Chuyên mục
bài học đối xử giúp người nhân quả niềm vui nụ cười thầy cô tình cha yêu người

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại.

Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn khi người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”

Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

(Sưu tầm)

Chuyên mục
niềm vui nỗi buồn

Chiếc hộp màu đen và chiếc hộp màu vàng

Anh cho tôi hai chiếc hộp, một đen một vàng, bảo tôi giữ lấy chúng. anh dặn: “Hãy đặt tất cả nỗi buồn của em vào hộp màu đen và tất cả niềm vui vào cái màu vàng”. Tôi lưu ý mỗi lời anh dặn và đặt niềm vui, nỗi buồn của mình vào trong hai chiếc hộp.
Nhưng chiếc hộp màu vàng thì ngày càng nặng hơn, còn chiếc hộp màu đen thì vẫn nhẹ như ban đầu.
Vốn tính tò mò, tôi mở chiếc hộp màu đen ra xem và phát hiện dưới đáy hộp có một lỗ hổng lớn, từ đó nỗi buồn rơi đi hết. Tôi chỉ cho anh xem cái lỗ và trầm ngâm: “em tự hỏi nỗi buồn của em đã biến đi đâu…”.
anh cười và nói “chúng đều ở chỗ anh”
Tôi hỏi: “Sao anh lại cho em một chiếc hộp vàng với một chiếc hộp đen có lỗ hổng?”.
– “Chiếc hộp màu vàng là để em chất đầy những niềm vui, còn chiếc màu đen là để em quẳng nỗi buồn đi”.

Chuyên mục
niềm vui nỗi buồn vui ý nghĩa

Tại sao bạn lại phải buồn?

Bạn hãy thử vào Google và tìm kiếm “niềm vui” xem nào.
Bạn thấy đó, Google báo rằng tìm thấy khoảng 29.800.000 niềm vui trong 0,15 giây.

Vậy tại sao bạn lại phải buồn nhỉ? 🙂

Chuyên mục
niềm vui

Chìa khóa của niềm vui

Tác giả chuyên mục nổi tiếng, Sydney Harries, và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo. Người bạn mua xong, rất lịch sự nói lời “cám ơn”, nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, một tiếng cũng không mở miệng. 
Hai người rời quầy báo, tiếp tục đi về phía trước. Sydney Harries hỏi: “Ông chủ đó, thái độ kỳ quái quá, phải không?” 
Anh bạn nói: “Cứ mỗi buổi tối, là anh ta đều như vậy cả!”. 
Sydney Harries lại hỏi tiếp: “Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ?” 
Người bạn trả lời: “Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ?” 

++++++++++

Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui, mà ngược lại, mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. 
Trong tâm của mỗi người, đều có “chìa khóa của niềm vui”, nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ, mà đem giao cho người khác cầm giữ. 
Một phụ nữ than phiền trách móc: “Tôi sống rất buồn khổ, vì chồng tôi thường vắng nhà!”. Người vợ nầy đã đem chìa khóa niềm vui của mình đặt vào tay người chồng của mình! 
Một người mẹ nói: “Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!”. Người mẹ nầy đã trao chìa khóa niềm vui của mình vào tay người con trai của mình! 
Một vị trung niên của một công ty kia, thở dài nói: “Công ty không thăng chức cho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút,…!”. Ông nầy lại đem chìa khóa niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ. 
Bà cụ kia than thở: “Con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ thế!”. Một thanh niên trẻ, từ tiệm sách bước ra, la lên: “Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét!”. Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để cho người khác chế ngự tình cảm của mình. 
Lúc chúng ta cho phép người khác điều khiển và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, vì thế, đối với tình huống hiện tại, chúng ta không có phương pháp nào khác, nên chúng ta trách móc và căm giận. Và việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta. 
Khi chúng ta bắt đầu trách móc người khác, chúng ta cũng đồng thời truyền tải một yêu cầu là: “Tôi khổ như vậy là do anh/ chị/ con …và anh/ chị/ con… phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này!”. Lúc đó, chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung quanh và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui.
Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ người nào đó xếp đặt và chi phối mình. 
Những người như thế, làm người khác không muốn tiếp xúc, gần gũi. Lý do là nhìn họ, người ta thấy sợ vì chỉ nghe trách móc, hờn giận. 
Nhưng, một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui, mà ngược lại, mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. 
Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình, không đổ lỗi cho người khác, biết làm chủ xúc cảm và biết tạo, cũng như giữ được niềm vui cho chính mình. Như thế, trong cuộc sống và công việc hằng ngày, người đó sẽ thảnh thơi,vui vẻ, không bị áp lực từ người khác. 
Chìa khóa niềm vui của bạn ở đâu rồi? 
Đang nằm trong tay người khác phải không? 
Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!!! 
Chúc mọi người đều giữ được chìa khoá niềm vui của mình!

Chuyên mục
niềm vui nỗi buồn

Nụ cười và Nước mắt

Ngày xưa, Nụ Cười và Nước Mắt sống cách xa nhau, họ cùng ở trong một ngôi làng nhỏ,nhưng họ không hề biết sự hiện diện của nhau.

Nước Mắt thì suốt ngày u buồn cô ta khóc suốt mùa xuân cũng như mùa đông, mùa hạ cũng như mùa thu.Dẫu một chuyện nhỏ nhất cũng làm Nước Mắt khóc …suốt một mùa. Còn Nụ Cười thì ngược lại, cô bé vui vẽ và vô tư suốt năm, lúc nào cô bé cũng cười, không có chuyện gì làm cô bé buồn lâu được, khi có ai đó làm cho cô bé rất dau lòng cô bé chỉ một cái nhíu mày, và sau đó sẽ tha thứ và vui cười ngay lập tức.

Một hôm Nụ Cười bắt gặp Nước Mắt đang ngồi khóc cạnh dòng sông, Nụ Cười hỏi: “Sao bạn lại khóc?”.Nước mắt trả lời: “Có một người làm cho mình rất đau lòng, người ấy không yêu thương mình. “Oh vậy ah”, Nụ Cười nói:”Đơn giản thôi bạn ah, vì người ấy không hiểu bạn, cuộc đời còn nhiều thứ phải lo hơn là tình yêu”. Nước Mắt lại khóc:”Mình nghĩ vì mình xấu xí, không đáng yêu, không có nụ cười dễ thương như bạn”. “Oh chẳng sao đâu bạn hãy nhìn xuống dòng sông và nghĩ về người ấy lúc ban đầu xem nào”. Nước Mắt nhìn xuống cô bé không tin vào mắt mình, một người rất dễ thương với nụ cười chân thật nhìn cô, Nước Mắt hỏi:”Ai vậy?”.Nụ Cười trả lời:”Bạn đấy Nước Mắt ạ, vì bạn suốt ngày u buồn nên bạn không biết được mình có một nụ cười tuyệt đến mức nào”

Nước Mắt mừng quá:”Bạn có thể kết bạn với mình không?”. Nụ Cười đáp:”Tất nhiên rồi, mình sẽ dạy cho bạn cười, còn bạn hãy dạy cho mình khóc, khi có ai đó làm mình đau lòng mình muốn khóc một lát để lòng nhẹ nhàng hơn”.

Và từ đó Nụ Cười và Nước Mắt kết bạn thân đi đâu cũng có nhau, họ chia sẽ cho nhau, nâng đỡ nhau đễ đi hết cuộc đời vốn dĩ nhiều đau khổ hơn niềm vui, nhiều giả dối hơn chân thật,nhưng tin rằng nếu họ cùng nhau vượt qua những đau khổ thì cuộc sống trở nên rất giản đơn và nhẹ nhàng.

Chuyên mục
niềm vui nụ cười

Nụ cười

Một nụ cười không làm mất mát gì cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều. Nó làm giàu có những ai đón nhận nó mà không làm nghèo đi người sinh ra nó.

Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng ký ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người dù nghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.

Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đình, gầy dựng thiện ý trong làm ăn, và làm lớn mạnh mối tương giao trong tình bạn, mang đến sự thư giãn những khi ta mỏi mệt, niềm hi vọng những khi tuyệt vọng và ánh sáng những khi ta tăm tối trong muộn phiền.

Nụ cười, cũng như tình yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi vì, khi đó, nó chỉ là cái gì đó khiên cưỡng và vô nghĩa. Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Không hề gì, bạn cứ trải lòng mình ra và tặng họ nụ cười của bạn. Họ là những người không còn nụ cười để cho, vì lẽ đó, họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết.

Hãy tươi cười với mọi người. Chúng ta chẳng những không mất gì cả, mà trái lại, sẽ nhận được rất nhiều.

Chuyên mục
niềm vui nỗi buồn

Hai chiếc hộp

Ngày xửa ngày xưa, có hai ông cháu nhà kia sống nghèo khổ trong một túp lều, khó khăn lắm mới đủ cái ăn cái mặc. Đứa cháu thường hay tủi thân vì không có quần áo đẹp như bọn trẻ cùng xóm lại hay bị bọn chúng giễu cợt. Nhất là mỗi dịp Giáng sinh, chẳng bao giờ có một cây thông hay một món quà nào trong túp lều cả!
Giáng sinh năm cậu bé lên 10 tuổi, vẫn như mọi năm, nó vẫn nghĩ không hy vọng có chuyện tốt đẹp gì nhưng người ông nhân từ đã tặng quà cho nó là hai chiếc hộp: một chiếc hộp đen và một chiếc dán giấy bóng vàng. Hai chiếc hộp được đặt bên cạnh nhau và cố định ở nóc tủ. Ông bảo nó phải để riêng chúng ở đó thì mới thiêng và tiếp:
– Khi cháu buồn hãy ngồi nói cạnh chiếc hộp đen, còn khi cháu vui hãy ngồi tâm sự bên chiếc hộp màu vàng.
Mặc dù hai chiếc hộp rỗng chưa hẳn là món quà nhưng nó cũng là niềm an ủi vào lễ Giáng Sinh nên đứa cháu làm theo lời ông dặn, chứa đựng tất cả nỗi buồn và niềm vui vào hai chiếc hộp. Nó cảm thấy vui và nói chuyện cạnh chiếc hộp vàng, niềm vui cứ như được nhân lên và đọng mãi. Còn khi buồn và tâm sự với chiếc hộp đen, nỗi buồn vơi đi hẳn. Hai chiếc hộp rốt cuộc cũng làm khuây đi được những nỗi tủi thân bực bội của cậu bé nghèo.
Nhưng vì quá tò mò, có lần cậu đánh bạo mở hai chiếc hộp ra xem. Ở đáy chiếc hộp đen cậu bé thấy có một lỗ thủng.
– Ông ơi, thế này thì những nỗi buồn của cháu đâu hết rồi? – Đứa cháu hỏi ông.
Người ông đáp:
– Chúng đã rơi ra và bay đi cả rồi cháu ạ!
Rồi ông tiếp:
– Còn chiếc vàng không thủng để niềm vui và những điều may mắn sẽ ở lại mãi với cháu!
Bạn đã có những chiếc hộp nào cho riêng bạn chưa?