sự cảm thấy rất khó chịu, không dám nhìn thẳng vào mắt bé.

Nghề nào cũng là nghề, người thợ ấy tay nghề rất linh hoạt, thái độ cũng rất hòa nhã.

Dạy cho bé đừng bao giờ trở thành “người dơ bẩn” để đi học, có thật học sẽ vui và ý nghĩa hơn hay không ?

Tôi chỉ e rằng, trái tim của bé càng bị mẹ làm cho “dơ” thêm mà thôi.

Hai mẹ con vừa đi khỏi, ông chủ liền nở nụ cười hòa nhã nói : “Chỉ vì tôi thích động cơ xe, cảm thấy có duyên với xe, mọi người ai cũng khuyên tôi đừng làm nghề này, nhưng tôi đã tạo dựng được một cơ ngơ, lại cung cấp cho con lên đại học. Tôi thiết nghĩ làm bất cứ nghề gì chỉ cần tận tâm, thì mọi người sẽ nể trọng, nhưng, tôi đã sai, cái xã hội này sai rồi!”

Sau đó ông ta đã rất nhanh giúp tôi thay nhớt xe xong, và chỉ vào một tờ chứng chỉ dán trên tường, trên đó đề: Bằng tốt nghiệp viện cơ khí đại học quốc gia Đài Loan.

Chuyên mục
con người công việc cuộc đời cuộc sống thống hối

Những điều hối tiếc nhất khi sắp chết

Bronnie Ware là một nữ y tá người Australia, từng có vài năm làm việc ở khu chăm sóc, chuyên chăm lo cho những bệnh nhân trong 12 tuần cuối đời của họ. Ware đã ghi lại những điều mà những người sắp chết thường hối tiếc nhất trong một blog và trang blog này được chú ý nhiều tới mức cô đã đưa tất cả những gì quan sát được vào một cuốn sách có tên “5 điều hối tiếc nhất của những người đang hấp hối”.

Những điều mà người sắp chết thường hối tiếc đó là:
1. Tôi ước mình có đủ dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự với bản thân chứ không phải cuộc sống theo mọi người mong muốn
“Đây là điều hối tiếc thường thấy nhất. Khi mọi người nhận ra rằng cuộc đời của họ sắp kết thúc và có thể nhìn lại những gì đã qua một cách rõ ràng, họ sẽ dễ dàng nhận thấy có bao nhiêu giấc mơ đã không thể thực hiện. Hầu hết mọi người đều không thể thực hiện được 1/2 giấc mơ của mình và phải chết dù biết rằng đó là những lựa chọn của họ. Sức khỏe mang tới một đặc quyền mà ít người nhận ra, mãi cho tới khi họ không còn nó thì mới biết được điều đó”.

2. Tôi ước không làm việc chăm chỉ như vậy
“Đây là điều hối tiếc của những nam bệnh nhân mà tôi từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ thời tuổi trẻ của con cái và tình cảm của người bạn đời. Phụ nữ cũng nói về điều hối tiếc này nhưng phần lớn đều là người của thế hệ cũ, nhiều nữ bệnh nhân không phải là người trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi chăm sóc đều tiếc nuối sâu sắc vì đã dành phần lớn cuộc đời vào guồng quay công việc.

3. Tôi ước có đủ dũng cảm để bày tỏ cảm xúc
“Nhiều người đè nén cảm xúc của mình để giữ yên ổn với người khác. Kết quả là, họ tồn tại một cách tầm thường và không bao giờ trở thành một người mà họ hoàn toàn có khả năng trở thành người như mong muốn. Kết quả là nhiều người bị bệnh liên quan tới những cay đắng và oán giận mà họ đem theo”.

4. Tôi ước luôn giữ quan hệ với bạn bè
“Thường thường, mọi người không nhận thức hết được lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho tới những tuần cuối đời và lúc đó thì hoàn toàn không thể làm được gì nữa. Nhiều người cố bắt kịp cuộc sống của riêng mình và để tình bạn quý báu trôi đi theo thời gian. Có nhiều người tiếc nuối sâu sắc vì không dành thời gian và những nỗ lực xứng đáng cho bạn bè. Tất cả mọi người đều nhớ tới bạn bè mình khi họ hấp hối”.

5. Tôi ước, giá tôi để bản thân được hạnh phúc hơn.
“Đây là điều hối tiếc phổ biến một cách ngạc nhiên. Nhiều người không nhận thấy rằng cho tới cuối cùng, hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị kẹt trong những thói quen. Nỗi lo sợ thay đổi khiến họ phải trả vờ người khác cũng như chính mình”.

Chuyên mục
công việc gia đình tình yêu

Hai mảnh giấy yêu thương

Một buổi sáng thứ sáu, chàng trai nọ sau thời gian thử việc khó khăn ở một công ty, đã theo lịch hẹn đến gặp ông chủ để xem mình có được chấp nhận không. Trước khi đi, anh tâm sự với vợ về chuyện này. Anh cũng nói thêm là anh không chắc mọi việc sẽ suôn sẻ. Trông anh có vẻ lo lắng và hồi hộp.
Sau khi gặp anh, ông chủ đã đồng ý nhận anh vào làm việc trong sự vui mừng không hề che giấu của anh. Anh trở về nhà với tâm trạng phấn chấn, yêu đời.

Trong căn phòng nhỏ ấm cúng, chiếc bàn đã được bày biện xinh xắn bằng những chiếc đĩa thủy tinh tuyệt đẹp và những ngọn nến sáng lung linh. Vợ anh đã chuẩn bị buổi tiệc này để chúc mừng ngày đặc biệt của anh. Anh đoán là một đồng nghiệp tốt bụng trong công ty đã thông báo với cô ấy về tin vui này. Anh xuống bếp và hào hứng kể chi tiết câu chuyện cho vợ nghe và vui sướng nhìn vào đôi mắt long lanh vì hạnh phúc của nàng.
Họ cùng nhau khiêu vũ trong tiếng nhạc nhẹ nhàng trước khi bước vào bữa tiệc. Anh tìm thấy dưới chiếc đĩa của mình một tấm thiệp nhỏ:”Chúc mừng anh yêu, em biết anh sẽ thành công mà! Bữa tối này dành riêng cho anh và em muốn nói rằng em yêu anh!”

Khi dùng xong bữa chính, anh xung phong xuống bếp để dọn món tráng miệng. Bất chợt anh nhìn thấy một tấm thiệp khác ở phía dưới tủ lạnh, có lẽ vợ anh đã sơ ý làm rơi. Bên trong là dòng chữ: “Anh đừng buồn vì không được nhận việc! Đừng nản lòng, hãy kiên trì tìm việc anh nhé. Bữa tối này dành riêng cho anh và em muốn nói rằng em luôn yêu anh!”

Chuyên mục
bản thân công việc

Câu chuyện về người thợ đẽo đá

Có một người thợ đẽo đá, anh ta không bao giờ bằng lòng với bản thân cũng như với vị trí của mình trong xã hội.
Một ngày, anh ta đi ngang qua nhà một thương gia giàu có và nhìn qua cửa, anh ta thấy rât nhiều của cải quý giá cùng những vị khách quan trọng. “Hẳn ông ta phải là một người rất có quyền lực!” người thợ nghĩ. Anh ta trở nên rất ghen tức, và ước rằng mình có thể được như người thương gia nọ, không còn phải sống đời của một người thợ đá nhỏ bé.
Và thật ngạc nhiên, anh ta bỗng trở thành người thương gia thật, đầy quyền lực và có rất nhiều của cải xa hoa mà anh ta chưa bao giờ mơ tới, nhưng cũng bị đố kị và ghen ghét bởi những kẻ địa vị thấp kém hơn, và ít của cải hơn.

Nhưng cũng ngay lúc đó, kiệu của quan lớn đi qua, được hộ tống bởi rất nhiều người hầu và lính tráng. Mọi người, cả giầu lẫn nghèo, đều phải cúi mình chào quan. “Hẳn rằng ông ta phải có quyền lực lắm!”, anh ta nghĩ và lại ước ao mình trở thành một vị quan to.

Và điều ước trở thành sự thực. Anh ta đã là quan lớn, ngồi trong kiệu lộng lẫy. Mỗi lúc anh ta đi ngang qua lại bắt gặp những ánh mắt sợ hãi, cũng như ghen ghét của những kẻ đang phải cúi mình.

Vào một ngày mùa hè oi bức, người thợ đẽo đá, lúc này đã là quan, rất khó chịu khi phải ngồi kiệu. Anh ta nhìn lên và thấy mặt trời đang kiêu hãnh trên cao, không hề biết tới sự hiện diện của anh ta. “Ôi, hẳn rằng mặt trời phải có đầy quyền năng! Ước gì mình trở thành mặt trời!”

Và anh ta trở thành mặt trời thật, toả sáng kiêu hãnh trên đầu tất cả. Nhưng mặt trời cũng bị những nông dân nguyền rủa vì ánh nắng của nó làm khô trụi những cánh đồng. Thế rồi, mây đen kéo đến và vì vậy ánh nắng không còn chiếu đến mặt đất được nữa. “Ôi, những đám mây mới thật mạnh mẽ, ta ước mình là một đám mây!”

Và, anh ta trở thành mây, mang mưa tới làm ngập lụt tất cả làng mạc, ruộng đồng, và tất nhiên cũng phải chịu những tiếng la hét chửi rủa. Nhưng, ngay sau đó, anh ta nhận ra rằng mình đang bị gió thổi bạt đi. “Gió mạnh thật, mình ước trở thành gió!’

Và anh ta thành gió, thổi bay mái nhà, bật tung rễ cây, bị tất cả mọi người phía dưới sợ hãi và căm ghét. Nhưng, chỉ sau một lúc thổi tung tất cả mọi thứ, gió phải ngừng lại. Nó không thể di chuyển nổi một vật chắn ngang đường dù đã thổi mạnh đến đâu – một tảng đá to. “Đá thật mạnh mẽ, ước gì mình là một tảng đá!”

Và rồi, anh ta trở thành một tảng đá, mạnh hơn bất cứ một thứ gì trên mặt đất. Nhưng vừa đúng lúc đó anh ta nghe thấy tiếng búa đập và một cái đục cắm vào bề mặt đá rắn. “Cái gì vậy, cái gì có thể mạnh hơn một tảng đá như mình?” anh ta nghĩ và nhìn xuống. Dưới đó là một người thợ đẽo đá!

Đôi khi, những người tưởng như tầm thường lại có thể tạo ra những tác động lớn lao. Vì vậy, thay vì mất thời gian ghen tức với kẻ khác, hãy khám phá bản thân mình. Có thể bạn mới là người mạnh nhất, mạnh nhất theo một cách nào đó mà bạn chưa phát hiện ra thôi! 

Chuyên mục
công việc ý nghĩa

Những trái banh cuộc đời

Nhà banh



Cuộc đời như những trái banh. Sức khỏe là trái banh bằng sắt. Gia đình là trái banh bằng thuỷ tinh. Sự nghiệp là trái banh bằng cao su. Khi trái banh bằng sắt rớt xuống, nó nằm im và không bao giờ lên lại. Sức khỏe cũng vậy, khi đã mất đi thì chẳng bao giờ có lại được. Trái banh bằng thuỷ tinh khi rớt xuống thì vỡ tan tành, Gia đình cũng vậy, khi đã tan vỡ thì làm sao mà hàn gắn lại được. Còn sự nghiệp chỉ là trái banh bằng cao su, nó rớt xuống rồi sẻ nảy lên lại, thậm chí còn cao hơn trước nữa…

Chuyên mục
công việc trách nhiệm

Người tài xế Taxi

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về.
Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết).
Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. “Chắc là anh tự hào về công việc của mình,” tôi hỏi người lái xe. “Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình.”
“Tôi từng làm việc cho Corporate America,” anh ta bắt đầu. “Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình.
Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi. “Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp,” anh ta nói. “Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi.”
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.

Chuyên mục
công việc cuộc sống

Nghề nghiệp?

Có một bạn trẻ tìm đến một công ty phần mềm máy tính xin một chân dọn dẹp vệ sinh. Sau khi qua phỏng vấn và thử việc (như lau dọn khu vệ sinh …), người quản lý nhân sự đồng ý nhận anh vào làm, đồng thời yêu cầu anh để lại địa chỉ email để tiện liên lạc. Anh nói: “Tôi không có máy tính”. Người quản lý nói với anh rằng đối với công ty phần mềm, một người không có email đồng nghĩa với sự không tồn tại. Vì thế, ông ta lấy làm tiếc là không thể nhận anh được .
Anh thất vọng rời khỏi công ty, trong túi chỉ còn $10. Đi ngang một cửa hàng thực phẩm, anh chợt nghĩ ra việc mua 10kg khoai tây, lê la đến từng hộ gia đình bán lại. Hai giờ sau anh đã bán hết và có lời. Anh lại làm như vậy nữa, số tiền vốn ban đầu đã tăng lên đáng kể. Anh phát hiện làm công việc này có thể nuôi sống bản thân .
Từ đó anh chăm chỉ làm việc. Nỗ lực cộng với một chút may mắn, công việc của anh ngày càng thành công. Trong năm năm anh lập được một công ty lớn chuyên giao hàng tận nhà. Mọi người chỉ cần đứng ở cửa nhà mình cũng có thể mua được các loại thực phẩm tươi sống. Đến một hôm anh chợt nghĩ đến tương lại, đến gia đình và quyết định đi mua bảo hiểm .
Lúc ký hợp đồng, nhân viên bảo hiểm hỏi địa chỉ email của anh. Anh lại nói: “Tôi không có máy vi tính”. Người nhân viên ngạc nhiên: “Ngài có một công ty lớn như thế nhưng lại không có máy vi tính và địa chỉ email sao ? Ngài thử nghĩ xem nếu ngài có máy tính, ngài đã có thể làm được bao nhiêu thứ nữa!”
Anh nói: “Khi đó tôi sẽ trở thành nhân viên vệ sinh của công ty phần mềm máy tính”.

Chuyên mục
công việc trách nhiệm ý thức

Người làm công kỳ lạ

Tôi rúc đầu vào gối , đầu nặng trĩu tuyệt vọng. Chẳng lẽ với tôi đây là cả cuộc đời còn lại. Tôi, hai năm sau khi ra trường, đang bỏ cả ngày tháng cho một công việc hoàn toàn không thích hợp, lương thấp mà cũng chẳng có tương lai. Đã nhiều lần tôi cố không nghĩ đến câu hỏi này , nhưng cảm giác chán nản đó đã không tài nào thoát ra được.
Sáng hôm sau, tôi cố lết ra khỏi giường để đến chỗ làm. Hôm nay có một vài người mới – họ là những người làm công tạm thời, lương còn thấp hơn nhiều so với nhân viên chính thức như chúng tôi. Sau một lúc làm việc, ánh mắt tôi chú ý đến một người. Anh ta có vẻ lớn tuổi nhất trong số họ, mặc bộ đồng phục. Đó là điều đặc biệt vì công ty chúng tôi không hề có đồng phục. Thật ra, họ cũng không biết chúng tôi ăn mặc như thế nào. Anh ta mặc một chiếc quần thẫm màu thẳng nếp với chiếc áo xanh lao động, trên ngực túi còn may ngay ngắn cả bảng tên. Có lẽ anh ta tự mua cho mình bộ đồng phục đó.
Tôi quan sát anh trong suốt ngày hôm đó, và cả những ngày kế tiếp khi anh còn làm việc với chúng tôi. Anh không bao giờ đi trễ hay sớm, chính xác như một chiếc đồng hồ vậy. Với một công việc hết sức bình thường, anh làm việc rất cần mẫn, chuẩn xác với một sự cẩn trọng đặc biệt. Anh hòa nhã thân thiện với tất cả mọi người nhưng không bao giờ nói chuyện trong lúc làm việc.
Đến giờ cơm trưa, trong khi chúng tôi đến nhận phần ăn của mình tại quầy phân phát, anh lại lặng lẽ lôi trong túi đồ một hộp cơm cũ kỹ bằng inox, và sau mỗi bữa ăn chỗ của anh lúc nào cũng sạch sẽ. Và dĩ nhiên, lúc nào anh ta cũng trở lại công việc đúng giờ. Có thể nói anh là một người làm công mà bất cứ ông chủ nào cũng đều hài lòng. Chúng tôi đều có những suy nghĩ như vậy, anh không chỉ tốt mà thật sự đáng khâm phục.
Rồi công việc tạm thời đó cũng chấm dứt, anh rời công ty rồi đi đâu không rõ. Nhưng đối với cuộc đời tôi anh đã hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ của tôi .
Tôi không mua cho mình bộ đồng phục, cũng không có hộp cơm trưa nhưng tôi bắt đầu đặt ra cho mình những nguyên tắc . Tôi bắt đầu tập làm việc như một doanh nhân chuẩn bị kỹ càng cho hợp đồng của mình, và rồi tôi được người quản lý đề bạt lên chức vụ cao hơn. Vài năm sau, tôi chuyển đến một công việc tốt hơn ở một công ty khác.
Cuối cùng, tôi cũng tự đứng ra lập công ty riêng. Cho đến mãi sau này, những thành công của tôi đều đến từ sự cần mẫn và may mắn của mình, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ điều may mắn lớn nhất của tôi là bài học tôi đã học được từ người công nhân kỳ lạ năm xưa: SỰ TÔN TRỌNG KHÔNG ĐẾN TỪ CÔNG VIỆC MÀ BẠN ĐANG LÀM , NÓ ĐẾN TỪ CÁI CÁCH MÀ BẠN ĐANG LÀM CÔNG VIỆC ĐÓ.