Chuyên mục
cố gắng đức tin khó khăn nghị lực Thiên Chúa ý chí

Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai rất lười biếng. Anh ta luôn muốn tìm cách kiếm sống dễ dàng hơn để nuôi bản thân. Một ngày nọ khi anh ta đang tìm thứ gì đó để ăn thì thấy một trang trại trồng cây ăn quả…

Anh ta nhìn quanh và không thấy ai trông giữ trang trại nên quyết định sẽ ăn trộm một vài quả. Nhưng ngay khi anh ta trèo lên cây thì người nông dân đã nhìn thấy và chạy đến để bắt anh. Chàng trai lười biếng nhìn thấy người nông dân cầm gậy chạy đến thì sợ quá liền chạy trốn vào khu rừng gần đó.

Sau một khoảng thời gian loanh quanh trong khu rừng thì bỗng nhiên anh nhìn thấy một cảnh tượng “kỳ lạ”. Có một con cáo đang chơi đùa một mình. Nó chỉ có hai chân nhưng vẫn bò trên mặt đất một cách hạnh phúc. Chàng trai lười biếng nghĩ: “Làm sao con cáo này có thể sống trong tình trạng như vậy?! Nó không thể chạy, làm thế nào nó có thể tự kiếm ăn hoặc sống sót trước sự đe dọa của các con động vật khác?”

Đột nhiên, anh thấy một con sư tử tiến về phía con cáo với một miếng thịt trong miệng. Tất cả các con động vật quanh đó đều bỏ chạy và chàng trai lười biếng cũng trèo lên cây để tự bảo vệ mình. Nhưng con cáo vẫn ở đó, nó không có khả năng chạy bằng hai chân. Tuy nhiên, những gì xảy ra tiếp theo khiến chàng trai lười biếng vô cùng ngạc nhiên. Con sư tử đã để lại một miếng thịt cho con cáo!

Chàng trai lười biếng cảm thấy hạnh phúc khi thấy “sự an bài của Chúa”. Anh ta nghĩ rằng Chúa là người tạo ra tất cả nên hẳn là luôn có một sự an bài nào đó để chăm sóc cho những gì Người đã tạo ra. Anh cảm thấy rằng chắc Chúa cũng phải có sự an bài nào đó cho mình. Vì vậy, anh ta rời khỏi khu rừng và tìm một chỗ bên vệ đường để ngồi chờ ai đó cũng mang đồ ăn cho mình…

Thời gian trôi qua, chàng trai lười biếng vẫn tiếp tục ngồi nhìn con đường để chờ đợi thức ăn. Anh ta đợi ở đó 2 ngày mà vẫn không có ai mang thức ăn cho! Cuối cùng anh không thể chịu đựng được cơn đói và rời đi.

Anh ta gặp một nhà hiền triết già trên đường đi. Anh kể mọi chuyện xảy ra với nhà hiền triết. Nhà hiền triết cho anh ta một ít thức ăn và nước uống. Sau khi ăn xong, chàng trai lười biếng hỏi nhà hiền triết: “Ôi nhà thông thái, Chúa đã tỏ lòng thương xót đối với con cáo què quặt, nhưng tại sao Chúa lại tàn nhẫn với tôi như vậy?”

Nhà hiền triết già đáp lại với nụ cười: “Đúng là Đức Sáng thế có sự an bài cho mỗi người. Cậu rõ ràng cũng là một phần trong sự an bài của Người. Nhưng con trai, cậu đã hiểu sai điểm hóa của Người. Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử.”

Theo Moral Story
Ngọc Chi biên dịch

Chuyên mục
cố gắng ý chí

Có tật không có nghĩa là thua thiệt

Chuyên mục
nghị lực ước mơ ý chí

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Chuyên mục
cha mẹ nghị lực ước mơ ý chí

Bài hát về mẹ của cậu bé Mông Cổ khiến giám khảo bật khóc

Chuyên mục
nghị lực ý chí

Công cụ của quỷ dữ

Một người đàn ông nọ có một giấc mơ rất thú vị. Ông mơ thấy mình đến dự một buổi tiệc triển lãm của quỷ Satan ở địa ngục. Ông rất thích thú khi được nhìn ngắm những công cụ mà lũ quỷ đã dùng để dụ dỗ con người đi vào con đường tội lỗi. Những công cụ này gồm Nóng giận, Hiểm độc, Thù hận, Ghen tỵ, Lừa dối, Nhục dục,…
Đến giữa phòng, ông trong thấy một công cụ trong mòn nhẵn có vẻ vô hại được đặt trên một tấm vải nhung đỏ thầm và được trưng bày trong lồng kính đặc biệt. Ông quay sang hỏi con quỷ đang đứng gần xem đó là vật gì.
– Công cụ đó là sự Nhụt chí! – Con quỷ trả lời.
– Sao nó lại được trưng bày đặc biệt như vậy? – Người đàn ông hỏi. – Tôi thấy nó vô hại và tầm thường so với những công cụ khác kia mà.
Con quỷ nở một nụ cười tinh quái rồi trả lời:
“Công cụ đó chính là sự thành công của nhà quỷ chúng tôi. Trông nó thật vô hại nhưng nếu biết cách sử dụng, nó có thể khiến một ông thánh thành kẻ tầm thường!“.
Sự nhụt chí có thể khiến con người từ bỏ mọi nỗ lực đạt được mục tiêu của đời mình. Hãy nghỉ đến câu chuyện này mỗi khi bạn cảm thấy sự nhụt chí. Hãy ngẫm xem liệu có phải lũ quỷ đang dùng công cụ này để đạt được mục tiêu của chúng hay không. Và bạn có thể xem người sử dụng công cụ này để làm giảm nhiệt huyết của người khác cũng giống như loài quỷ dữ vậy.
Chuyên mục
cố gắng hy vọng khó khăn nghị lực niềm tin nỗi buồn ý chí

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng

Có những lúc cuộc sống như đang ném viên gạch vào đầu ta, nhưng xin ta đừng tuyệt vọng.

Ta đã từng tự hỏi ý nghĩa của ta sống trên đời. Ta đã từng lạc lối, mãi tìm trong tương lai một tia sáng nhưng sao vẫn bít bùng chỉ một màu đen? Ta đã từng khóc, đã từng gào thét, đã từng nhìn những viên aspirin và nghĩ đã tới ta nên đặt dấu chấm hết. Ta đã từng, đã từng, đã từng nhiều, và ta vẫn sống, bởi, sống vượt qua chính cái hèn nhát, cái ích kỉ mong được chấp dứt của mình là can đảm nhất. Sống là can đảm.

Ta đến thăm những người bệnh AIDS giai đoạn cuối, chết dần mòn trong những cơn đau, giật mình tỉnh qua những cơn mê, vẫn tự hào hạnh phúc khi biết họ vẫn sống. Ta đến thăm bệnh nhân ung thư, nhợt nhạt và gầy yếu, cố gắng lắm để nở một nụ cười chào ta. Dù chỉ thấy toàn vết nhăn trên gượng mặt đang cười, ta biết nụ cười đó đẹp và tươi lắm từ trong tâm. Ta đã gặp một em bé 11 tuổi, sinh non nên chậm phát triển, 11 tuổi nhưng vẫn đang bập bẹ tập nói, vụng về trong những bước đi như mới chỉ một, hai. Em vẫn biết reo lên khi mưa rơi, vẫn cười khăng khắc khi nhìn thấy đồ chơi mới, và ta tin em vẫn biết ba mẹ em không nguôi hi vọng, không nguôi mong chờ một ngày em sẽ tự bước ra đời.

Ta nghĩ sống là niềm tin. Khi phải sụp xuống khóc nấc lên vì đau, vì vỡ, xin ta hãy nhớ đến ta sinh ra trên đời với một mục đích. Khóc không có gì là sai, những người bảo phải kiên cường lên trước khó khăn và không nên nhỏ nước mắt là dối, bởi rạn trong lòng hay sưng mi mắt đều là khóc, nhưng biết sau cùng gạt hết và tiếp tục đứng lên, tiếp tục sống mới là can đảm, mới là kiên cường.

Thời gian quí, và nhanh, nhưng có những lúc nếu cần thời gian để vụng về tự đứng lên sau những vết rạn, hãy cho mình một khoảng thời gian cần thiết, nhưng đừng quá lâu, bởi quá lâu ta sẽ quên đi mục đích để gượng đứng dậy. Xin ta hãy nhớ, sống đã là một mục đích để tìm đến những mục đích lớn hơn. Không ai nói dễ để biết được mục đích sống của mình. Có những người tìm hoài đến cuối đời mới nhận ra. Bởi ta sống có lúc không chấp nhận sự thật để tìm đến mục đích, cái mà tà có thể làm được trong khả năng.

Ta vẫn chưa tìm thấy đáy của ý nghĩa ta sống, nhưng ta sẽ không tuyệt vọng, sẽ mãi tìm, sẽ không thôi đứng lên sau những cái ngã, bởi hi vọng là cái quan trọng nhất để giữ sự thật tồn tại, nếu không có nó, trước mắt ta sẽ mãi là dối và lừa. Bởi thế, sống là hi vọng xây dựng trên sự thật. Và xin ta trong lúc tuyệt vọng hãy nhớ tới có những người mãi mãi không tuyệt vọng về ta. Hãy nhớ tới họ, để tiếp tục sống.

Biết ai cũng sẽ có lúc tuyệt vọng, sẽ có lúc bàng hoàng nghĩ mình không muốn sống, bởi sống la đau, là vật vã. Nhưng xin hãy nhớ có những người sống từng ngày là hạnh phúc.

Ta chưa từng nghĩ đến sẽ có chứng bệnh nào đau khổ hơn cơ thể chết dần mòn, mất dần khả năng đi lại, cử động, nói chuyện, ngay cả nuốt thức ăn cũng là điều khó khăn. Aya đã khóc nhiều, đối diện với bệnh Spinocerebellar Degeneration Disease, Aya phải đối diện với mất dần những khả năng cô muốn làm như những người bình thường, nhưng mãi không thể. Aya khóc nhiều, và vẫn mỉm cười sau những cơn nứt đau đớn. Ta phục và biết ta sẽ mãi không mất hi vọng. Bởi được sống là điều kì diệu!” Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng. Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên” Quả thật đôi lúc chính bản thân phải giúp mình đứng lên sau những vấp ngã, đau khổ và những đau đớn trong cuộc sống .

Hãy thắp lên ngọn lửa thay vì nguyền rủa bóng đêm 

Chuyên mục
nghị lực niềm tin thành công ý chí

Kiên trì đến cùng

Khi anh em Wright nghiên cứu chế tạo máy bay, nhiều người mỉa mai họ là những kẻ hoang tưởng, thậm chí lúc đó có câu nói: “Nếu Thượng Đế muốn cho con người biết bay thì đã tạo cho con người đôi cánh rồi”.

Nhưng anh em Wright không chút để ý đến dư luận bên ngoài, cuối cùng phát minh ra máy bay.

Khi Galileo dùng viễn vọng kính quan sát các thiên thể, phát hiện trái đất quay xung quanh mặt trời, Giáo hoàng đã hạ ngục ông, ra lệnh ông phải thay đổi ý kiến, nhưng Galileo vẫn tiếp tục nghiên cứu rồi biên soạn sách nói rõ học thuyết của mình, về sau điều này đã được chứng thực.

Thành công vĩ đại nhất thường thuộc về những người kiên trì đến cùng trong tình huống mà mọi người đều cho rằng không thể nào thực hiện được.

Chuyên mục
nghị lực ý chí

Một sợi dây xích nhỏ trói buộc một cuộc đời rộng lớn

Trong rạp xiếc, vì sao người ta chỉ cần dùng một sợi dây xích nhỏ buộc vào 1 chân của con voi là đã có thể giữ được nó mà không sợ nó phá bung ra?

Thông thường, khi nuôi 1 con voi từ nhỏ, người ta thường xích nó bằng 1 sợi dây xích thật to để nếu nó có vùng vẩy thì cũng chẳng bung ra được. Vì vậy,Theo thói quen, con voi lúc nào cũng có ý định vùng vẩy thoát ra được sợi dây xích đó, nhưng nó không thể vì sợi dây xích lúc bấy giờ quá to so với cái chân bé nhỏ của nó. Sau nhiều lần thất bại, càng ngày con voi càng giảm dần ý định phá bung sợi dây xích ra. Cho đến một ngày nó trưởng thành, ý định đó đã không còn tồn tại nữa. Vì thế, người ta chỉ cần buộc vào chân nó một sợi dây xích nhỏ là đủ. Bởi vì lúc này, dù sợi dây xích có lớn hay nhỏ đã không còn quan trọng nữa, vì con voi đã … từ bỏ ý định phá bung dây xích để được tự do mặc dù lúc này nó dư sức để làm việc đó.

Đối với con người, việc này ta thấy rất rõ trong các gánh xiếc. Khi chúng ta xem một màn biểu diễn độc đáo và ngoạn mục của các diễn viên xiếc, ta luôn nghĩ họ thật có tài và bản thân ta có lẽ sẽ không bao giờ làm được điều đó cả. Thật sự, những diễn viên xiếc đó và chúng ta là như nhau, đều là những con người nhưng họ hơn ta ở chỗ là họ tin vào chính bản thân mình, dám nghĩ dám làm cộng với tính kiên trì nhẫn nại, trong khi điều đó lại không có ở chúng ta.
Hãy tin vào bản thân mình, đừng như con voi kia để một sợi dây xích nhỏ trói buộc một cuộc đời rộng lớn.

Chuyên mục
niềm tin tin tưởng ý chí

Tin tưởng và ủng hộ

Một vài thành công lớn nhất trong lịch sử thường đi kèm theo một câu chuyện về sự ủng hộ hoặc tin tưởng của người yêu hay những người thân. Nếu không có người vợ tên Sophia, chúng ta đã có thể không được biết đến một tên tuổi lớn trong văn học, Nathaniel Hawthorne.

Khi Nathaniel Hawthorne với tâm trạng đau khổ về báo cho vợ mình biết rằng ông đã thất bại, và đã bị cho nghỉ việc tại sở Hải quan, vợ ông đã làm ông ngạc nhiên với biểu hiện vui sướng.
“Bây giờ,” cô nói với vẻ đắc thắng, “anh có thể viết cuốn sách của anh!”
“Ừ,” người đàn ông đã chùn bước “nhưng chúng ta sẽ sống bằng cách nào trong khi anh viết?”
Trong kinh ngạc, ông nhìn thấy vợ mình lấy từ trong tủ ra một nắm tiền lớn.
“Em lấy nó ở đâu ra vậy?” ông hỏi.
“Em luôn nghĩ anh là một thiên tài,” cô nói. “Em biết là một ngày nào đó anh sẽ viết một tác phẩm tuyệt vời. Bởi vậy mỗi tuần, từ số tiền anh đưa em để lo việc nhà, em tiết kiệm một ít. Và bây giờ số tiền này đủ cho chúng ta sống trong vòng một năm.”
Từ sự tin tưởng của cô, một trong số các tác phẩm lớn nhất trong lịch sử văn học Hoa Kỳ ra đời: Chữ A màu đỏ. (The Scarlet Letter)

Chuyên mục
nghị lực ý chí

Cách Nhìn Mới Về Cuộc Sống

Khi tôi bắt đầu tập đạp xe đạp cách đây vài năm, tôi không bao giờ nghĩ rằng chuyện tôi luyện tập đạp xe sẽ trở thành một điều gì lớn hơn là một vài cuốc xe lòng vòng. Nhưng khi tôi khỏe lên, bạn bè tôi khuyến khích tôi nâng cao mức tập luyện và thử sức với vài cuộc đường dài. Cuộc thử sức đầu tiên là đoạn đường 150 dặm (hơn 200km), MS-150, một cuộc đua xe hàng năm quyên góp tiền cho việc nghiên cứu chống lại bệnh xơ cứng.
Khi tôi mới đăng ký dự thi, ý tưởng này dường như rất tuyệt vời – ủng hộ quyên góp cho một việc từ thiện khi chạy xe đường dài – và tôi rất hăng hái luyện tập. Nhưng khi cuộc đua đến, sự thiếu tự tin đã chiến thắng trong tôi. Tôi vẫn muốn quyên góp cho việc từ thiện, nhưng tôi không còn muốn chạy một đoạn đường dài như vậy trong xuốt hai ngày liền.
Cuộc đua bắt đầu vào sáng ngày Chủ nhật tại vùng quê Georgia yên bình, và trong vài giờ đầu tiên tôi cảm thấy thật tuyệt vời. Đây chính là điều mà tôi tưởng tượng, và tinh thần của tôi rất mạnh mẽ. Nhưng vào cuối ngày, tôi cảm thấy quá kiệt sức, nóng nảy.
Nếu ai đó tin rằng thể xác được nối với linh hồn, tôi đây sẽ là một ví dụ cụ thể. Mỗi điều than thở mà não đưa ra dường như đi thẳng tới hai chân tôi. “Mình không thể chịu nổi nữa,” thì chân bắt đầu một cơn chuột rút, và “những người khác đều giỏi hơn mình” được tiếp theo là cảm giác hụt hơi, thiếu dưỡng khí. Tôi muốn bỏ cuộc.
Lên đến đỉnh đồi, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp nơi chân trời xa đã giúp tôi đi tiếp được vài phút nữa. Khi đó tôi bỗng chú ý một vận động viên trước tôi một khoảng xa, đang đạp xe rất chậm trong bóng chiều đỏ rực. Tôi cảm thấy người này có điều gì đó khác lạ, nhưng tôi không rõ là điều gì. Vì thế tôi cố chạy đuổi theo. Cô ta đang chạy, đạp chậm nhưng đều đều vững vàng, với khuôn mặt mỉm cười nhẹ nhàng và cương quyết – và rồi tôi nhận thấy rằng cô ấy chỉ có một chân.
Sự tập trung của tôi thay đổi ngay lập tức. Cả ngày tôi không tin tưởng vào thể xác của chính mình. Nhưng bây giờ tôi đã biết – không phải là thể xác mà chính là ý chí sẽ giúp tôi đạt được đích đến của mình.
Cả ngày hôm sau mưa. Tôi không trông thấy người nữ vận động viên một chân nữa, nhưng tôi tiếp tục chạy mà không than thở, vì tôi biết rằng cô ấy đang cùng với tôi ở đâu đó trên đoạn đường. Và vào cuối ngày, vẫn cảm thấy mạnh mẽ, tôi đã hoàn tất được 150 dặm của mình.