Chuyên mục
cố gắng đức tin khó khăn nghị lực Thiên Chúa ý chí

Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai rất lười biếng. Anh ta luôn muốn tìm cách kiếm sống dễ dàng hơn để nuôi bản thân. Một ngày nọ khi anh ta đang tìm thứ gì đó để ăn thì thấy một trang trại trồng cây ăn quả…

Anh ta nhìn quanh và không thấy ai trông giữ trang trại nên quyết định sẽ ăn trộm một vài quả. Nhưng ngay khi anh ta trèo lên cây thì người nông dân đã nhìn thấy và chạy đến để bắt anh. Chàng trai lười biếng nhìn thấy người nông dân cầm gậy chạy đến thì sợ quá liền chạy trốn vào khu rừng gần đó.

Sau một khoảng thời gian loanh quanh trong khu rừng thì bỗng nhiên anh nhìn thấy một cảnh tượng “kỳ lạ”. Có một con cáo đang chơi đùa một mình. Nó chỉ có hai chân nhưng vẫn bò trên mặt đất một cách hạnh phúc. Chàng trai lười biếng nghĩ: “Làm sao con cáo này có thể sống trong tình trạng như vậy?! Nó không thể chạy, làm thế nào nó có thể tự kiếm ăn hoặc sống sót trước sự đe dọa của các con động vật khác?”

Đột nhiên, anh thấy một con sư tử tiến về phía con cáo với một miếng thịt trong miệng. Tất cả các con động vật quanh đó đều bỏ chạy và chàng trai lười biếng cũng trèo lên cây để tự bảo vệ mình. Nhưng con cáo vẫn ở đó, nó không có khả năng chạy bằng hai chân. Tuy nhiên, những gì xảy ra tiếp theo khiến chàng trai lười biếng vô cùng ngạc nhiên. Con sư tử đã để lại một miếng thịt cho con cáo!

Chàng trai lười biếng cảm thấy hạnh phúc khi thấy “sự an bài của Chúa”. Anh ta nghĩ rằng Chúa là người tạo ra tất cả nên hẳn là luôn có một sự an bài nào đó để chăm sóc cho những gì Người đã tạo ra. Anh cảm thấy rằng chắc Chúa cũng phải có sự an bài nào đó cho mình. Vì vậy, anh ta rời khỏi khu rừng và tìm một chỗ bên vệ đường để ngồi chờ ai đó cũng mang đồ ăn cho mình…

Thời gian trôi qua, chàng trai lười biếng vẫn tiếp tục ngồi nhìn con đường để chờ đợi thức ăn. Anh ta đợi ở đó 2 ngày mà vẫn không có ai mang thức ăn cho! Cuối cùng anh không thể chịu đựng được cơn đói và rời đi.

Anh ta gặp một nhà hiền triết già trên đường đi. Anh kể mọi chuyện xảy ra với nhà hiền triết. Nhà hiền triết cho anh ta một ít thức ăn và nước uống. Sau khi ăn xong, chàng trai lười biếng hỏi nhà hiền triết: “Ôi nhà thông thái, Chúa đã tỏ lòng thương xót đối với con cáo què quặt, nhưng tại sao Chúa lại tàn nhẫn với tôi như vậy?”

Nhà hiền triết già đáp lại với nụ cười: “Đúng là Đức Sáng thế có sự an bài cho mỗi người. Cậu rõ ràng cũng là một phần trong sự an bài của Người. Nhưng con trai, cậu đã hiểu sai điểm hóa của Người. Người không muốn cậu giống như con cáo, mà muốn cậu giống như con sư tử.”

Theo Moral Story
Ngọc Chi biên dịch

Chuyên mục
khó khăn

Nếu một ngày bạn gặp khó khăn

Chuyên mục
cố gắng hy vọng khó khăn nghị lực niềm tin yêu đời

Điều ước giản đơn

Chuyên mục
cố gắng khó khăn nghị lực nỗi buồn

Ai cũng giàu

Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua nhìn thấy vẻ mặt ủ rủ của anh bèn hỏi:

– Chàng trai, sao trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?
– Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo – Chàng trai buồn bã nói.
– Nghèo ư ! Cháu là một người giàu có đấy chứ.
– Chưa ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.

– Giả như ta chặt một ngón tay cái của cháu, ta trả cháu 30 đô la, cháu có đồng ý không?
– Không ạ.

– Giả như ta chặt của cháu một bàn tay, ta trả cháu 300 đô la, cháu có đồng ý không?
– Không bao giờ.

– Vậy ta muốn lấy đi đôi mắt của cháu, ta trả cháu 3.000 đô la, cháu thấy thế nào?
– Cũng không được.

– Vậy, ta trả cháu 30.000 đô la, để cháu trở thành một ông lão như ta, già cả, lú lẫn được không?
– Đương nhiên là không.

– Cháu muốn giàu, vậy ta sẽ đưa cho cháu 300.000 đô la, để lấy đi mạng sống của cháu, cháu thấy thế nào?
– Cháu cảm ơn ông ! Cháu đã hiểu cháu cũng là một người giàu có.

Trong cuộc sống, thường rất nhiều người than thân trách phận mà không hiểu thật ra mình còn hạnh phúc hơn rất nhiều người khác.

Chuyên mục
cố gắng hy vọng khó khăn nghị lực niềm tin nỗi buồn ý chí

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng

Có những lúc cuộc sống như đang ném viên gạch vào đầu ta, nhưng xin ta đừng tuyệt vọng.

Ta đã từng tự hỏi ý nghĩa của ta sống trên đời. Ta đã từng lạc lối, mãi tìm trong tương lai một tia sáng nhưng sao vẫn bít bùng chỉ một màu đen? Ta đã từng khóc, đã từng gào thét, đã từng nhìn những viên aspirin và nghĩ đã tới ta nên đặt dấu chấm hết. Ta đã từng, đã từng, đã từng nhiều, và ta vẫn sống, bởi, sống vượt qua chính cái hèn nhát, cái ích kỉ mong được chấp dứt của mình là can đảm nhất. Sống là can đảm.

Ta đến thăm những người bệnh AIDS giai đoạn cuối, chết dần mòn trong những cơn đau, giật mình tỉnh qua những cơn mê, vẫn tự hào hạnh phúc khi biết họ vẫn sống. Ta đến thăm bệnh nhân ung thư, nhợt nhạt và gầy yếu, cố gắng lắm để nở một nụ cười chào ta. Dù chỉ thấy toàn vết nhăn trên gượng mặt đang cười, ta biết nụ cười đó đẹp và tươi lắm từ trong tâm. Ta đã gặp một em bé 11 tuổi, sinh non nên chậm phát triển, 11 tuổi nhưng vẫn đang bập bẹ tập nói, vụng về trong những bước đi như mới chỉ một, hai. Em vẫn biết reo lên khi mưa rơi, vẫn cười khăng khắc khi nhìn thấy đồ chơi mới, và ta tin em vẫn biết ba mẹ em không nguôi hi vọng, không nguôi mong chờ một ngày em sẽ tự bước ra đời.

Ta nghĩ sống là niềm tin. Khi phải sụp xuống khóc nấc lên vì đau, vì vỡ, xin ta hãy nhớ đến ta sinh ra trên đời với một mục đích. Khóc không có gì là sai, những người bảo phải kiên cường lên trước khó khăn và không nên nhỏ nước mắt là dối, bởi rạn trong lòng hay sưng mi mắt đều là khóc, nhưng biết sau cùng gạt hết và tiếp tục đứng lên, tiếp tục sống mới là can đảm, mới là kiên cường.

Thời gian quí, và nhanh, nhưng có những lúc nếu cần thời gian để vụng về tự đứng lên sau những vết rạn, hãy cho mình một khoảng thời gian cần thiết, nhưng đừng quá lâu, bởi quá lâu ta sẽ quên đi mục đích để gượng đứng dậy. Xin ta hãy nhớ, sống đã là một mục đích để tìm đến những mục đích lớn hơn. Không ai nói dễ để biết được mục đích sống của mình. Có những người tìm hoài đến cuối đời mới nhận ra. Bởi ta sống có lúc không chấp nhận sự thật để tìm đến mục đích, cái mà tà có thể làm được trong khả năng.

Ta vẫn chưa tìm thấy đáy của ý nghĩa ta sống, nhưng ta sẽ không tuyệt vọng, sẽ mãi tìm, sẽ không thôi đứng lên sau những cái ngã, bởi hi vọng là cái quan trọng nhất để giữ sự thật tồn tại, nếu không có nó, trước mắt ta sẽ mãi là dối và lừa. Bởi thế, sống là hi vọng xây dựng trên sự thật. Và xin ta trong lúc tuyệt vọng hãy nhớ tới có những người mãi mãi không tuyệt vọng về ta. Hãy nhớ tới họ, để tiếp tục sống.

Biết ai cũng sẽ có lúc tuyệt vọng, sẽ có lúc bàng hoàng nghĩ mình không muốn sống, bởi sống la đau, là vật vã. Nhưng xin hãy nhớ có những người sống từng ngày là hạnh phúc.

Ta chưa từng nghĩ đến sẽ có chứng bệnh nào đau khổ hơn cơ thể chết dần mòn, mất dần khả năng đi lại, cử động, nói chuyện, ngay cả nuốt thức ăn cũng là điều khó khăn. Aya đã khóc nhiều, đối diện với bệnh Spinocerebellar Degeneration Disease, Aya phải đối diện với mất dần những khả năng cô muốn làm như những người bình thường, nhưng mãi không thể. Aya khóc nhiều, và vẫn mỉm cười sau những cơn nứt đau đớn. Ta phục và biết ta sẽ mãi không mất hi vọng. Bởi được sống là điều kì diệu!” Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng. Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên” Quả thật đôi lúc chính bản thân phải giúp mình đứng lên sau những vấp ngã, đau khổ và những đau đớn trong cuộc sống .

Hãy thắp lên ngọn lửa thay vì nguyền rủa bóng đêm 

Chuyên mục
khó khăn nghị lực

Điều bạn làm sau đó

Kinh nghiệm không phải là điều xảy ra với một con người. Mà nó là điều mà người đó làm với những gì đã xảy ra với anh ta. Aldous Huxley

Bạn sẽ làm gì nếu vào tuổi 46 bạn bị phỏng đến độ không còn nhận ra nổi vì một vụ tai nạn xe hơi khủng khiếp, và 4 năm sau bạn lại bị liệt nửa thân dưới sau một vụ rớt máy bay? Và rồi bạn có tưởng tượng rằng trong tình trạng đó bạn có thể trở thành nhà triệu phú, một nhà diễn thuyết được nhiều người kính trọng, thành một người chồng hạnh phúc và một nhà kinh doanh thành công? Bạn có hình dung bạn có thể đi bè? Nhảy rơi tự do từ máy bay? Hoạt động chính trị?
W. Mitchell đã làm được tất cả những điều trên và còn hơn nữa là sau hai tai nạn khủng khiếp đã khiến mặt của ông trở thành một mảng các miếng da đắp vá nhiều màu, bàn tay mất ngón và đôi chân teo liệt trên một xe đẩy.
Sau một loạt 16 cuộc giải phẫu ngay sau khi ông bị tai nạn xe hơi làm cho ông có một cơ thể bị phỏng hơn 65%, không thể nhấc dù chỉ là muỗng thức ăn, không thể quay số điện thoại hay đi vào nhà tắm mà không có người giúp. Nhưng Mitchell, nguyên là lính thủy, không bao giờ tin là ông đã bị đánh bại. “Tôi phải chịu trách nhiệm về con tàu của mình,” ông nói. “Nó là sự thành bại của tôi. Tôi có thể nhìn tình thế như là sự khởi đầu lại từ điểm xuất phát.” Sáu tháng sau ông đã lái máy bay được.
Mitchell mua một căn nhà lớn tại Colorado, vài mảnh đất, một chiếc máy bay và một quán bar. Sau đó kết hợp với 2 người bạn, ông mở một công ty sản xuất đồ gốm với số nhân công lớn thứ nhì Vermont.
Và 4 năm sau ngày bị tai nạn xe hơi, cái máy bay mà Mitchell lái đã bị rớt xuống đường băng khi vừa cất cánh, làm gãy 12 đốt xương sống vùng ngực và làm ông liệt hẳn nửa người bên dưới. “Tôi không hiểu chuyện quái quỉ gì đã xảy ra. Tôi đã làm gì mà phải lãnh kết quả như vậy?”
Nhưng rồi, không nản lòng, Mitchell làm việc ngày và đêm để có thể lấy lại được sự độc lập cho mình càng nhiều càng tốt. Ông được bầu làm thị trưởng của Crested Butte, Colorado, để đấu tranh giữ cho thành phố thoát khỏi nguy cơ bị ô nhiễm và bị tàn phá vẻ đẹp bởi một mỏ quặng sắp được xây dựng. Mitchell còn ứng cử vào Quốc hội, chuyển cái vẻ bề ngoài khó coi của ông thành một sức mạnh qua câu khẩu hiệu “Not just another pretty face” – Không chỉ là một khuôn mặt đẹp nữa (vào Quốc hội).
Mặc cho vẻ bề ngoài khó coi và khả năng hoạt động giới hạn, Mitchell vẫn tham gia đi bè, yêu và lập gia đình, lấy được bằng cao học về công tác xã hội (public administration) và tiếp tục bay, tích cực bảo vệ môi trường và diễn thuyết.
Tinh thần mạnh mẽ tích cực đập vào mắt mọi người của Mitchell đã làm ông được mời vào các chương trình “Chương trình hôm nay” và “Chào nước Mỹ” cũng như nhiều bài viết về ông đã được đăng trong các báo, tạp chí Parade, Time, The New York Times…
“Trước khi tôi bị tai nạn, tôi có thể làm được 10,000 việc,” Mitchell nói. “Bây giờ chỉ còn là 9,000. Tôi có thể cứ nghĩ đến 1,000 điều bị mất hay tập trung vào 9,000 điều tôi còn? tôi biết mình phải làm gì. Tôi vẫn nói với người ta rằng tôi có 2 cú đập của số phận. Tôi đã chọn việc không dùng điều đó như là lời bào chữa cho đào ngũ, thì những kinh nghiệm đau đớn có thể được nhìn với một góc độ mới. Bạn có thể dừng lại, nhìn một cách toàn diện hơn và có thể nói rằng “Có cũng không tệ lắm.”

Xin nhớ rằng “Quan trọng không phải điều gì xảy ra với bạn, mà là điều gì bạn làm sau đó.

Chuyên mục
bản thân chia sẻ giúp người khó khăn ý nghĩa yêu người

Người nghèo quảng đại hơn người giàu

MẹTeresa kể một câu chuyện:
Một đêm kia,một người đàn ông đến nhà mẹ và bảo mẹ, “Có một gia đình tám người con, đã nhiều ngày họ không có gì để ăn.” Mẹ lên đường và đem theo ít đồ ăn.
Khi mẹ tới gia đình này, mẹ nhìn thấy các gương mặt của các em trẻ này xanh lét vị đói khát. Tuy nhiên, những gương mặt nhợt nhạt ấy không tỏ lộ gì vẻ buôn phiền, sầu khổ, ngoài ra những giằn vặt của cơn đói.
Mẹ trao cho người mẹ ít gạo.Bà chia ra làm hai, rồi bước ra khỏi nhà đem theo một nữa phần gạo, mẹ hỏi bà vừa đi đâu đó. Bà trả lời một câu nói giản gị,”Tôi mang cho người hàng xóm, họ cũng đói khổ”
Mẹ không ngạc nhiên vì bà ta cho gạo, vị những người nghèo thường quãng đại hơn những người giàu, nhưng mẹ ngạc nhiên vị bà biết những người hàng xóm đang đói. Theo thông lệ, khi chúng ta đau khổ, chúng ta chỉ chú tâm tới chính mình thôi, chứ không còn thời giờ nghĩ tới người khác. Người đàn bà này đã thể hiện một cái gì đó của tình yêu thương thật quảng đại.

Trích(Mẹ Tê Rê Sa Calcutta)
Biểu tượng của tình thương.

Chuyên mục
cha mẹ khó khăn nghị lực niềm tin tình cha

Và tôi đã bật khóc

Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi – đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí não.
“Cứ khóc đi,” bác sỹ khuyên tôi thân ái. “Nó giúp tránh được các khủng hoảng về tâm lý.”
Những khủng hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi.
Thật dễ bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng toàn những đứa trẻ năm tuổi đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đã chơi một mình ở nhà rất nhiều giờ, nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai mươi đứa trẻ khác, có lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất.
Mặc dù vậy, những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những bạn cùng lớp của cháu. Khi khoe về mình, những đứa bạn của Kristi cũng cố gắng khen thêm: “Hôm nay Kristi đã đọc tất cả các chữ chính xác.” Không đứa trẻ nào nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với các bạn khác.
Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một cuộc thi lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất kém về âm nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi nghĩ đến ngày đó.
Hôm đó, Kristi tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại sao phải để cho Kristi thua trong một phòng thể thao ngập những phụ huynh, học sinh và thầy cô giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà. Chắc chắn rằng vắng mặt trong một chương trình như vậy cũng không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng như vậy. Và cuối cùng thì tôi phải đẩy Kristi – lúc đó đã tái nhợt và rất miễn cưỡng – lên xe học sinh và chính tôi lại giả bộ bệnh.
Nhưng một khi tôi đã ép con gái mình tới trường, thì tôi cũng phải ép mình tới tham gia chương trình. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa tới nhóm của Kristi trình diễn. Cuối cùng thì chúng cũng tới lượt, khi đó tôi biết Kristi rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những động tác ì ạch, chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm.
Cuộc thi đấu lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi cuộc thi chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế đứng, ôm bao nhảy đến đích, quay vòng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao.
Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn.
Nhưng khi gần tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con trai cao nhất trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai đứa con trai khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai đằng sau nhấc Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái đứng đằng trước Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng cháu cũng bắt đầu nhảy, mỉm cười và tự hào.
Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi đã cảm ơn trời vì những con người tốt bụng kia có mặt trong cuộc đời đã giúp cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy mình như là một con người thật sự.
Và tôi đã bật khóc.

Meg Hill
Chuyên mục
bài học cuộc sống khó khăn yêu người

Một câu chuyện đẹp

Đây là một câu chuyện mà mẹ Teresa kể lại trước khi mẹ đi vào thế giới vĩnh hằng.
Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những ngịch cảnh của cuộc đời.
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.
Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc ba người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường, nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên “cảm ơn”, sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn nhưng tự hỏi lòng mình: “Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?”. Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản: “Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, tôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn…”.
Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với một nụ cười sung sướng.
Sau đó, có lần tôi đón nhận một người đàn ông từ một ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nhà, anh ta chỉ nói: “Tôi đã sống như một con thú và tôi sắp chết như một thiên thần, đã được yêu mến và chăm sóc”, sau đó anh chết vẫn với nụ cười trên môi.
Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như một thiên thần – giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.
• Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.
• Cuộc sống rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.
• Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.
• Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.
• Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.
• Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.
• Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.
• Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vượt qua nó.
• Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.
• Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó.
• Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó.
• Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.
• Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.
• Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.

Chuyên mục
hy vọng khó khăn nghị lực niềm tin

Giá trị của những câu hỏi

” Bọn chúng chẳng cần lý do gì cả. Chúng đến nhà anh chỉ vì anh là người gốc do thái . Quân đức quốc xã xông vào nhà, lôi anh và cả gia đình anh đi. Ngay sau đó chúng lùa họ như bày gia súc và tống lên xe lửa rồi chở thẳng đến trại tập trung…chúng đã giết chết họ và chỉ mình anh còn sống.
Làm sao mà anh có thể sống nổi trước cảnh tượng hãi hùng phải nhìn thấy con mình nơi bộ quần áo của một đứa trẻ khác vì bây giờ con anh đã chết sau một cơn mưa đạn?
Thế nhưng anh vẫn phải sống.
Một hôm anh nhìn cơn ác mộng chung quanh mình và phải đối diện với một sự thật hiển nhiên : nếu anh còn ở đây thêm một ngày chắc chắn anh sẽ chết. Anh có một quyết định là phải thoát khỏi đây ngay lập tức! Anh không biết cách nào, anh chỉ biết mình phải trốn. Hàng tuần liền anh hỏi các bạn tù, “Làm sao chúng ta có thể thoát được nơi kinh hoàng này?” Anh hầu như luôn nhận được cùng một câu trả lời, “đừng dại dột”, họ trả lời “không thể nào thoát nổi! hỏi như vậy dằn vặt tâm trí anh mà thôi. Cứ chịu khó làm việc và cầu nguyện cho mình được sống sót” . Nhưng anh không chấp nhận điều này – anh nhất định sẽ không chấp nhận như thế. Anh bị ám ảnh vì truyện trốn thoát và cho dù những câu hỏi của anh không có nghĩa gì, anh vẫn luôn luôn hỏi đi hỏi lại, “Làm sao tôi có thể trốn thoát? Phải có cách nào đó. Làm thế nào tôi có thể trốn thoát khỏi nơi này mà vẫn khoẻ, vẫn sống, ngay hôm nay?”
Có lời nói rằng bạn cứ xin thì sẽ được . Và không hiểu vì sao hôm ấy anh đã nhận được câu trả lời.Có thể vì anh hỏi quá sức mãnh liệt, có thể là vì anh đã ý thức rõ “bây giờ chính là thời điểm”. Cũng có thể là vì anh liên tục tập trung vào một tiêu điểm là câu trả lời cho câu hỏi của mình. Bất luận lý do gì, sức mạnh vĩ đại của tâm trí và tinh thần đã thức tỉnh nơi người đàn ông này.Câu trả lời đã đến với anh từ một nguồn gốc lạ thường: mùi lợm giọng của xác người đã thối rữa. Ở đó chỉ cách vài bước cách chỗ anh lao động, anh thấy một đống xác người đã bị xúc lên thùng xe tải – đàn ông , đàn bà , trẻ em, tất cả đã bị hít khí ngạt. Những chiếc răng vàng của họ đã bị gỡ ra, mọi đồ trang sức quí báu mà họ có, thậm trí quần áo họ mang trên người, đều bị lột sạch. Lúc đó thay vì hỏi, “Làm sao quân Đức quốc xã có thể ghê tởm, mất nhân tính đến thế? Làm sao thượng đế có thể làm một điều tàn ác đến thế? Tại sao thượng đế lại để truyện này xảy đến với tôi?” Stanislavsky Lech đã hỏi một câu hoàn toàn khác. Anh hỏi “Làm cách nào tôi có thể sử dụng điều này để trốn thoát?” Và ngay lập tức anh đã có câu trả lời.
Hoàng hôn đang sửa soạn kết thúc một ngày lao động, Lech chạy lại nấp sau chiếc xe tải. Chỉ trong nháy mắt anh đã lột bỏ hết quần áo và lẻn mình trần truồng vào đống xác chết mà không ai để ý. Anh giả bộ như đã chết, không một chút cử động cựa quật dù có lúc anh gần ngộp thở vì một số xác chết khác tiếp tục được đè lên người anh.
Mùi hôi thối của thịt người rữa, những cái xác chết cứng đơ bao bọc anh tứ phía. Anh chờ đợi và chờ đợi, hi vọng không một ai để ý đến một người vẫn còn sống giữa đám xác chết này và hi vọng sớm muộn chiếc xe tải cũng sẽ chạy đi.
Cuối cùng, anh nghe tiếng động cơ xe tải nổ. Anh cảm thấy chiếc xe rung lên. Và đúng lúc ấy anh cảm nghiệm được mối hy vọng của mình khi đang nằm im giữa đống xác chết. Rốt cuộc anh thấy xe dừng lại và rồi nó chút toàn bộ những thây ma xuống một chiếc hố rộng mênh mông bên ngoài trại. Lech cứ ở yên đó hàng giờ cho tới khi màn đêm buông xuống. Sau cùng anh ta cảm thấy chắc chắn không có ai ở đó, anh rúc ra khỏi núi thây người và chạy trần truồng suốt 25 dặm cho tới khi tìm được tự do.

Giữa Stanislavsky Lech và biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở trại tập trung, khác biệt ở chỗ nào? Tất nhiên có nhiều yếu tố nhưng một sự khác biệt quyết định chính là anh đã đặt một câu hỏi khác với những người kia. Anh đã hỏi một cách dai dẳng, hỏi và mong chờ có câu trả lời và trong tâm trí anh đã nảy sinh một giải pháp cứu sống anh. Những câu hỏi anh tự đặt ra hôm ấy ở Krakow đã khiến anh làm những quyết định chớp nhoáng ảnh hưởng trực tiếp tới số phận của anh. Nhưng trước khi anh nhận được câu trả lời, trước khi anh làm quyết định và trước khi có những hành động ấy, anh đã phải hỏi mình những câu hỏi đúng.

Tôi muốn nói cho bạn điều này, người ta khác nhau là ở sự khác biệt trong những câu hỏi mà người ta nêu ra một cách nhất quán. Khi người ta chán nản, lý do thường là vì họ cứ lặp đi lặp lại cùng một câu hỏi tiêu cực như, “Có ích gì? Cố gắng làm gì, rốt cuộc cũng chẳng thay đổi được gì. Trời sao lại là tôi cơ chứ?”.
Nếu bạn hỏi một câu hỏi khủng khiếp, bạn sẽ nhận được câu trả lời khủng khiếp. Bộ não của bạn luôn sẵn sàng phục vụ bạn, nên bất kỳ bạn đưa ra một câu hỏi nào, nó chắc chắn sẽ có một câu trả lời.
Vì thế nếu bạn hỏi, “Tại sao tôi không bao giờ thành công?” nó sẽ cho bạn câu trả lời đại khái như sau : “Vì bạn ngốc nghếch lắm”, hay vì bạn không đáng để làm điều gì đến nơi đến chốn”.
Tôi cho bạn một ví dụ về những câu hỏi thông minh, đó là truyện về anh bạn W. Mitchell yêu quí của tôi. Bạn nghĩ làm sao anh ta có thể sống nổi với hai phần ba thân thể đã bị cháy mà vẫn còn cảm thấy yêu đời? … Sau vụ tai nạn máy bay , khi nằm trong bệnh viện và bị liệt từ chân trở xuống, anh đã gặp một phụ nữ thật hấp dẫn, một y tá tên là Annie. Mặt anh đã cháy đen hoàn toàn, thân thể liệt từ hông trở xuống , thế mà anh đã có cam đảm hỏi : “Tôi có cách nào làm quen với cô ấy không”? Các bạn anh trả lời, “Mày điên rồi, mày đang tự lừa dối mình”. Nhưng một năm rưỡi sau , anh và Annie đã thân quen nhau và nay hai người đã trở
thành vợ chồng. Đó là kết quả của những câu hỏi mãnh liệt : chúng đem lại cho chúng ta một nguồn năng lực không gì có thể thay thế : những câu trả lời và những giải pháp ! ”

Anthony Robbins

“Điều quan trọng là đừng bao giờ ngưng đặt câu hỏi. Sự tò mò có tính hiện hữu của nó. Ta không thể nào không kinh ngạc khi chiêm ngắm những bí nhiệm của sự vĩnh cửu, của sự sống , của cơ cấu lạ lùng của ta thực tại. Chỉ cần người ta lãnh hội một chút bí nhiệm này mỗi ngày thôi đã đủ. Đừng bao giờ để mất sự tò mò lành thánh”.- Albert Einstein–